Virtus's Reader
Song Kiếm

Chương 22: Mục 22

“CÓ CHÉN TRÀ NÀY.” TỪ LỜI NÀY CÓ THỂ THẤY NGƯỜI NÀY RẤT LÀ CÓ GIÁO DƯỠNG.

“Có chén trà này.” Từ lời này có thể thấy người này rất là có giáo dưỡng.

“Thêm chén trà thì không cần phải thêm tiền.” Đường Hoa nói: “Bọn ta đâu thể nào cái lợi nào cũng vớt hết chứ phải không?”

“Phong Vân Nộ đi ra rồi kìa!” Tinh Tinh vội chuyển thân thể, thân thiết kéo tay người chơi nữ: “Ngươi tên là gì thế?”

“Ông chủ, cho một bình trà Ô Long.”

Phong Vân Nộ hô một câu, sau đó tùy tiện quét mắt nhìn khắp nơi, không thấy có người quen, cũng không thấy có người nào mang mặt nạ cả, không thấy có gì bất thường.

Phong Vân Nộ còn chưa quay lên thì

Huyên Huyên đã xuất hiện nơi cầu thang:

“Phong Vân, ngươi cho rằng Nhược Hân sẽ nghe lời ngươi sao?”

“Ta tin là sẽ.”

“Ngươi chắc chắn như vậy à?”

“Đương nhiên.” Phong Vân Nộ lấy một quyển sổ ra, nói: “Phần thưởng khi độ kiếp đấy, quyển Thượng của Tiên Âm.

Nàng thích nhất loại này.”

“Ha ha! Lý tưởng của nàng là diễn tấu được tiếng đàn có thể khiến nước sông phải chảy ngược.” Huyên Huyên thở dài: “Từng có một thời, ta cũng có ảo tưởng như thế đó. Chỉ ca hát, không làm bất cứ cái gì khác, không cần phải giải quyết các mối quan hệ, không để ý tới cánh nhà báo, không đóng quảng cáo, không đi thi...”

“Nàng cũng coi như có thực lực đấy, một nữ nhân kín tiếng như thế, mà cũng đã có thị trường đĩa nhạc của riêng mình

rồi.” Phong Vân Nộ hỏi: “Thế nào?

Ngươi ghen tị với nàng à?”

“Đúng vậy!” Huyên Huyên không

kiêng dè mà thừa nhận: “Chẳng qua ta chỉ ghen tị vì nàng có một nam nhân sẵn lòng vì nàng mà đi chết thôi.”

“Rất nhanh sẽ không có nữa rồi.”

Phong Vân Nộ cười nói: “Khuyết điểm lớn nhất của loài người là không biết quý trọng hết thảy mọi thứ trước mắt, ngược lại lại đi theo đuổi cái tương lai mờ ảo.

Không khí nặng nề quá rồi... Chúng ta đi vào đi.”

“Ừm!”

* * * * * *

“Là ý gì?” Tinh Tinh mù mờ hỏi.

“Ý đại khái là... Phong Vân Nộ dùng Tiên Âm dụ dỗ Nhược Hân làm chút

chuyện xấu, mà mục tiêu của chuyện xấu này là Phá Toái.” Đường Hoa hơi buồn bực: “Phá Toái chỉ là một tên cao thủ, cho dù có làm nội gian, cũng có tác dụng gì cơ chứ?”

“Nói bậy!” Tinh Tinh nói: “Sương Vũ tỷ nói, xếp hạng những kẻ có quyền lực nhất trong Song Sư, Phá Toái đứng hàng thứ hai đấy. Bồng Lai là nơi người chơi còn nhiều hơn cỏ, là môn phái lớn siêu cấp đó. Lực ảnh hưởng của Phá Toái nơi Bồng Lai cũng không thấp, tuy không nổi bật như Phong Vân Nộ đối với Nga Mi, nhưng chừng mấy trăm tên bằng hữu nghĩa khí vẫn còn có được. Nhưng bằng hữu của bằng hữu này thì sao? Ta nói với ngươi nhé, số bang chúng Bồng Lai trong Song Sư chiếm đến ba phần lận đó.”

“Bồng Lai có nhiều người như vậy à?” Đường Hoa sửng sốt hỏi, hắn thật đúng là không biết.

“Nói nhảm... Môn phái nào mà chẳng

ở núi này núi kia, chỉ có duy nhất Bồng Lai là ở trong biển thôi. Luyện cấp thì xuống biển, nhàn rỗi thì rời bến, có thể

tắm nắng, hoặc xuống biển bơi lội... Còn như Thục Sơn nhà ngươi, có cái gì?”

“Có trái dại...” Đường Hoa vã mồ

hôi. Đúng thật! Bồng Lai ấy thật là một nơi quá tốt. Đường Hoa là một người phương Nam, từ nhỏ chỉ thấy bên trái là núi, bên phải là núi, xem mấy chục năm đã chán ngấy cả lên. Tin rằng có rất nhiều người có ý tưởng giống với mình.

Nếu mình có thể sớm hiểu được như thế, hồi cấp 10 chắc chắn đã đi Bồng Lai rồi.

Ngồi bãi cát nhìn các cô bé mặc bikini, rồi ngao du trong biển... Ít nhất cũng sẽ

không giống với khi ở trong Thục Sơn, gần như là một cái nơi chết vậy. Sau cấp 20, cộng gộp hết thời gian lưu lại đây của cả đám đệ tử cũng không vượt qua được 24 tiếng đồng hồ nữa là, mớ trái dại ở dưới chân núi đã nhiều năm không ai hái nên sắp độ kiếp thành tinh hết rồi.

Cái gì? Trái dại ăn ngon à? Đó là thời mà người ta không có cái gì ăn, chứ giờ

có quỷ nó mới lên trên núi hái trái dại ăn ấy.

