Virtus's Reader
Sống Cùng Vạn Tuế

Chương 85: CHƯƠNG 85: LÝ TƯỞNG CAO NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI

"Đồ xấu xa, anh nói cho em biết về loại thuốc thần kỳ kia trước đi, sau khi bôi vào anh khẳng định sẽ không để lại sẹo chứ?"

Niếp Thanh Lam dùng bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt lên phần mông đầy đặn của mình, có chút chờ mong hỏi.

"Anh đã thử nghiệm kỹ rồi!"

Lục Minh lấy ra một bình Nước thuốc Tục Mệnh, làm ra vẻ vô cùng trân quý, trút ra một chút vào lòng bàn tay. Sau đó vận dụng tiên thiên chân khí, làm cho vết thương nhanh chóng lành lại. Vốn dĩ năng lực chữa thương của cơ thể hắn đã đủ kinh người, hơn nữa còn có tiên thiên chân khí cùng Nước thuốc Tục Mệnh, gần như có thể dùng mắt thường thấy vết thương nhanh chóng lành lại. Nếu không phải tiên thiên chân khí của Lục Minh hiện tại gần như cạn kiệt, thì vết thương còn có thể phục hồi nhanh hơn nữa. Niếp Thanh Lam lúc đầu không quá tin tưởng, nhưng sau khi thấy thật sự thần kỳ như vậy, cũng cúi sát xuống cẩn thận quan sát vết thương trên tay Lục Minh.

Khoảng mười phút sau, vết thương mà người thường phải mất mấy ngày mới có thể khỏi, đã khép lại, chỉ còn sót lại một vết hồng nhạt, cả vùng da bị thương hồng hào và mịn màng, không hề để lại vết sẹo nào.

Niếp Thanh Lam vui mừng ôm lấy Lục Minh, hôn lên mặt hắn một cái.

"Không ngờ anh lại có bảo vật như vậy, thuốc này bao nhiêu tiền? Bên em sẽ nhập hết vào quân đội!"

Niếp Thanh Lam hiện tại giọng rất hưng phấn, Lục Minh không để ý tới nàng, tìm ghế sô pha mà thoải mái ngồi xuống, ngả đầu ra sau, cũng không liếc nhìn nàng một cái. Hồ ly mỹ nhân lập tức đứng lên lấy lòng hắn, đi ra sau Lục Minh bóp vai cho hắn, còn nhu thuận hơn cả một người vợ mới về nhà chồng.

"Thiếu gia, Thanh Lam tiểu thư, ăn cơm!"

Bà Ngô vốn không muốn quấy rầy thời khắc ấm áp của thiếu gia, nhưng lo đồ ăn sẽ nguội, nên khẽ gọi một tiếng.

"Chín giờ sáng hôm nay có một nữ sĩ tên là Đặng Thục Lan gọi điện đến hẹn thiếu gia đến đồn cảnh sát phía Bắc."

Ông Trang Thần vừa nói, Lục Minh đã đứng lên. Bởi vì sau khi lo cho Giang Tiểu Lệ thì lại đến chỗ bệnh viện chế tạo Tục Mệnh Hoàn, nên hắn hoàn toàn quên mất việc này.

"Lúc này mới thấy được cái lợi của việc có bạn gái."

Niếp Thanh Lam cười hì hì gắp rau vào trong chén của Lục Minh.

"Em không phải đã nói với anh là em đi rồi sao?"

Lục Minh mừng như điên. Vốn trong lòng hắn hổ thẹn vì đã hứa với người khác mà lại hoàn toàn quên mất. Hiện tại thấy Niếp Thanh Lam cười cười bỗng nhiên cảm thấy có hồ ly mỹ nhân này bên người, cũng không phải tất cả đều là chuyện xấu. Ít nhất nàng cũng sẽ giúp mình giải quyết những rắc rối. Niếp Thanh Lam cười mỉm ý bảo Lục Minh ngồi xuống. Sau đó yêu kiều liếc mắt nhìn hắn, vẻ mặt có chút đắc ý: "Chỉ có chút việc nhỏ như vậy, mà cũng phải để ông xã tự mình làm sao?"

"Tốt lắm!"

Lục Minh thật sự không thể không khen Niếp Thanh Lam, thầm nghĩ người bạn gái này tuy chỉ là trên danh nghĩa, lại là người thích bày mưu tính kế, nhưng cũng không có gì quá đáng.

"Ông xã, người ta thương yêu ông xã mà!"

Niếp Thanh Lam thi triển hồ ly ma âm, giả bộ nhu thuận, lại gắp thức ăn cho Lục Minh. Sau khi ăn xong cơm chiều, Niếp Thanh Lam lại dẫn Lục Minh thẳng đến phòng của nàng. Lục Minh tim đập nhanh hơn một chút, mới ăn cơm chiều, bụng vẫn còn no, nhanh như vậy đã bắt đầu làm… Ai ngờ căn bản không phải như hắn nghĩ, Niếp Thanh Lam sau khi dẫn hắn vào phòng mình, lấy quần áo từ trong túi lớn túi bé ra, rồi ướm lên người hắn, cuối cùng áp vào lòng Lục Minh thì thầm: "Tổng cộng ba ngàn tám trăm tám mươi, phí nhân công không tính, nhưng anh cũng nên tặng cho em hai bộ đồ chứ? Đồ của em năm ngàn sáu trăm tám mươi, tổng cộng là chín ngàn năm trăm sáu mươi đồng!"

