Hạ Linh nghĩ thầm thính lực của tên nhóc này thật nhạy bén, mình dù tập trung toàn bộ chú ý còn không phát hiện ra bên ngoài có kẻ địch tới.
Vậy mà hắn có thể vừa nói chuyện với mọi người vừa nhận ra được, quả là dị thường.
Ít nhất hắn cũng có tính cảnh giác, mình có thể tin cậy phó thác. Hạ Linh đột nhiên có một loại cảm giác vừa vui mừng vừa sợ hãi, ở nơi nguy nan trước mắt, có thể cùng tên nhóc này kề vai chiến đấu, chính mình vô hình trung cũng an tâm hơn nhiều. Hắn có lẽ không có khả năng chiến đấu như những người làm nghề vệ sĩ như Từ Hào, nhưng hắn lại cảnh giác hơn, phản ứng nhanh nhẹn hơn Từ Hào, khiến người khác an tâm, tin cậy hơn…
Hạ Linh cầm súng đứng ở phía sau cửa, Lục Minh đứng đối diện nàng.
Ngu Thanh Y cùng Giai Giai không dám thở mạnh, lui về phía sau.
Kẻ địch ngoài cửa đương nhiên không biết trong phòng còn có Lục Minh cùng ba cô gái. Hắn cẩn thận đi tới từng cánh cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, làm cho người ta tưởng là hắn đẩy cửa tiến vào, thấy không có phản ứng, hắn vứt đồ vật vào trong, ý đồ làm cho người trốn ở trong bị kinh sợ mà lộ thân.
Lục Minh rút tay về, ý bảo Giai Giai cùng Ngu Thanh Y không cần sợ hãi.
Nhưng hai nàng hiểu lầm ý của hắn, tưởng hắn cho rằng hai nàng ngại bị hắn nắm tay, cả hai đều đưa tay ra, ghì chặt lấy cánh tay hắn. Mặc dù ý tứ của Lục Minh làm cho hai nàng hiểu lầm, nhưng cũng có tác dụng giúp hai nàng trấn định tâm lý, tiếng động bên ngoài hoàn toàn không ảnh hưởng đến các nàng, có cánh tay Lục Minh làm chỗ dựa tinh thần, Giai Giai cùng Ngu Thanh Y cũng có thể bớt hoảng sợ.
“Thang huynh, tầng mười tám đã lục soát qua. Không có ai. Tầng trên thế nào?”
Người bên ngoài dùng tiếng Pháp nói chuyện với nhau.
Lục Minh vừa nghe trong lòng cảm thấy kì lạ. Người bên ngoài tựa hồ là Dương Quỷ Tử, là một trong hai kẻ sát thủ đêm đó mình gặp tại Hương Tạ Lệ Xá. Chẳng lẽ hắn là sát thủ do bọn buôn bán nội tạng thuê?
“Tầng trên cũng không có ai.”
Xa xa truyền đến một thanh âm nam tử khác.
“Thang huynh, anh xem chúng ta có nên lưu lại không? Tôi rất thích trò chơi kiểu này. Quân đội Trung Quốc tuy không phải bù nhìn nhưng chúng ta vốn không phải đối thủ của họ. Bọn Nhật mới là mục tiêu chính trong hành động lần này của chúng. Anh chẳng lẽ không cảm giác được tình huống này rất thích hợp để chúng ta thêm dầu vào lửa sao? Bọn Nhật đang tiến hành kế hoạch quá thuận lợi. Nhưng trò chơi quá thuận lợi sẽ mất đi sự hấp dẫn. Hay là chúng ta tạo thêm chút khó khăn cho chúng. Ha ha ha. Về phần cảnh sát Trung Quốc, chúng ta sẽ thoát khỏi họ dễ dàng. Khi giải cứu con tin, chắc chắn sẽ rất hỗn loạn, bọn Nhật cũng sẽ nhân cơ hội đào tẩu. Chúng ta tuyệt đối có thể an toàn thoát thân. Thang huynh, tôi cảm giác được chúng ta hẳn nên lưu lại, góp vui cho trò chơi sinh tử này thêm phần kịch tính!”
Lục Minh có thể xác định người bên ngoài nói chuyện với nhau đúng là tên sát thủ đêm đó, Dương Quỷ Tử.
Còn tên kia chính là tên Hoa kiều sát thủ am hiểu thủ pháp bắn đạn chiết xạ. Xem ra bọn họ cũng vô tình bị vây trong này, đang tính phương pháp thoát thân.
Có hai sát thủ như vậy làm loạn bọn phỉ đồ, Lục Minh nghĩ, việc này cũng không hoàn toàn là xấu.
Hai tên này vì bảo vệ tính mạng, khẳng định sẽ đối phó người Nhật Bản.
Có bọn họ ở bên trong gây loạn, tin tưởng người Nhật Bản sẽ rất đau đầu. Chỉ là có thêm bọn họ, sự tình lại trở nên phức tạp, mình càng khó có thể nắm được đại cục, hậu quả khó lường. Lục Minh trong lòng do dự một chút, hay là tìm cơ hội đi ra ngoài, giết chết hai tên sát thủ này, hoặc là để cho bọn họ tạo thêm phiền phức cho người Nhật Bản?