“Cho nên ta nói, dù chỉ có một mình Phá Toái phản bội, cũng sẽ là quá sức chịu.” Ngay lúc Tinh Tinh đang chuẩn bị

thông báo cho ca ca của mình, thì hệ

thống lại phát thanh...

Lần phát thanh này là để tuyên bố quy tắc cùng phần thưởng của sự kiện tranh bá...

1: Sự kiện lần này áp dụng phương pháp rút cờ, sau khi bắt đầu sự kiện, mọi phương tiện phòng ngự của bang hội sẽ

bị đóng hết công năng, bên trong phòng nghị sự của bang hội sẽ có một lá cờ đỏ.

Lấy được cờ đỏ của bất cứ bang hội nào cũng có thể tùy ý giấu ở bất cứ nơi nào trong phạm vi trú quân của mình, lá cờ

ấy chỉ có thể bị cướp đi bởi bang hội đã bị cướp. Rút được cờ của bang hội cấp ba sẽ được 100 điểm, nếu có thể bảo vệ

cho lá cờ này đến khi kết thúc sự kiện, sẽ

được thêm 100 điểm, nếu không thì sẽ bị

trừ 200 điểm. Rút được cờ của một bang hội cấp bốn sẽ được 500 điểm... Cấp

năm là 1000 điểm... Cấp sáu là 2000

điểm. Rút cờ của bang hội cấp hai sẽ

được 50 điểm, cấp một là 10 điểm.

Những bang hội không có nơi trú quân không thể tham dự vào sự kiện tranh bá này. Bang hội bị rút cờ sẽ bị trừ gấp đôi điểm cơ sở tương ứng, lấy lại được cờ

bị cướp thì được điểm cơ sở gấp đôi.

2: cờ đỏ là vật phẩm không thể giao dịch. Nếu người rút cờ bị tử vong giữa đường, vậy cờ đỏ sẽ quay trở lại phòng nghị sự của bang hội bị rút cờ. Sau khi rút cờ, người rút phải trong vòng 18

tiếng đồng hồ cắm nó vào nơi nào đó trong phạm vi trú quân của bang hội mình, nếu không cờ sẽ quay trở lại với bang hội bị rút, đồng thời trong vòng 48

tiếng đồng hồ bang hội rút cờ sẽ không

được tấn công nạn nhân tiếp.

3: sau khi sự kiện bắt đầu, cấm sử

dụng bất cứ pháp trận truyền tống nào, cấm thành viên của bang hội không có nơi trú quân hoặc là người không thuộc bang hội nào tiến vào phạm vi các nơi trú quân.

4: sau khi sự kiện bắt đầu, các thành viên của bang hội có nơi trú quân được hưởng thụ ưu đãi tử vong không rớt điểm kinh nghiệm, nhưng vẫn cần phải giam giữ trong địa ngục một tiếng đồng hồ như

trước.

5: mỗi điểm tích lũy có thể đổi được 10 kim, phương pháp phân phối là từ

bang chủ các bang tự quyết định. Mười bang hội có kết quả đứng đầu sẽ nhận được phần thưởng là các lễ vật thần bí,

đứng top ba mươi cũng sẽ được thưởng các đạo cụ gia cố cho kiếm trận hộ bang.

6: sau khi sự kiện kết thúc, những bang hội có điểm tích lũy âm gấp đôi mức cơ sở sẽ bị cưỡng chế giải tán. (Bản thân là 0 điểm, điểm cơ sở 500, bị rút cờ

là 1000, vừa đủ điều kiện bị giải tán) 7: sự kiện lần này sẽ bắt đầu từ 0 giờ

ngày xx, kéo dài 15 ngày.

8: quyền giải thích cuối cùng của sự

kiện lần này thuộc về mọi người.

Trong Song Kiếm chỉ có hai bang hội cấp sáu, lần lượt là Song Sư và Nhất Kiếm. Cấp năm cũng chỉ có hai: Thần Chi Lĩnh Vực và Tam Thương. Tam Thương chuẩn xác mà nói phải là cấp năm phẩy năm, toàn bộ các điều kiện thăng cấp đã đầy hết rồi, chỉ còn chờ tiền

nữa là vào nồi thôi. Số bang hội cấp bốn thì khá nhiều, có khoảng 20. Cấp ba có gần trăm, cấp hai và cấp một cũng có chừng đó. Trò chơi kéo dài đến hiện giờ

đã gần như không có ai đi mở bang nữa rồi, mọi người chẳng thà dựa thân vào mấy bang hội cấp ba, chứ không bằng lòng chịu khổ đi kéo người thăng bang nữa. Dù sao thì bang hội cấp một sẽ

không ai thăng nổi nữa, dụ người cũng chẳng ai vào, cho dù có dụ được thì cũng chẳng đủ để làm nhiệm vụ thăng cấp.

Mà lần này, hệ thống rõ ràng là muốn thanh lý bầy cá nhỏ tôm nhỏ, tăng cường mức gay gắt cho mâu thuẫn xã hội rồi đây. Từ điều thứ 6 là có thể thấy, một khi ngươi đã bị rút mất cờ, mà không thể

đoạt lại được ít nhất một cây, vậy bang

hội chắc chắn sẽ bị cưỡng chế giải tán.

Không chỉ là mâu thuẫn toàn xã hội, mà mâu thuẫn giữa một ít đoàn thể cũng sẽ hiện ra, chẳng hạn như là chuyện không tín nhiệm giữa các bang kết minh, v.v... Còn một phần nữa là khảo nghiệm các bang chủ. Một điểm tích lũy là đổi được 10 kim, vậy cuối cùng đổi được kim rồi thì có nên luận công ban thưởng hay không? Làm sao có thể làm cho công bình công chính được? Nên tính toán công lao như thế nào? Đây cũng là một lần khảo nghiệm trình độ quản lý của lớp điều hành.

Ốc Vít đã bắt đầu bố trí trò diễn chính, để tìm kiếm một ít thành viên lãnh đạo cho hành tinh M rồi đây...

