Khó nhất chính là, làm sao để độc tố chỉ hữu hiệu với người biến dị, mà lại vô hiệu với người bình thường.
Điểm này mới là điều khiến Lục Minh cảm thấy khó khăn.
Bởi vì sau khi chế tạo ra nước thuốc đặc biệt, nó nhất định sẽ có kịch độc. Đối với người bình thường, chỉ cần không cẩn thận tiêm vào, tế bào cũng sẽ bị phá hủy. Vạn nhất thứ này lọt vào tay địch nhân, được chế tạo với số lượng lớn, vậy chẳng phải mình đã công khai giúp bọn họ nghiên cứu độc tố rồi sao!
"Đừng nóng nảy, chung quy sẽ có biện pháp." Lão nhân Trương Thượng Nguyên an ủi: "Địch nhân không thể nào chế tạo số lượng lớn, loại người cải tạo này có tỷ lệ thành công vô cùng thấp, không phải là uy hiếp."
"Cháu bận rộn lâu như vậy rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút đi, nếu không, mấy lão già chúng ta cũng không yên lòng. Cháu hối hả ngược xuôi, còn chúng ta thì chẳng có thù lao gì."
Lão nhân Lô Tắc cảm thấy có lỗi. Mặc dù Lục Minh không đề cập tới, nhưng tiểu tử này vì quân đội mà làm công việc bề bộn như vậy, lại chẳng có chút hồi báo nào, trong lòng bọn họ rất áy náy. Ngoại trừ việc cung cấp cho Lục Minh ngọc thạch cùng cách điều chế các loại kim khí, việc họ làm được cũng chỉ còn lại là giữ bí mật.
"Thật ra thì mọi người đã cho cháu nhiều vẫn thạch như vậy, đây là sự trợ giúp rất lớn đối với cháu." Lục Minh ngày hôm qua thật bất ngờ khi nhận được mấy trăm khối vẫn thạch nhỏ, khiến hắn mừng rỡ như điên.
Có những khối vẫn thạch này, hắn có thể nghiên cứu được nhiều thứ hơn.
Lý Thành Tể cùng Trần Lập Dân, cho dù ở trên phi cơ, cũng bận rộn chế biến công thức của thuốc mới "Tạo Hóa Đan", bọn họ làm chuyện như vậy là cao hứng nhất.
Lần phối chế này kết thúc, cũng sẽ sinh ra một trận hoan hô, phảng phất như vừa giành đại thắng.
Lục Minh lần này đi Hồng Kông trước, các cô gái cũng không đi theo, tựa hồ mọi người đều có chuyện đang bận.
Niếp Thanh Lam bận rộn tu luyện Đại Tướng Quân Lệnh. Mặc dù nàng cùng Lục Minh xuất chinh tới biên cảnh giết địch, Lục Minh không có đề thăng, nhưng thu hoạch của nàng không nhỏ, ít nhất là biết được kế hoạch cải tạo gien điên cuồng của người Nhật. Nàng cũng cùng Lục Minh có nụ hôn say đắm giữa lửa đạn, trong lòng có chút thỏa mãn. Mặc dù không so được với hành trình cổ mộ của Cảnh Hàn và Lục Minh, nhưng nàng cũng đã thấy đủ rồi.
Thử hỏi trên thế gian có được mấy người, có thể trên chiến trường cùng người yêu hôn triền miên chứ?
Cảnh Hàn trở về theo sư phụ, thân thể nàng có chuyển biến rất tốt đẹp, tâm tình cũng thật tốt. Nàng chuẩn bị trở về hiếu thuận hầu hạ người sư phụ hiền lành đã nhiều năm qua quan tâm tới mình, báo đáp ân tình năm đó sư phụ mang nàng đi khắp thiên hạ, dong duổi khắp nơi để xin thuốc.
Giai Giai vốn định theo Lục Minh đi Hồng Kông, chỉ là nữ sĩ Lăng Tuệ trước kia đã rời đi lại tới nữa, nghe nói con gái của bà sinh được tiểu bảo bảo.