Cuối cùng, Lục Minh thu hồi sát ý, quyết định tha cho bọn chúng một mạng. Tạm thời cứ để bọn họ cùng người Nhật Bản chó mèo cắn nhau, hi vọng thế cục có thể xoay chuyển.
Hạ Linh lúc này sắc mặt vui mừng.
Dựa theo ý nghĩ của nàng, bây giờ chỉ cần không phải là kẻ địch, vậy có thể xem như bằng hữu.
Nàng có thể nghe hiểu tiếng Pháp một chút, nhận ra Dương Quỷ Tử không phải đồng bọn của bọn Nhật, có thêm viện trợ bất ngờ, có lẽ đây là một chuyện tốt.
Dương Quỷ Tử cùng sát thủ Hoa kiều đi rồi, một hồi sau, Hạ Linh cũng lặng lẽ đi ra ngoài, nàng không gây một tiếng động nào. Lục Minh quyết định tìm một chỗ cho Giai Giai cùng Ngu Thanh Y ẩn núp, sau đó chính mình cũng đi ra ngoài hỗ trợ. Trong đầu Lục Minh chợt lóe lên một ý nghĩ, chẳng biết hồ ly mỹ nhân Niếp Thanh Lam bây giờ thế nào rồi?
Phía dưới ngã tư đường, chiếc Hammer của Niếp Thanh Lam vừa đến.
Nàng nhảy xuống xe, phất tay ra lệnh cho tiểu đội Huyết Nhận phía sau:
“Bảo vệ hiện trường, phát hiện ra kẻ địch, nếu không thể bắt sống, cho phép nổ súng. Nếu có nhân vật khả nghi, bất kể là ai, dù là thống đốc cũng bắt! Yêu cầu Cục An ninh lập tức điều động hình cảnh, vũ cảnh, đặc cảnh bao vây Trung tâm thương mại Ngân Phong, mời đội trưởng Hình phái bộ đội đặc nhiệm tinh nhuệ, trực thăng, xe thiết giáp hỗ trợ tác chiến, các ngươi lập tức lục soát, kẻ địch có thể mai phục chung quanh, đồng thời sơ tán toàn bộ cư dân lân cận!”
Niếp Thanh Lam phát hiện chung quanh Trung tâm thương mại Ngân Phong đều là ô tô bị đốt cháy, khói đen cuồn cuộn, những chiếc xe này đều nằm chắn ngang đường, trong lòng trầm xuống.
Kẻ địch có vẻ là tổ chức khủng bố cực kỳ chuyên nghiệp, hoặc là một đơn vị tác chiến, xem ra lai lịch của kẻ địch không hề đơn giản. Không biết tên nhóc đó thế nào rồi?
Hắn bị nhốt bên trong, hay đã trốn ra bên ngoài? Có bị thương không?
Niếp Thanh Lam đột nhiên phát hiện mình ở tại thời khắc này còn có thể đi lo cho Lục Minh, thật sự khiến nàng cũng không hiểu nổi… Quên đi, nói như thế nào hắn vẫn là bạn trai trên danh nghĩa của mình! Niếp Thanh Lam trong lòng vội vàng tìm cớ, sau đó, mang theo vài thủ hạ đắc lực, phối hợp ăn ý, nhanh chóng tiếp cận cổng chính Ngân Phong.
“Chị Hạ Linh không phải bảo chúng ta ở lại sao?”
Ngu Thanh Y nghe Lục Minh nói phải rời khỏi nơi này, kỳ lạ hỏi.
“Chẳng lẽ cô vẫn chưa hiểu sao? Đối với chị Hạ Linh mà nói, ba chúng ta là gánh nặng mà chị ấy phải lo lắng, nếu không có chúng ta, với thân thủ của chị Hạ Linh, chắc chắn chị ấy sẽ như cá gặp nước, tiêu diệt rất nhiều kẻ địch!”
Lục Minh đương nhiên biết nàng sẽ có nghi vấn, sớm đã nghĩ ra lý do để ứng phó.
“Chúng ta đi rồi chị Hạ Linh quay lại, tìm không thấy chúng ta, chị ấy chắc chắn sẽ rất lo lắng!”
Ngu Thanh Y còn có chút do dự.
“Vậy đi, chúng ta có thể lưu lại cho chị Hạ Linh tin tức, báo cho chị Hạ Linh biết tình cảnh chúng ta vô cùng an toàn, để chị ấy yên tâm tiêu diệt địch.”
Lục Minh hướng về phía hai nàng mỉm cười, đóng cửa lại, rồi dùng bàn chèn chặt. Ngu Thanh Y cùng Giai Giai tò mò nhìn, đây là ý gì? Không phải nói phải rời đi sao? Sao lại còn chèn cửa lại?
Hành động của Lục Minh thật khó hiểu, làm cho hai nàng đầy tò mò, vô tình chuyển hướng sự chú ý của hai nàng, giúp các nàng bớt sợ hãi.
Hắn kê ghế đứng lên, cẩn thận tháo cửa thông gió xuống, sau đó chìa tay về phía hai nàng, mỉm cười nói:
“Ai muốn tham gia đoàn mạo hiểm cùng tôi?”