Tinh Tinh huơ tay một cái: “Ca ca ta

thông báo mở hội nghị đấy!”

“Ta đệt! Ta cũng phải đi à?” Đường Hoa nhìn tin nhắn, kêu to một tiếng xong hỏi: “Ngươi không điều tra Sinh Diệt nữa à?” Tiền thuê 600 kim hình như

không có nói bao gồm cả chuyện dự hội nghị thì phải? Có điều hình như cũng không có nói là không bao gồm chuyện dự hội nghị đâu, coi bộ việc làm hợp đồng là rất quan trọng đấy.

“Truyền tống trận gần ngay đây, cứ

đến thẳng Hoàng Sơn xem xem thế nào không phải là được à? Ngốc!”

Hai người bọn Đường Hoa với Tinh

Tinh cùng đi ra, Phá Toái đứng ngoài trà lâu ló đầu nhìn cũng bị bắt đi vào truyền tống trận một thể. Phá Toái giãy dụa hỏi:

“Tình hình bên trong thế nào rồi, có bắt

được người thứ ba không?”

“Lát nữa hẵng nói sau, mở hội nghị

rồi.” Tinh Tinh đang vội vã lắm.

* * * * * *

“Ca! Sinh Diệt đâu?” Sau khi trở lại

Hoàng Sơn, Tinh Tinh tức tốc bắn ngay một câu.

“Không lớn không nhỏ, mọi người phải chê cười rồi. Người còn chưa tới đủ, mọi người cứ tùy tiện ngồi. Trên bàn có trà bánh, cứ tùy tiện dùng. Sinh Diệt vừa mới ra khỏi cửa xử lý chút chuyện.”

Hạo Nhiên nhỏ giọng nói với Tinh Tinh:

“Muội đừng làm loạn nữa.”

“A!” Tinh Tinh trề môi ngồi xuống bên cạnh Đường Hoa.

“Ha ha!” Đường Hoa nói trong kênh

đội ngũ: “Hiện giờ nhân viên nào trong

hội nghị cũng đều biết Sinh Diệt chẳng qua chỉ là quân cờ phản gián của ca ca ngươi rồi. Bi kịch mà!”

“Ý ngươi là nói...”

“Ừ ừ!” Đường Hoa gật đầu: “Người

ta thường nói ngực lớn thì ngốc nghếch, ta thấy chưa chắc đã vậy, cái sân bay nào đó...”

Tinh Tinh tức giận giơ nắm đấm nho

nhỏ của mình lên, Đường Hoa cúi đầu uống trà cười trộm.

“Ngực lớn đến rồi kìa.” Tinh Tinh hung tợn nói một câu, nhưng tức khắc lại cảm thấy mình nói câu đó rất mất mặt, cho nên tức khí giơ chân dẫm một nhát vào chân của Đường Hoa: “Hừ!”

Sương Vũ cầm một cuộn giấy tiến vào, nhìn nhìn mọi người, rồi nhìn Hạo

Nhiên. Hạo Nhiên gật gật đầu, Sương Vũ

bèn trải tờ giấy lên trên mặt bàn, nói:

“Mọi người hẳn đều biết mục đích mở

hội nghị ngày hôm nay rồi. Đây là bản đồ

giản dị mà các huynh đệ trong bang hỗ

trợ chế tác. Thời gian khá khẩn trương, cho nên không có chú trọng mỹ quan.”

Hạo Nhiên hỏi: “Không biết mọi người thấy sự kiện lần này thế nào?

Chúng ta có nên phát triển theo hướng an toàn hay không, hay là cứ bảo trì mức độ

như hiện giờ? Nếu như chỉ nghĩ là giữ

cái vốn có, vậy ta thấy cũng không nhất thiết phải mở hội nghị này nữa.”

Đường chủ số một giơ tay, nói: “Giữ

yên chắc chắn là không được rồi, đều là mấy đồng bạc trắng lóa cả, rất nhiều huynh đệ muốn vớt được chút ít đấy. Cho

dù không có phần thưởng gì từ hệ thống, nhưng không có trừng phạt khi tử vong cho nên cứ kiếm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.”

“Trong bang các ngươi trước khi nói chuyện thì phải giơ tay à?” Đường Hoa hỏi.

“Nói nhảm. Bảy miệng tám lưỡi ai mà nghe cho được.” Tinh Tinh tỏ vẻ

khinh bỉ, nhìn sơ là đã biết tên này chưa bao giờ đi dự hội rồi.

Đường chủ số hai nói: “Chúng ta phải nghĩ lại hậu quả. Thực lực của bang ta chắc chắn là đã đủ rồi, nhưng nếu muốn kiếm thêm tiền thì có thể sẽ có người bị xóa bang, vậy cừu hận sẽ lớn lắm. Mà nhìn bang hội hiện giờ của chúng ta, không có bang hội đối địch rõ

ràng, cũng không có...”

Đường chủ số ba ngắt ngang: “Lão nhị nghĩ cũng khá là thấu triệt. Nhưng nếu chúng ta không tranh giành, vậy sau sự

kiện lần này chúng ta có khả năng sẽ

không còn là bang hội hàng đầu nữa, như

vậy bang chúng bị xói mòn là điều tất nhiên. Ba hạng đầu hẳn sẽ có phần thưởng rất phong phú, cho dù không lấy được quán quân thì lấy được top 10 cũng coi như có cái ăn nói với các huynh đệ.

Còn phần kẻ thù thì... Ta thấy không nhất thiết phải sợ họ, lại nói, tuyệt đối sẽ

không chỉ riêng nhà chúng ta làm vậy mà.”

