Tại Phương Phỉ Viên, các cô gái vây quanh dẫn Lục Minh lên lầu bảy, đó là khu vực nghỉ ngơi dành cho Tổng giám đốc của công ty, một tầng được trang hoàng xa hoa với vài căn phòng giải trí và cả phòng ngủ.
Trước kia, họ rất ít khi lên đây, chỉ có Tổng giám đốc dẫn bồ nhí và bạn bè lên đó mà thôi.
Hiện tại, hai vị cổ đông đã bỏ của chạy lấy người, còn sót lại một vị thấy tình thế không ổn, đem cổ phần bán cho Đoạn Trí Côn. May mắn thay, Lục Minh đã quyết đoán mua lại, nếu không mọi người về sau phải đối mặt với tên khốn đó, cũng không biết sau này sẽ sống ra sao. Đoạn Trí Côn tuy ngoài miệng không đáp ứng bán cổ phần, nhưng khi Lục Minh hỏi, hắn đã nhận chi phiếu. Toàn bộ màn kịch này là do Lục Minh thiết kế, khi hắn đưa tiền cho Đoạn Trí Côn, Lục Minh đã cho Quỷ Tinh Linh và Giai Giai dùng điện thoại quay lại, sau này có ra tòa, cũng có đủ chứng cứ trong tay.
"Trong này thật xa hoa!" Lục Minh vừa bước lên đã cảm thán.
"Phương Phỉ Viên làm ăn tốt như vậy, vì sao lại luôn thiếu tiền? Chẳng phải do Phó Tổng và mấy vị Đổng sự quá xa xỉ, làm hao hụt tài chính của công ty sao?" Tiểu Hoa bất mãn nói.
"Hiện tại thì tốt rồi, có Anh Minh lên làm Tổng giám đốc, Phương Phỉ Viên nhất định sẽ tốt lên thôi!" Quỷ Tinh Linh ôm cánh tay Lục Minh reo lên: "Anh Minh, tăng lương đi, bọn em đã lâu rồi chưa được tăng lương! Ồ, chị Trang đến rồi, mọi người im lặng!" Nàng tinh mắt, vừa thấy chị Trang bước ra, lập tức kêu to, các cô gái liền giả bộ ngoan ngoãn, tươi cười chào đón.
"Tiểu Lục, vừa rồi có phải là có người gây loạn không, em có bị thương không?" Chị Trang thấy bảo an ở dưới báo cáo qua điện thoại, vội vàng tới hỏi.
"Em không sao, thật ra chuyện là thế này..."
Lục Minh sau khi giải thích rõ ràng sự việc một lần, thì Vương Đổng vừa đi tới, nghe vậy liền ha hả cười to.
Hắn trước tiên giơ ngón tay cái với Lục Minh rồi nói: "Chuyện nhỏ thôi. Một khi đã có bằng chứng tên khốn đó nhận chi phiếu, vậy ra tòa chúng ta không cần đánh cũng thắng. Tiểu Lục, cậu vừa đánh người vừa lấy tiền bịt miệng, làm cho hắn phải ngậm bồ hòn làm ngọt! Tiểu Lục, tôi đi trước đuổi lũ quỷ đòi nợ kia đi, cậu cứ từ từ nói chuyện với chị Trang."
Chị Trang lúc đầu còn có chút sợ hãi, nhưng nghe Lục Minh nói có quay phim lại, lại nghe Vương Đổng lên tiếng thì mới yên tâm.
"Mọi người cứ ngồi đi. Chị muốn nói chuyện với Tiểu Lục." Chị Trang mở cửa phòng Phó Tổng, ý bảo Lục Minh đi theo cô.
"Chị Trang, em chẳng hiểu gì cả, chị cứ nói với anh Vương là được rồi." Lục Minh có chút kỳ quái, chị Trang muốn nói với mình chuyện gì đây? Chị Trang nghe vậy cười bảo Lục Minh ngồi xuống, cô cũng ngồi đối diện với cậu, lấy từ trong túi hồ sơ ra mấy phần văn kiện rồi nói: "Lời cảm kích thì chị không cần nói. Tiểu Lục, mấy cái này đều là hợp đồng cổ phần của em tại Phương Phỉ Viên. Đương nhiên hiện tại còn chưa chính thức, lát nữa sẽ hoàn thành toàn bộ thủ tục hợp đồng. Em tổng cộng có 18% cổ phần, hơn nữa em mua được 5% của Đoạn Trí Côn. Như vậy em có 23% cổ phần của Phương Phỉ Viên. Trừ ông chủ lớn ra, em là cổ đông lớn nhất của công ty."
"..." Lục Minh lấy làm lạ. Mình mới ép Đoạn Trí Côn bán 5% cổ phần thì còn lý giải được. Còn 18% cổ phần kia là ở đâu ra?
"Vương Đổng mua cho em, anh ta nói nếu em không nhận, anh ấy không có lý do gì phải đầu tư vào một công ty lạ hoắc, không có bạn bè quen biết." Chị Trang khẽ cười nói: "Vương Đổng cũng có cổ phần, chẳng qua chỉ là 12% mà thôi."
"Em sao có thể nhận tiền của anh ấy..." Lục Minh đổ mồ hôi lạnh.