Tin tức kia làm Giai Giai rất hâm mộ. Nàng quyết định hoãn lại việc rời đi, ở lại Phương Phỉ Uyển với lý do là giúp Hoắc Vấn Dung bận việc, vì mọi người tính toán ghi chép cùng chuẩn bị cho cuộc so tài Thực Thần... Lục Minh không vạch trần, tùy ý để người vợ nhỏ biết điều này ở lại, cùng mẹ của nàng một thời gian. Nhan Mộng Ly rất muốn theo Lục Minh ra ngoài, chẳng qua là nàng còn đang phải thiết kế quần áo cho các mimi của Phương Phỉ Uyển, lại đang tu luyện Phượng Hoàng Hồng Trang Quyết của con dâu Lục gia. Ngay cả Lục Minh nói muốn dạy võ công cho nàng, nàng cũng tạm thời gác lại, bởi vì nàng phát hiện hai người Niếp Thanh Lam cùng Cảnh Hàn đột phá vượt xa nàng, khơi dậy lòng hiếu kỳ của nàng.
Nàng chuẩn bị sau khi đột phá tầng thứ hai, sẽ cùng Giai Giai và Lâm Vũ Hàm cùng nhau đến Hồng Kông, khiến Lục Minh khen ngợi sự cố gắng của nàng.
Vương đổng lúc trước đã sớm chạy tới Hồng Kông xử lý sự vụ. Đám người Lại béo, Giang Tự Lưu cùng Trịnh Yêu Đao đến đây tiếp đón phi cơ. Bọn Lại mập cùng Giang Tự Lưu còn trịnh trọng mang theo vợ con. Nghe thấy con của Giang Tự Lưu đã hơn hai mươi tuổi mà gọi mình là "Chú Lục", Lục Minh rất xấu hổ.
Hắn vừa nhìn, còn có một người quen cũ đã lâu không gặp, nữ sát thủ Mira.
Nàng làm sao lại ở đây?
"Tôi vốn vẫn luôn ở Lam Hải, bởi vì Chiết Dực Thiên Sứ đi rồi, tôi không tìm được người báo thù, không có chỗ để đi, rất nhàm chán. Sau này tôi cùng Niếp cảnh quan luyện công, hiện tại nàng không rảnh, bảo tôi tới làm tài xế cho anh." Nữ sát thủ Mira thiếu chút nữa cũng nói là Niếp Thanh Lam phái tới coi chừng Lục Minh, phòng ngừa Lục Minh bị tiểu quả phụ Trương Vân kia câu dẫn.
Hiện tại không giống ngày xưa. Lục Minh đã không phải là xử nam, tiểu quả phụ Trương Vân kia một khi câu dẫn, nói không chừng thật sự sẽ khiến nàng được như ý.
Cho nên, nữ sát thủ Mira chính là Niếp Thanh Lam phái tới giám thị Lục Minh, bề ngoài là tài xế.
Lục Minh nhìn nữ sát thủ Mira một chút, phát hiện nàng khí sắc không tệ, kỳ quái hỏi: "Cô cùng Thanh Lam luyện võ công gì? Vịnh Xuân hay Hiệp Quyền? Toát mồ hôi! Cô có thể lĩnh ngộ cái gì gọi là thốn kình sao?"
Nữ sát thủ Mira hừ nhẹ một tiếng, cái trò dùng nội kình thúc đẩy thốn kình này đích xác là nỗi khổ tâm trong lòng nàng.
Thân thể cường hóa càng lợi hại, không có nội kình, uy lực cũng xa xa chưa đủ. Lúc trước nàng không hề nghĩ tới, hóa ra mình không thể tu luyện ra chân khí của phương Đông, không cách nào học tập pháp môn vận khí trong võ cổ Trung Quốc. Mấy tháng này nàng vẫn rất cố gắng cảm ứng, khí cảm mặc dù có, nhưng vô cùng yếu ớt, hơn nữa lại đang không ngừng biến mất. Cho dù khổ luyện cũng vô ích, khiến nàng âm thầm bi thương hồi lâu... Mira vẫn luôn tự hào mình là người ưu tú, trăm triệu lần không nghĩ tới, có một ngày sẽ hối hận thân phận con lai của mình.