Đường chủ số bốn: “Ta khá là tán thành với ý kiến của lão nhị, vấn đề này vẫn nên cẩn thận là hơn. Mọi người đều

biết đấy, bạn bè sẽ lớn hơn bang hội, chúng ta rút cờ của người ta, chắc chắn trong bang của chúng ta cũng sẽ có một ít bạn bè của đối phương, như thế bang ta không những sẽ có thêm một cừu nhân, mà rất có khả năng là sẽ một bang hội +

n người. Ta nghĩ cho dùng chúng ta chỉ

giữ cái vốn có, vậy sau sự kiện cũng vẫn còn là bang hội hàng đầu thôi.”

Tinh Tinh giơ tay, Hạo Nhiên phớt lờ. Đường Hoa giơ tay, Hạo Nhiên tỏ vẻ

cứ nói. Đường Hoa chỉ vào Tinh Tinh một cái, Tinh Tinh lập tức đứng lên:

“Vừa rồi như hai vị đường chủ đã nói đấy, chúng ta không có kẻ địch rõ ràng, nhưng số bang hội thường xuyên va chạm lại có. Ví dụ như phân đường của ta tháng trước đã xảy ra hai lần xô xát với

người ta. Ta thấy, không bằng chúng ta cứ

hóa địch nhỏ thành địch lớn, dùng chúng để bù vào cái chúng ta cần đi.”

Đường Hoa vội giơ tay: “Tán thành.”

“Sương Vũ, ngươi thấy sao?” Hạo Nhiên hỏi.

“Ta cho rằng mọi người đều nói có lý cả. Nhưng phải lấy biện pháp chung của đôi bên, cũng tức là biện pháp mà Tinh Tinh đã nói, chúng ta cứ nên hạ thủ

với một ít bang hội thường có xô xát với chúng ta. Một là, nếu đối phương có bị

giải tán, cũng chỉ có vài thành viên nòng cốt hận chúng ta thôi. Thứ hai, nếu đối phương không bị giản tán, vậy độ oán hận chúng ta cũng sẽ không cao cho lắm, dù sao thì bọn họ cũng phải rút cờ của người ta mới bảo trụ được bang hội của

mình. Nếu lấy bụng mình ra so bụng người, hẳn sẽ dễ thông cảm hơn. Ba là, thỏa mãn được nhu cầu trong bang hội.

Vấn đề duy nhất là cách làm ấy của chúng ta chỉ được gọi là ‘tiến thủ tiêu cực’, lấy vị trí top 30 có lẽ không khó, nhưng phần top 10 thì... Ta thấy khá trầy trật.” Sương Vũ lại nói: “Đương nhiên vi cá và chân gấu không thể đòi hết được, đã muốn an toàn phát triển mà còn mong được người ta ca tụng nữa thì... Thật giống như đã làm kỹ nữ lại còn muốn lập đền thờ vậy.”

“Ha ha!” Đám nhân viên trong hội nghị đều bị câu nói cuối cùng của Sương Vũ khiến cho phì cười, bầu không khí cũng trở nên tự nhiên hơn. Cũng cùng là một câu nói, nếu Đường Hoa nói ra thì

mọi người chỉ cho rằng người này thô tục, mà Sương Vũ nói ra thì không những có một chút hào sảng, thậm chí còn gia tăng thêm một chút hấp dẫn của nữ nhân đã thành thục nữa. Đương nhiên nếu câu đó mà do mấy tiểu nha đầu như Mông Mông nói ra, tuyệt đối sẽ bị quy vào hàng ngũ bé gái hư cho xem.

Sương Vũ lại nói: “Ta dự định sẽ

phân mọi nhân thủ thành ba tổ. Một tổ lấy việc đả kích các bang hội từng có va chạm làm mục tiêu. Một tổ lấy việc bảo vệ bang hội làm mục tiêu, nếu cướp được cờ đỏ cũng sẽ phải bảo vệ. Tổ thứ

ba là lực lượng hậu bị, tùy cơ mà điều động. Nếu như cục diện nằm ngoài dự

kiến của chúng ta, vậy tổ người này hoặc cướp cờ hoặc bảo vệ cũng đều được.”

Hạo Nhiên nhìn quanh, hỏi: “Mọi người có ý kiến gì không?”

“Không có, không có.” Sự sắp xếp của Sương Vũ tuy không thể khiến cho tất cả mọi người đều hài lòng, nhưng ít ra cũng là biện pháp tốt nhất.

“Ta có!” Đường Hoa giơ tay: “Tinh Tinh vừa mới nói với ta, bang hội cấp bốn có xô xát với bang hội các ngươi...

xin lỗi, là bang hội chúng ta, chỉ có một, còn lại đều là cấp ba cấp hai, thậm chí cả cấp một cũng có nữa. Đám cá nhỏ như

thế nếu nuốt hết vào thì được mấy cân thịt đây? Lại nói, số bang hội nhắm vào đám cá nhỏ này chỉ sợ sẽ không chỉ có một nhà các ngươi phải không?”

“A?” Sương Vũ khó khi được thấy Đường Hoa nói ra một câu có phần giống

người, vì thế hứng thú hỏi: “Vậy ý của ngươi là...?”

“Hất Nhất Kiếm, mổ Tam Thương, quyền đả Thần Chi Lĩnh Vực, chân đạp bang hội trong thiên hạ. Chia làm hai tổ, một tổ liều mạng cướp cờ, một tổ liều mạng bảo vệ cờ.”

Sương Vũ nghiến răng hỏi: “Vậy ngươi thuộc về tổ nào?”

Có sát khí kìa! Đường Hoa lau mớ

mồ hôi: “Ta... Phụ trách đàm phán.”

“Hừ!” Sương Vũ trừng mắt với

Đường Hoa, nhưng lại lập tức cảm thấy ánh mắt như thể chưa đủ lạnh nhạt, thanh âm cũng không đủ hờ hững, thật rất có hiềm nghi là đang hờn dỗi. Lại bồi thêm một câu mạnh mẽ hơn sao? Nhưng trong nhất thời lại không nghĩ ra. Thế là nàng

xấu hổ...

