Lục Minh đi ra xem, Niếp Thanh Lam cùng Cảnh Hàn đã không thấy đâu.
Hỏi bà Ngô, bà ta nói hai vị tiểu thư đã lái xe đi ra ngoài, không nói khi nào thì trở về. Lục Minh đang muốn gọi điện hỏi, thì Hoắc Vấn Dong đã gọi điện đến thúc giục: "Chúng tôi đang chờ anh đến, đều đã đói hết rồi! Mau đến đi!" Lục Minh đành phải ra ngoài lấy xe đến chỗ của các nàng. Chỗ Giai Giai ở tuy nhỏ, nhưng vô cùng ấm áp. Lục Minh vẫn nhớ rõ cảm giác này, thậm chí hiện tại nghĩ lại lúc Giai Giai lấy cháo cho mình ăn, thì cũng còn cảm thấy hạnh phúc.
Tựa hồ nghe thấy tiếng bước chân của Lục Minh lên lầu, Giai Giai vui vẻ ra đón.
Trong tay nàng đang cầm một mâm cà chua nhồi trứng còn nóng hổi, có lẽ mới lấy từ trên bếp xuống.
Thấy Lục Minh vào nhà, Giai Giai gắp một miếng cà chua, vừa cười vừa nói: "Em làm đó, anh thử xem!" Lục Minh thử một cái, phát hiện Giai Giai nấu nướng cũng không thua gì bà Ngô, liền đưa ngón tay cái lên khen ngợi!
"Em làm đồ ăn cũng tàm tạm thôi, chị Dong mới là cao thủ!" Giai Giai thấy Lục Minh khen mình, vô cùng vui mừng, khuôn mặt tươi cười nhưng vẫn khiêm tốn.
"Vô nghĩa, ta sáu tuổi đã là chủ lực phụ trách nấu nướng trong nhà, làm đến bây giờ mà còn không nấu ăn tốt, thì ta tự sát quách đi cho rồi!" Hoắc Vấn Dong đang bưng canh cá chưng quế hoa đi ra. Cái bàn tuy nhỏ, nhưng đồ ăn nhiều, vô cùng phong phú, cá tôm đều có, tràn đầy cả bàn. Trên chén đĩa còn có rau xanh cùng cà rốt khắc thành hình hoa. Quỷ tinh linh Điềm Điềm đắc ý chỉ vào mũi mình, ý nói đó là kiệt tác của nàng.
"Tuy làm ông chủ, nhưng rượu không thể không uống!" Tiểu Hoa hào sảng mở một bình Ngũ lương dịch, rót đầy cho mỗi người một chén.
"…" Lục Minh rất muốn cảnh cáo hắn một chút về việc dễ dàng loạn tính sau khi uống rượu.
Nhưng hắn thấy Tiểu Hoa nâng chén ngửa cổ làm một hơi hơn nửa chén mà mày cũng không cau lại chút nào, nhắm chừng nàng ta uống hai bình cũng không say. Trong lòng hắn cũng thầm toát mồ hôi, đồng thời cũng yên tâm không ít.
Hoắc Vấn Dong tửu lượng cũng lợi hại. Nàng ta cùng Lục Minh uống liên tục ba chén mà mặt cũng không đỏ.
Thật ra Giai Giai khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã ửng đỏ, ngay cả cái cổ trắng như ngọc cũng đã hồng cả lên.
Đối với tửu lượng của Lục Minh, Tiểu Hoa cùng Hoắc Vấn Dong lại có chút kinh ngạc. Tửu lượng của các nàng không phải trời sinh thì cũng là từ quán rượu luyện ra. Còn tiểu tử này sao cũng uống rượu như uống nước vậy? Thận của hắn khỏe đến vậy sao? Giai Giai sợ Lục Minh bị hai nàng chuốc say, ý bảo Lục Minh uống chậm lại và ăn chút đồ ăn… Nhưng quỷ tinh linh Cam Điềm lại liều mạng rót rượu, hận không thể hạ gục Lục Minh.
"Tiểu tử tốt. Có chút bộ dáng của nam tử hán đại trượng phu!" Tiểu Hoa trước đó cũng đã uống với Lục Minh, nhưng nàng không nghĩ tới hắn uống còn dữ hơn mình.
Mọi người ăn uống nửa ngày, ai nấy no say, thì Hoắc Vấn Dong đã uống hơn mười chén Ngũ lương dịch, đã hơi ngà ngà say.
Nàng hai má như lửa, sóng mắt lưu động. Hoắc yêu nữ lúc này trông đặc biệt kiều diễm động lòng người. Nàng vỗ vai Lục Minh như một người bạn thân, nói: "Hôm nay anh đánh tên khốn kia, làm em đặc biệt vui sướng. Cả đời này chưa ai đối xử tốt với em như vậy. Nếu anh không phải bạn trai của Giai Giai, em nhất định sẽ theo anh!"