"Hôm nào cô rảnh rỗi, tôi sẽ kiểm tra thân thể cho cô, có lẽ tôi có thể nghĩ ra biện pháp." Nếu là Lục Minh lúc trước, khẳng định không có cách nào. Bất quá, đã trải qua nhiều lần đề thăng cùng hành trình cổ mộ, hắn cảm thấy có chút nắm chắc. Mặc dù không thể nào hoàn toàn thay đổi, nhưng cải tạo hoặc biến đổi kinh mạch trong cơ thể của Mira một chút, tăng lên chiến lực của nàng, hẳn là có thể làm được.
"Thật sao?" Mira nghe thế, cảm động đến thiếu chút nữa rơi lệ.
Chỉ có người nỗ lực quá nhiều mà không thu hoạch được gì, mới biết được sự trân quý của chân khí trong võ cổ phương Đông.
Nàng hiện tại đã huấn luyện thân thể tới đỉnh điểm, đạt đến bình cảnh lớn nhất trong sinh mệnh. Nếu như không đột phá, sẽ vĩnh viễn dừng ở độ cao này. Ngược lại, nếu như có thể đột phá, một thế giới hoàn toàn mới sẽ chào đón nàng.
Vương đổng nhìn thấy từ phi trường có một nhóm người nghênh ngang đi ra, đi sát bên cạnh. Hắn đi qua bên cạnh Lục Minh, nhẹ giọng nói: "Huynh đệ, nhìn thấy tên dẫn đầu kia chứ? Hắn chính là gã bổng tử Triều Tiên quốc mở công ty cặp da trong nước, lừa gạt hợp đồng của Lâm Vũ Hàm muội muội. Tên bổng tử này tên là Kim Trạch Minh, nghe nói là cậu của một người lãnh đạo cao tầng của công ty Tam Tinh, đặc biệt liên thủ cùng công ty Tam Tinh để lừa gạt người..."
"Vậy thì thật sự là oan gia ngõ hẹp, đi mòn gót giày không tìm thấy, địa ngục không cửa hắn lại tự đưa lên!" Lục Minh phất tay ra hiệu cho bọn nam tử lãnh khốc số 2 theo dõi, điều tra thêm tên khốn kiếp này tới Hồng Kông làm gì, sau đó đem cả vốn lẫn lời lúc trước mà trả lại cho hắn gấp 10 lần.
Một giờ sau, Lục Minh vừa trở lại khách sạn nghỉ ngơi, đã có được tin tức.
Tên bổng tử Kim Trạch Minh nghiện cờ bạc, thường xuyên là khách quen của Las Vegas và Macao. Số tiền hắn lừa gạt được ở Las Vegas, Florida, hơn phân nửa là ném vào sòng bạc.
Lần này Kim Trạch Minh tới Hồng Kông chẳng qua chỉ là trung chuyển, bọn họ lập tức sẽ lên thuyền chạy thẳng tới Macao, hiện tại đang ở đại sảnh khách quý của khách sạn Bồ Kinh chơi bạc vui vẻ. Lục Minh vừa nghe, lập tức đứng lên: "Nếu đối phương là một lão hòa thượng vô cầu vô dục, thì tôi còn không có biện pháp. Nhưng đối phương là dân cờ bạc, vậy thì thật là tốt! Lần trước tôi phải tuyên truyền cầu vồng Tỏa sắc cùng Cửu Chuyển Dưỡng Nhan Dịch, không có đánh bạc đủ, hiện tại, vừa lúc đi Macao vui đùa một chút... Tôi muốn khiến cho tên bổng tử này thua ngay cả quần lót cũng phải lột ra, cởi truồng trở về mới là tốt! Không, tôi còn muốn làm cho bọn họ đi bằng mông trái trở về Hàn Quốc!"
"Niếp cảnh quan nói bất kể anh đi đâu, tôi đều phải đi theo!" Mira xem ra được Niếp Thanh Lam dặn dò rất kỹ, tận chức tận trách.