Hạo Nhiên là một người thành tinh, đã cảm thấy sự tế nhị bên trong này, bèn vội cười ha ha, nói: “Gia Tử chính là một nhân thủ toàn diện. Cướp cờ nhanh, có thể mở mở rộng phạm vi tác chiến của chúng ta, bảo vệ cờ thì lại lợi hại, danh tiếng vang dội, một khi hiện tên lên là phỏng chừng có thể dọa ngã được một đám người ngay.”

“Ây!” Đường Hoa nói với Tinh Tinh

trong kênh đội ngũ: “Sao ta cứ có cảm giác là ca ca ngươi không phải đang tung hô ta có khả năng vậy nhỉ?”

“Vậy ngươi cảm thấy thế nào?”

“Thứ nhất là nói ta chạy giữ mạng nhanh. Thứ hai là nói ta toàn dựa vào danh tiếng hù người.”

“Tâm tiểu nhân mà độ bụng quân tử.”

“Điều Gia Tử nói cũng không phải là không có lý.” Chỉ một câu nói, Sương Vũ

đã tức khắc lùa quan hệ thân mật của mình với Đường Hoa thành quan hệ công tác ngay: “Không ăn một con cá lớn, thực không đủ để no bụng chúng ta.”

“Vậy sẽ là con cá nào đây?” Một vị

đường chủ hỏi.

“Con cá nào thì...” Sương Vũ lắc đầu: “Không tiện nói cho lắm. Không phải là không tín nhiệm mọi người, chỉ

có điều là mọi người cũng biết người nhiều miệng tạp đấy... Ở đây ta đang có một chương trình nghị sự, tức là dưới tình huống phân thành ba tổ, sẽ rút ra trăm tên cao thủ lén cướp một nhà. Trăm tên cao thủ này sẽ được phân thành ba tổ,

nhìn thì không có gì mạnh mẽ, nhưng một khi tập hợp lại với nhau, cho dù có cướp thất bại thì chúng ta cũng sẽ không tổn thất gì. Nếu như thành công, vậy coi như

chúng ta đã nuốt vào được con cá ấy.”

“Được được!” Mọi đường chủ ở đây

đều gật đầu, tuy không nói ra, nhưng ai nấy đều biết rõ, cá lớn chỉ có bốn con thôi: Nhất Kiếm, Song Sư, Tam Thương, Thần Chi Lĩnh Vực. Tự mình nuốt mình là không có khả năng, Nhất Kiếm thì vẫn luôn lui tới, thuộc dạng kết minh giúp nhau phát tài, khả năng nuốt nhau cũng rất nhỏ. Phần Tam Thương, lúc trước cũng từng là một bang hội ngạo thị quần hùng, nhưng hiện giờ gia đạo đã suy sút, bang chúng còn nghèo hơn cả ăn xin, mỗi lần muốn thăng cấp bang hội là cứ là ngươi

một kim ta một kim cùng nhau gom góp tiền mua thiết bị. Nhưng cân nhắc đến xác suất Sương Vũ hạ thủ với nhà cũ sẽ

không cao, đồng thời hai bên lại từng có hiệp nghị liên minh trên miệng, cho nên khả năng lớn nhất chỉ có thể là Thần Chi Lĩnh Vực.

Tiền thân của Thần Chi Lĩnh Vực là Thiên Đường từng có huyết cừu với liên minh ba bang. Nhưng sau khi phục hồi, nó lại khá gần gũi với bang Tam Thương, cũng không còn khí thế hùng hổ bức người như xưa kia nữa, cho nên trong nhất thời mọi người vẫn nước giếng không phạm nước sông. Nhưng ai cũng đều biết rằng anh đại bang Thần Chi Lĩnh Vực luôn bức bối với lần diệt bang đó, lại thêm bang hội này tuy số người đã

gần đầy, nhưng cấp bậc trung bình lại thấp, hơn nữa số lượng cao thủ quá ít, còn có thông tin rằng cao thủ trấn bang là Sát Phá Lang đã bắt đầu bế quan, không tham gia sự kiện lần này, cho nên cái bánh ngọt Thần Chi Lĩnh Vực càng có khả năng là mục tiêu hơn.

“Đội cao thủ sẽ do ta, Phá Toái, Gia Tử, Tinh Tinh lãnh đạo, Tinh Anh đường là nòng cốt chủ yếu, tiếp nhận thêm một số cao thủ dị biệt của những phân đường khác tạo thành.” Sương Vũ nhìn thấy mọi người đều không có ý kiến gì, bèn tiếp tục nói: “Còn phần ba tổ khác, đều do Hạo Nhiên và Sinh Diệt phụ trách phối hợp chỉ huy. Mọi người có ý kiến gì không?”

Mọi người nhìn nhau, đều hài lòng

gật đầu.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải

eBook

tại:

http://www.dtv-

Chương 205: Chuyên gia tình yêu

Chương 205: Chuyên gia tình yêu

“Xong hội nghị chưa?” Phá Toái kéo

Đường Hoa: “Đi Hàm Đan.”

“Ây!” Đường Hoa vội nói: “Ngươi không có nghe ta với Tinh Tinh nói gì à, Nhược Hân nhà ngươi rất có vấn đề đó.”

“Vấn đề gì, chẳng phải là muốn lợi dụng ta đó sao?” Phá Toái thản nhiên nói: “Ít nhất thì ta cũng còn có giá trị để

lợi dụng.”

“Ngươi nói cứ y như trên phim vậy.”

Đường Hoa sờ sờ trán Phá Toái: “Không lẽ ngươi trúng độc rồi?”

“Gia Tử, ngươi không hiểu đâu, thích một người không phải là yêu cầu nàng làm chuyện gì cho ngươi, mà là xem xem ngươi có thể làm được gì cho nàng. Hai người không cần phải ở bên nhau, nếu Nhược Hân vui lòng, ta cũng sẽ vui.”

“... Nàng lên giường với người khác, nàng lên đỉnh, nàng vui thì ngươi cũng vui à?”