Cam Điềm cũng đã hơi say, la hét bảo mau đem rượu tới, nói ủng hộ bạn, cứ theo anh Minh đi.
Lục Minh cùng Giai Giai cả hai nhìn nhau cười khổ. Hoắc yêu nữ có cá tính thật sự mạnh mẽ. Đổi lại là người khác, những lời này có đánh chết cũng không nói ra khỏi miệng. Chẳng qua so với Tiểu Hoa, Hoắc Vấn Dong còn kém rất nhiều. Tiểu Hoa mở miệng ra là đã một tràng: "Theo cái gì mà theo, cô đừng giả bộ lẳng lơ trước mặt lão nương. Cho dù là xử nữ còn nguyên vẹn thì sao, cô có biết tư vị ân ái là gì sao? Ta nói cho cô biết, học vấn trong đó rất sâu sắc. Cô chỉ biết nói miệng chứ đã thử bao giờ chưa!"
Vừa nghe Tiểu Hoa phê bình, Hoắc Vấn Dong liền á khẩu không nói nên lời.
Lục Minh vừa nghe, thì phun rượu ra ngoài.
Giai Giai đang uống nước, cũng phát sặc, ho một hồi mới thở lại bình thường được.
Tiểu Hoa đối với phản ứng của Lục Minh cùng mấy người Giai Giai nhìn cũng không thèm nhìn, điềm nhiên nâng chén rượu lên, uống cạn quá nửa, sau đó vỗ bộ ngực đầy đặn: "Các ngươi nghe đây, lão nương hôm nay dạy cho các ngươi, ân ái không phải chỉ như trong các phim AV thì mới là ân ái. Đó chỉ là diễn trò mà thôi, ngu ngốc! Yêu đương chân chính đâu chỉ đơn giản như thế. Chỉ riêng về tư thế chiến đấu, đã có tới 108 thức…"
Lục Minh đổ mồ hôi. 108 thức? Cô ta chắc chắn không phải đang nói về võ công bí kíp đó chứ?
"Em rửa tai xin nghe, thỉnh Tiểu Hoa giáo chủ chỉ điểm mê tân!" Hoắc yêu nữ đưa đến một cái ghế, giống như là tín đồ tập trung lắng nghe.
"Được, để tôi đem những lời này viết thành bút ký, về sau sao chép thành nhiều bản, để mọi người nghiên cứu học tập!" Cam Điềm trở về phòng tìm giấy bút.
"…" Giai Giai cực kỳ xấu hổ, lấy tay kéo Lục Minh, ý bảo hắn đừng nán lại nghe Tiểu Hoa giảng về 108 thức chuyện phòng the. Nhưng không đợi Lục Minh phản ứng, nàng đã đứng lên chạy vào phòng.
"Tôi đi WC!" Lục Minh thật ra rất muốn nán lại nghe giảng, 108 thức tư thế chiến đấu kia thật sự làm Lục Minh có chút tò mò.
Chẳng qua người giảng là Tiểu Hoa, mà người nghe lại là Hoắc yêu nữ, hắn cũng ngượng không dám nán lại.
Vội tìm cớ, cũng đứng dậy chuồn mất.
Từ WC đi ra, phát hiện Giai Giai đang đỏ mặt trốn ở sau cửa phòng ngoắc hắn.
"Thật ra chị Tiểu Hoa không phải người như vậy, tính cách của chị ấy chỉ hào sảng thôi, anh đừng hiểu lầm." Giai Giai sợ Lục Minh hiểu lầm Tiểu Hoa, nên giải thích. Lục Minh cười to, hắn đương nhiên hiểu được. Một người chân chính như vậy tuyệt đối sẽ không nói ra. Mà cho dù nàng ta là người như vậy, cũng chẳng có gì đáng nói. Các cô gái trong nước có lẽ còn hơi hướng nội. Nếu là ở nước ngoài, các cô gái đều cực kỳ phóng khoáng. Sau khi trưởng thành, nếu không cùng bạn trai phát sinh quan hệ, họ sẽ bị bạn bè giễu cợt. Đối với các cô gái trưởng thành phương Tây, trinh tiết thậm chí còn mang ý nghĩa giễu cợt.
"Phòng của em thật đẹp…" Lục Minh phát hiện phòng của Giai Giai đồ đạc tuy không nhiều lắm, nhưng sắp xếp rất hợp lý, bố trí lại chỉnh tề, thật sự rất có tâm tư.
Ở trong phòng của Giai Giai, sẽ có một loại cảm giác thực ấm áp.
Mơ hồ, còn có mùi thơm thoang thoảng của cơ thể thiếu nữ.