Giá tiền như sét đánh thẳng vào đỉnh đầu của Lục Minh, quần áo gì mà mắc như vậy? Hàng hiệu? Đắt tiền đến mấy cũng không thể phát sáng, cũng không tự động bay trên trời, mặc một cái áo sơ mi giá một ngàn năm trăm đồng, cùng với mặc cái áo sơ mi năm mươi đồng thì có gì khác biệt? Lục Minh cầm lấy quần áo ngửi ngửi, cảm giác tất cả đều có mùi nhân dân tệ… suýt nữa thì té xỉu!

"Cho em nợ đi, anh gần đây sao may mắn chiếu rọi, đợi kiếm được tiền sẽ trả lại cho em!"

Lục Minh đang muốn chuồn đi, nếu không để Niếp Thanh Lam lục soát bóp tiền, hắn sẽ phá sản mất.

"Nếu sau khi anh tắm mặc quần áo em mua vào, vậy em sẽ cho anh một cơ hội."

Niếp Thanh Lam đứng ở cửa cười nói.

"Cơ hội gì?"

Lục Minh vừa thấy trong tay nàng đang cầm lọ thuốc của mình, cố nuốt khan một ngụm nước bọt, rất khó khăn lắc đầu từ chối: "Được rồi, em tự mình bôi thuốc đi! Anh, anh không, không…"

"Đứa bé ngoan thì phải thành thật, còn nữa, nuốt nước bọt cũng đừng có lớn tiếng như vậy."

Niếp Thanh Lam đưa tay chỉ vào trán Lục Minh một cái, đợi Lục Minh chuẩn bị cởi đồ biến thành lang nhân, nàng đã đóng cửa lại, sau đó trốn sau cửa ha hả cười. Lục Minh căm tức mở cửa phòng mình, cơn giận vẫn không thôi: "Hồ ly tinh, về sau tôi tuyệt đối sẽ không để cho em hấp dẫn nữa!"

Lục Minh mạnh mẽ áp chế cơn tức đang trào dâng, cởi quần áo ra, xông vào phòng tắm. Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Rồi cánh cửa khẽ mở ra, một cánh tay nhỏ bé trắng nõn thò vào. Ngón tay nhỏ bé đang cầm một vật, màu đen, hai bên tròn trịa, có ren, còn có dây thật dài. Lục Minh vừa thấy, cả người ngạc nhiên, đây là áo ngực phụ nữ, mơ hồ còn có mùi thơm của cơ thể.

"Ông xã tốt bụng, tặng anh một món đồ, anh có thích không?" Hồ ly ma âm của Niếp Thanh Lam ngọt ngào vang lên từ bên ngoài, tay của nàng vung lên, Lục Minh theo bản năng tiếp lấy, phát hiện trên áo ngực còn có độ ấm, thoáng đưa lên mũi, một mùi hương phụ nữ như thấm sâu vào lòng, mơ hồ, còn có chứa một loại kỳ hương khó nói nên lời, phải chăng đây là nhũ hương trong truyền thuyết?

Lục Minh cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, vật cứng rắn nổi lên, thiếu chút nữa là biến thân trở thành Siêu Saiyan. Cái áo ngực còn ấm này chắc hẳn là nàng vừa mới cởi ra, đáng giận, biết rõ nàng đang hấp dẫn mình, nhưng mình lại không thể từ chối!

"Dù em muốn ra điều kiện gì, anh cũng sẽ không đáp ứng!"

Lục Minh dùng ý chí kiên cường nhất, kiên trì bảo vệ nguyên tắc của mình, lời vừa thốt ra, lại lớn tiếng nói: "Thứ công cụ mê hoặc lòng người này của em, anh không nhận!"

"Hì hì, có muốn em tặng tiếp một lễ vật nhỏ nữa hay không?"

Niếp Thanh Lam không nói điều kiện gì, chỉ đứng ngoài cửa tiếp tục hấp dẫn Lục Minh.

"Chẳng lẽ chính là chiếc quần lót trong truyền thuyết…" Lục Minh cảm thấy yết hầu hơi khô, thầm nghĩ mình nên nhận, hay là từ chối? Loại cơ hội ngàn năm có một này, một khi từ chối, chỉ sợ sẽ không trở lại nữa. Nhưng một khi nhận, thì sẽ mắc mưu hồ ly mỹ nhân này. Nếu không, trước cứ nhận, rồi lại hung hăng từ chối yêu cầu của nàng, bản thân cũng không thể tự lừa dối mình như vậy. Đồ lót này lọt vào tay mình, tuyệt đối không có khả năng về lại tay nàng. Lục Minh do dự hồi lâu, cuối cùng đưa bàn tay ra ngoài, trong lòng kích động muốn hô thật to một tiếng: Giơ tay lên, mau giao chiếc quần lót của em ra đây!

Cảm giác tà ác dâng lên trong lòng, Lục Minh vô cùng chờ mong, Niếp Thanh Lam sẽ ngoan ngoãn đặt chiếc quần lót còn vương hơi ấm cơ thể lên tay hắn.

Ôi chao, cái loại cảm giác này tuyệt đối là lý tưởng cao nhất trong cuộc đời!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!