Phá Toái chết lặng một hồi, xong khóc ròng: “Làm huynh đệ có kiếp này không có kiếp sau, ngươi cần chi cứ bóc mẽ ta thế? Không thể để ta chết cho vĩ

đại một chút sao?”

“Nếu ngươi muốn thì... Có thể.”

Đường Hoa phất tay: “Đi, đi Hàm Đan.”

“Gia Tử!” Sương Vũ từ trong phòng nghị sự chạy ra: “Ngươi qua đây.”

“Hiện giờ không phải là thời gian tự

do hoạt động rồi sao?”

“Qua!”

“A! Phá Toái, ngươi chờ chút.”

Sương Vũ nhỏ giọng hỏi: “Còn tiền không?”

Đường Hoa gãi đầu: “Tiền của ngươi

tiêu không hết à?” Làm gì thế này?

Đường Hoa dĩ nhiên sẽ không bao giờ

nghĩ Sương Vũ thật sự định bao mình rồi... Lại nói, mình đây đường đường là một cao thủ, làm sao lại lê lết tới mức đi ăn cơm nhuyễn chứ?

“Thật là đồ con nít. Một nam nhân mà trên người không mang theo đồng tiền

nào sẽ mất mặt lắm đó.”

“A?” Đường Hoa há hốc miệng, mê mang nhìn Sương Vũ.

“Đây còn một ngàn, ngươi cầm lấy trước đi.” Sương Vũ không để cho Đường Hoa kịp phản đối: “Phải nhớ, tối mốt tập hợp nơi Hoàng Sơn đó.”

“Ừ!” Đường Hoa lại há hốc miệng tiếp. Hắn quay đầu, thấy Tinh Tinh với Phá Toái đang thập thò gì đó bèn bay qua hỏi: “Chuyện gì thế?”

Tinh Tinh hỏi lại: “Chuyện gì chẳng lẽ ngươi không cảm thấy được sao?”

“Không cảm thấy gì cả.”

Tinh Tinh dẫn giải: “Ví dụ như ngươi bởi vì nguyên nhân nào đó mà cho một nữ sinh kia một món tiền, với lại không muốn cho người khác biết, thế nghĩa là

sao?”

“Ừm, khả năng đầu tiên là ta là đồ

ngớ ngẩn. Khả năng thứ hai là ta có ý đồ

với nữ nhân ấy...” Đường Hoa hít vào một luồng hơi lạnh: “Không phải chứ?”

Phá Toái gật đầu: “Có khả năng.”

Đường Hoa lắc đầu thở dài: “Ai...

Sương Vũ này thật là. Thực ra không đưa tiền thì ta cũng sẽ liều mạng mà. Đều là bạn bè quen thuộc cả, lại hay giúp ta nữa, cần gì phải thế? Lẽ nào nàng lo ta sẽ

bị người khác thu mua à? Cũng phải, con người ta khi đứng trước tiền bạc thì luôn luôn bất ổn lập trường, đặc biệt lúc nghèo mà.”

“Ngươi ngớ ngẩn.” Tinh Tinh tỏ vẻ

khinh bỉ: “Ngay cả ta đây cũng nhìn ra Sương Vũ tỷ rất quan tâm đến ngươi nữa

là.”

“A?” Trong mắt Đường Hoa lấp lánh

ánh sao: “Ý ngươi nói là nàng thích ta à?”

“Cái này... Ta cũng không dám khẳng định cho lắm.” Tinh Tinh gãi gãi mũi:

“Nàng cũng thường hay trợ giúp người khác nữa. Ta chỉ có thể nói là nàng khá quan tâm đến ngươi thôi, còn phần là bằng hữu hay là cái gì thì ta thực sự

không nhìn ra được.”

“Vậy ngươi ồn ào làm cái gì, khiến ta mừng hụt một trận.” Đường Hoa thở phì phò, nói: “Còn tưởng rằng không cần đeo đuổi thì đã có thể lượm được một con vợ

chất ưu giá rẻ đấy chứ, thì ra vẫn chỉ là ảo giác mà thôi.”

“Chất ưu giá rẻ?”

“Đúng vậy! Chuyện giá rẻ, tức là không cần phải đeo đuổi. Một nữ sĩ như

Sương Vũ chắc chắn sẽ không giống như

Tinh Tinh, đến lễ tình nhân Trung Quốc, lễ tình nhân phương Tây, thánh đản, vạn thánh, vân vân, cho đến sinh nhật của mình, sinh nhật của bạn trai đều bắt buộc phải ở bên nhau cả. Thế là bớt lo bớt lao lực. Dạng nữ làm chức cao như thế tuy thời gian ở bên cạnh ngươi sẽ ít đi...

Nhưng ngươi cũng phải nghĩ ngược lại, đó là thời gian ngươi ở bên cạnh nàng cũng sẽ ít đi. Theo điều kiện kinh tế thì lại càng khỏi phải nói, ít nhất cũng sẽ bớt đi được mười năm phấn đấu...”

“Ây!” Tinh Tinh ngắt ngang, hỏi:

“Thì ra nam nhân các ngươi đều thích ăn cơm nhuyễn à?”

“Mỹ nữ, ngươi mới bước chân ra xã hội, không biết cái tàn khốc của xã hội đâu.” Phá Toái nói: “Ta tán thành với quan niệm đó của Gia Tử. Sương Vũ quả

thật là một đối tượng rất tốt. Hơn nữa nữ

nhân như vậy cũng sẽ vô cùng tốt với chồng mình, thậm chí nàng có chăm chút sự nghiệp của mình cũng là bởi vì chia sẻ ưu tư cho chồng mình, toàn thân tâm đều quay chung quanh chồng con và gia đình cả.”

“Được rồi!” Tinh Tinh gật đầu: “Vấn đề này coi như các ngươi đúng đi. Vậy Phá Toái, ngươi nhìn lại Gia Tử xem xem có cái ưu điểm gì mà hấp dẫn Sương Vũ tỷ nhà ta hết bỏ tiền lại quấn quít như thế chứ?”