Trên vách tường không phải dán hình các động vật nhỏ đáng yêu hay các món đồ thủ công, mà là hình các người mẫu ăn mặc hở hang với đủ tư thế đứng, ngồi, nằm.
Nếu không phải trên giường có để đồ lót của nữ, Lục Minh thật sự sẽ nghĩ đây là giường của một sắc ma.
"Uống trà không?" Giai Giai vốn định mời Lục Minh ngồi trên giường mình, lại sợ hắn hiểu lầm. Hồi lâu không tìm ra đề tài, cũng có chút xấu hổ.
"Giai Giai, em học ngành báo chí, không phải đến đài truyền hình Lam Hải làm phóng viên sao? Sao lại đến Phương Phỉ viên làm phục vụ?" Lục Minh nhớ rõ Hoắc yêu nữ có nói qua Giai Giai bị Phó tổng Đài truyền hình đuổi ra, nhưng hắn muốn biết rõ nội tình, vì thế nên hỏi nàng.
"Hóa ra em không biết làm phóng viên không dễ dàng như vậy. Khi vào đài truyền hình, làm trợ lý cho một phóng viên tin tức, cũng cố gắng chịu đựng. May mắn đó là nữ, nên cũng không bị mắng chửi gì nhiều. Nửa tháng sau, rất nhiều nam đồng nghiệp trong đài hẹn ăn cơm, rất phiền phức. Thảm nhất chính là, có lão Phó tổng hói đầu, bề ngoài đạo mạo trang nghiêm nhưng cực kỳ đáng khinh. Thường xuyên có nữ phóng viên trong đài nguyện ý hiến thân cho hắn. Hắn thấy em không để ý tới hắn, liền cố ý bắt lỗi của em, rồi bắt em ở lại tăng ca. Sau đó hắn bỏ thuốc vào ly nước của em, may mắn là có lao công đi ngang qua lỡ tay làm rơi ly nước đó…"
Khi Giai Giai nhắc lại chuyện cũ, đôi mắt cũng đỏ lên, mà Lục Minh nghe được cũng có chút kinh ngạc, hú vía, thật là nguy hiểm!
Xem ra phải cho tên này một bài học mới được!
Rồi Giai Giai lại nhẹ giọng nói: "Trong lúc vô ý, em nghe thấy lão Phó Tổng sau khi đuổi người lao công kia, than thở vì cái ly bị bể làm em không uống trúng, mới biết được sự xấu xa của hắn. Sau đó em liên tục né tránh hắn ta. Bởi vì nhiều lần từ chối yêu cầu tăng ca của hắn, em bị hắn điều sang chỗ khác. Thảm nhất là có một lần làm đội "chó săn"… bởi vì từ chối cùng hắn đi khách sạn chụp lén phú ông và nữ minh tinh, nên đã bị hắn đuổi việc… Sau chuyện đó em có gọi điện thoại đến khách sạn kia chứng thực, căn bản không có ai ở trong gian phòng đó, cũng chẳng có phú ông hay nữ minh tinh nào cả. Lão Phó tổng kia chính là muốn mượn cơ hội xâm phạm em!"
"Rồi sau đó, em đến Phương Phỉ viên làm phục vụ, được các chị em che chở. Lão Phó Tổng kia vẫn không buông tha, trước giới thiệu Long nhị thiếu gia đến. Sau khi Long nhị thiếu gia bị anh cảnh cáo không dám đến, hắn lại chỉ Hoa thiếu gia đến… Những chuyện này, anh cũng biết rồi!"
"Yên tâm đi, em sẽ không sao đâu, đừng sợ, đã có anh!" Lục Minh nhẹ nhàng an ủi, đưa tay vuốt nhẹ lên đầu nàng, cho nàng sự tin tưởng.
"Em, em muốn ôm anh khóc một hồi." Giai Giai trong lòng cực kỳ cảm động. Nàng nhớ tới mình và Lục Minh đã trải qua nhiều chuyện, đặc biệt là trong hiểm cảnh cửu tử nhất sinh ở Ngân Phong building kia, từng được hắn bảo hộ. Nếu không có hắn, e rằng chị Hạ, Ngu Thanh Y và cả nàng, đều đã không còn mạng, thậm chí còn có thể bị bọn côn đồ làm nhục.
Nhớ tới mấy cái này, Giai Giai lại không kìm được nước mắt, rất muốn nhào vào lòng hắn mà khóc lớn, trút hết sự ủy khuất trong lòng.
Lục Minh không nói gì, chỉ mỉm cười rạng rỡ như ánh mặt trời, mở rộng vòng tay.
Giai Giai rốt cuộc không nhịn được, nước mắt tuôn trào, cả người nhào vào lòng hắn.