"Tiểu Lục, nghe chị nói, Vương Đổng nói cũng đúng, anh ấy cùng bọn chị không quen biết, nếu không nể mặt em, anh ấy sẽ đến Phương Phỉ Viên sao? Em nhận mấy cổ phần này cũng không có gì, em cứ nhận đi, chị sẽ giúp em quản lý, khi kiếm được tiền thì trả lại cho Vương Đổng cũng không muộn. Đối với em mà nói, chỉ là gật đầu lắc đầu, nhưng đối với nhân viên bọn chị mà nói, thì miếng cơm manh áo đều dựa vào em, Tiểu Lục, dù thế nào đi nữa, hãy giúp bọn chị một lần, có được không?" Chị Trang nhìn Lục Minh, nhẹ giọng khẩn cầu cậu gật đầu.
"Cái này... Được rồi!" Lục Minh không còn cách nào khác, đành phải đáp ứng.
"Chị rất vui mừng... Tiểu Lục, chị rất cảm động, em biết không? Phương Phỉ Viên này chị đã làm tám chín năm, từ khi làm công cho tới bây giờ, đều tận tâm hết sức, nhìn thấy nó từ một khách sạn bình thường phát triển lên như ngày hôm nay, nói không có tình cảm thì đó là giả. Nếu nó vì thiếu tiền xoay xở mà phải đóng cửa, chị thực sự rất đau lòng." Chị Trang cầm tay Lục Minh, khuôn mặt luôn luôn nghiêm túc giờ đã lộ ra nụ cười: "Ông chủ lớn căn bản không quan tâm, chỉ cung cấp tài chính, giao cho Phó Tổng quản lý, chuyện buôn bán không hề quan tâm. Hiện tại Phó Tổng không còn, ông chủ lớn khẳng định càng không muốn để ý tới, chắc chắn sẽ giao cho người khác tiếp quản, thậm chí là trực tiếp đóng cửa cũng có thể xảy ra. Chị không muốn chuyện đó xảy ra như vậy, nói lời ích kỷ thì trong lòng chị hy vọng nhất được thấy người như Tiểu Lục em đến làm Tổng giám đốc, bởi vì chỉ có như vậy, mới có thể để cho bọn chị phát huy hết khả năng, mới có thể làm cho chị cảm thấy bản thân ở tại thành phố này còn có tác dụng..."
"Chị Trang, em có một đề nghị." Lục Minh trong lòng chợt động, cảm thấy chị Trang là một nhân tài có năng lực khó kiếm.
"Nói đi, có việc thì cứ tùy tiện phân phó, em hiện tại là ông chủ của chị mà!" Chị Trang tâm trạng đặc biệt vui vẻ, thậm chí còn cười đùa với Lục Minh.
"Em muốn đem 3% cổ phần chuyển qua cho chị, cứ như vậy, chị sẽ không còn là người làm công nữa, mà thực sự bắt đầu sự nghiệp kinh doanh của mình." Lục Minh đem một phần hợp đồng đưa cho chị Trang, cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Chị Trang, chị nguyện ý cùng em hợp tác làm ăn không?"
"..." Chị Trang ngẩn người nhìn Lục Minh, đôi mắt đỏ hoe.
Hồi lâu sau, cô mới quay đầu đi, rất nhanh lau đi những giọt nước mắt đang chảy xuống.
Làm một người làm công quản lý một khách sạn, so với làm cổ đông quản lý một khách sạn, đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Cho dù người làm công có năng lực đến đâu, cũng sẽ có ngày bị ông chủ đuổi đi, nhưng làm cổ đông, cho dù là 1% cổ phần, thì cũng là tài sản của mình, là sự nghiệp của mình.
"Chị muốn ôm em một cái, có thể không?" Chị Trang đứng lên, không đợi Lục Minh đáp lời, đã ôm lấy Lục Minh, vai không ngừng rung động, nước mắt cứ thế tuôn rơi không tiếng động.
"Đừng khóc, đừng khóc." Lục Minh có chút xấu hổ, cậu lại không biết an ủi thế nào, chỉ có thể lấy tay vỗ vỗ lên lưng chị Trang.
"Không có việc gì, chị rất vui mừng... Cha mẹ chị chỉ sinh con gái, trong nhà chỉ có em gái mà không có em trai, không bằng em làm em trai của chị nha!" Chị Trang bỗng nhiên mỉm cười, cô lau đi nước mắt, đưa tay sờ lên mặt Lục Minh mà cười nói: "Nếu em nguyện ý nhận chị làm chị gái, như vậy chị sẽ nhận cổ phần của em, về sau tận tâm hết sức giúp em quản lý Phương Phỉ Viên, được không?"
"Được thôi, em vừa lúc không có chị gái!" Lục Minh từ trên bàn lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho chị Trang.
"Thì ra, có em trai, cảm giác rất tốt, rất đáng tin cậy!" Chị Trang cười, đưa tay vỗ vỗ vào lồng ngực khỏe mạnh của Lục Minh rồi nói: "Một khi em đã nhận chị là chị gái, vậy mọi chuyện cứ giao cho chị đi!"
Ngoài cửa, hơn mười cái đầu đang áp sát vào cửa nhìn lén, thấy chị Trang vừa khóc lại vừa cười, cũng rất kỳ quái, cô ta không phải nữ cường nhân cả ngày nghiêm mặt sao?
Chị Trang rất nhanh khôi phục lại phong thái nữ cường nhân, ánh mắt trừng ra cửa, làm cho các cô gái kia sợ tới mức chạy tán loạn.