“...” Phá Toái đau răng một hồi lâu

mới nói: “Hắn đã qua ma kiếp thứ hai, chính là đệ nhất cao thủ chân chính trong Song Kiếm, ngoài ra còn có mấy món thần khí cộng một số tiên khí kiếm khí, là đệ tử danh môn chính phái, từng hỗ trợ

nhân dân Lôi Châu chống đỡ yêu ma xâm lấn, từng...”

Đường Hoa ngắt ngang lời Phá Toái:

“Thực ra ta có rất nhiều ưu điểm mà các ngươi không nhìn ra được lắm. Thứ nhất là ta không đánh bạc, thứ hai là ta không gái gú, thứ ba là sẽ không ngoại tình.

Đừng có nói là ta nói bừa, ta biết rất rõ bản chất của những nhân tình, bất kể là ngây thơ hay cáo già, bản chất đều như

nhau cả, ít nhất thì nói về mặt đạo đức, những nữ nhân phá hoại hạnh phúc gia đình người khác đều chẳng phải thứ tốt

lành gì. Thứ tư là ta khỏe mạnh, kết quả

kiểm tra sức khỏe và bói toán đều cho thấy ta có thể sống đến 99 tuổi. Thứ năm là ta rất chấp nhất với tình yêu, thời còn học trung học ta từng liên tục một tháng, mỗi ngày bảy tờ giấy đưa cho nữ sinh ở

bàn trên, xé tờ này ta viết tờ khác, ngày nghỉ ngày lễ không viết, cuối cùng ép cho nữ sinh này phải chuyển lớp. Mặt khác, sở thích của ta rất rộng, câu cá, leo núi, chạy bộ, bơi lội, bóng đá, bóng rổ, cầu lông, bóng bàn, bi-a đều có thể chơi tàm tạm. Điều cuối cùng, diện mạo ta không đẹp nổi bật, như thế có nghĩa là nếu ta có thể tìm được một người vợ tốt, chắc chắn đã rất thỏa mãn, tuyệt đối sẽ không có ý tưởng không an phận gì hết.”

“Vậy... cũng còn được!” Tinh Tinh

nhún vai nhìn Phá Toái: “Nếu những điều hắn nói chính là thật, vậy miễn cưỡng có thể đạt chuẩn.”

Phá Toái ve ve cằm, hỏi: “Ta thì lại rất hiếu kỳ, ngươi đã viết gì trên tờ giấy mà khiến nữ sinh kia phải chuyển lớp thế?”

“... Ta nhắc nàng là nội y rách rồi.”

“Nội y?”

“Chính là áo ngực đấy, lúc đó ta nào biết cái thứ đó chỉ có một dúm vải như

thế đâu, ngày nào cũng trông thấy sau lưng nàng mơ hồ có một sợi dây lưng, cho nên cứ nghĩ là trẻ con nhà nghèo đáng thương thế đấy, nội y mà phải dùng miếng vải thay thế này. Có một lần ta còn mang nội y của bản thân mình đến đổi với nàng nữa chứ.”

“Ha ha ha!” Tinh Tinh cười to, hỏi:

“Sau đó thì sao? Ngươi còn kiên trì đổi với nàng không?”

“Không... Sau này ta mới biết nhà nàng thực ra cũng giàu lắm, cho nên ta nghĩ có lẽ nàng mặc như thế cho mát, thế

là không để ý đến nàng nữa. Đúng là mùa hè năm đó cũng nóng thật, lúc nào miệng lưỡi cũng khô hết.”

“Người trẻ tuổi mà, ai chẳng từng làm mấy chuyện hồ đồ?” Phá Toái cười nói: “Hồi ta học lớp năm nghe nói cô giáo Sinh vật sẽ kết hôn, thế là ta bèn thừa dịp đêm đến bắt cóc toàn bộ mấy con chuột ở trong phòng thí nghiệm đi hết.”

“Sau đó thì sao?” Tinh Tinh hiếu kỳ

hỏi.

“Sau đó cô ấy tìm được đám chuột nọ ở trong nhà của thầy giáo dạy Toán.”

“Thầy giáo dạy Toán?”

“Ừ, chính là người sẽ kết hôn với cô.” Phá Toái cười khổ: “Càng lợi hại hơn là sau lễ chào cờ ta phải đọc bản kiểm điểm trước mặt toàn trường, ta đọc câu ‘con không nên bỏ đám chuột vào trong nhà thầy Vương’ thành ‘con không nên chỉ bỏ đám chuột vào trong nhà thầy Vương’. Thế là toàn trường hơn ba ngàn người bao gồm cả thầy hiệu trưởng già đều cười đến gục xuống. Thật là mất mặt chết.”

“Ha ha ha!” Tinh Tinh cười một các

rất mất hình tượng: “Các ngươi làm ta buồn cười muốn chết. Bây giờ ta mới biết nam sinh các ngươi hồn nhiên đến

mức nào đấy.”

“Tiểu nhị, cho bình trà!” Phá Toái hô một câu rồi hỏi: “Tinh Tinh, hồi nhỏ lẽ

nào ngươi không có làm chuyện gì khác người à?”

“Sao lại không có chứ.” Tinh Tinh cười hì hì: “Không nói các ngươi biết.”

“Nói đi nói đi.” Đường Hoa khích lệ.

“Được, không được cười nhen.” Tinh

Tinh xấu hổ nói: “Đó là năm thứ hai trung học, ta cố lấy dũng khí thật lớn để

gửi một tờ giấy cho nam sinh kia ở sát bàn.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó? Hết rồi.” Tinh Tinh nghi hoặc hỏi: “Không tức cười à? Ta rất mạo muội gửi cho hắn một tờ giấy, mà thực ra

ta lại không quen biết gì nhiều với hắn cả.”

“Câu chuyện cười này có hơi lạnh.”

Hai nam nhân cùng cụng ly uống trà, hoàn toàn là hai mức độ khác nhau mà.

Phá Toái giơ tay: “Ta lại kể thêm một chuyện nữa, đó là chuyện mối tình đầu của ta, chính xác thì là lần đầu yêu thầm.

Cái cảm giác đó rất giống như có một trăm con kiến đang bò trong lòng vậy.

Trông thấy nàng, có lúc ta muốn hôn nàng, lại có lúc muốn đánh nàng. Ông anh già học năm ba hàng xóm của ta đã nghiêm túc cảnh cáo ta, rằng ngươi có thể hôn nàng, nhưng không được phép đánh nàng. Thế là sau đó ta bèn hôn nàng ta... Nghe nói sau đó nàng bệnh suốt một tháng, tiếp đó gặp ta là cứ trốn.”

“Vậy sau đó thì sao?” Nhược Hân không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh ba người, hỏi một câu xong thì ngồi vào ghế.

“Nhược Hân?” Phá Toái kinh hãi cực

kỳ: “Sao muội lại đến đây?”

Đường Hoa lập tức chạy ra ngoài trà lâu, ngước nhìn rồi nói trong kênh đội ngũ: “Đậu xanh, Nhất Phẩm cư Hàm Đan.”

“Ta đệt!” Phá Toái toát mồ hôi, mải nói chuyện thế mà bất tri bất giác đã đi vào trong này, đã thế còn vô tư quên mất cả mục đích tới đây của mình nữa. Phá Toái tức khắc biến thành một con chó con, cười lấy lòng: “Nhược Hân, đã lâu không gặp muội rồi, muội vẫn khỏe chứ?”

“Trời ạ!” Đường Hoa và Tinh Tinh cùng đập tay lên trán, sao lại như biến thành một người khác thế này?

Quả nhiên Nhược Hân nhìn thấy

khuôn mặt tươi cười này của Phá Toái thì nhíu lại hai hàng mi, thanh âm trở nên lạnh lẽo: “Huynh có thể tới, vậy sao ta không tới được?”

“Đúng! Đúng!” Phá Toái vội nói:

“Ngày mai là buổi diễn của muội rồi, đương nhiên muội có thể tới chứ. Muội muốn uống gì nào? Bụng có đói hay không? Bụng đói mà uống trà là không tốt cho dạ dày đâu, ở đây có bánh nhân đậu ăn rất ngon, có muốn ăn một cái trước không? Có phải không quen uống trà hay không? Vậy muội muốn uống gì? Ta đi mua đồ uống cho. Đúng rồi, tửu lâu sát

đây có có món chiêu bài rất là ngon, nhất định muội sẽ thích đấy...”

“...” Sắc mặt của Nhược Hân rất khó xem, thậm chí ngay cả Tinh Tinh cũng vậy. Hình tượng của Phá Toái đã hoàn toàn vụn nát.

Đường Hoa thì vẫn luôn mỉm cười, nhắn tin: “Nhanh lên đi!”

“Đến rồi đến rồi.”

“Biểu diễn có cực khổ lắm không?

Ta đúng là nói nhảm đó, nhất định là cực khổ rồi. Vậy sau buổi diễn cùng nhau đi ăn khuya nhé? Ta nghe đám bạn bè nói chỗ Tế Nam có một đầu bếp nấu khá ngon, chỉ có điều là người đông lắm, phải đặt chỗ trước. Nhưng không sao cả, ta rảnh mà, hồi nữa ta đi đặt chỗ trước là được rồi...” Hệ thống nhắc có Phế Sài

gia nhập đội ngũ. Người nào thế? Mặc kệ! Phá Toái tiếp tục nói: “Muội thích món cay Tứ Xuyên hay là...”

“Ngậm miệng!” Một giọng nói lạnh như băng vang lên từ trong kênh đội ngũ.

Trong khi Phá Toái còn đang mê mang, giọng nói lạnh lùng này lại tiếp tục vang lên: “Uống một hớp trà, sau đó rót một chén cho nữ nhân này, trong lúc đó đừng nói gì cả.”

Đường Hoa nói: “Giới thiệu nhé, Phế

Sài, đồng bọn của Thiếu Gia, là chuyên gia cua gái, đặc biệt mượn đến dùng một hồi.”

“Ta thu phí rất cao.”

“Không thành vấn đề.” Đường Hoa cười híp mắt, đừng nói là tiền, chỉ cần là giúp được hắn, hắn làm trâu làm ngựa

cho ngươi cũng được.

“Bây giờ phải làm sao?” Phá Toái khẩn trương hỏi.

“Nói ngươi còn có chuyện, phải đi trước, hôm nào sẽ tán gẫu.”

Phá Toái nói gấp: “Ta không có việc gì.”

“Bây giờ có.” Phế Sài kiên quyết nói: “Một nữ nhân mà có thể chịu đựng nghe ngươi nói nhảm lâu như thế, hoặc là tính khí tốt vô cùng, hoặc là đang có việc tìm ngươi.”

Phá Toái lập tức nói: “Nhược Hân, ta còn đang có chút chuyện, hôm nào lại tán gẫu nhé.” Nói xong, ba người đã đứng lên.

“Chờ chút!” Nhược Hân vội kêu lên

một câu, trái tim của Phá Toái tan nát.

Phế Sài nói: “Xoay người, dùng giọng nói hơi nghi hoặc và quan tâm hỏi:

‘sao thế’.”

Phá Toái làm theo, Nhược Hân đáp:

“Ta có chút việc muốn thương lượng với huynh.”

“Nói: ‘ngại thật, ta đã đáp ứng đi mua chút đồ cho Gia Tử rồi, lát nữa rảnh rồi sẽ liên hệ với muội’.”

Phá Toái làm theo, Nhược Hân hơi thoáng thất vọng, nhưng lại lập tức nói:

“Vậy huynh cứ đi làm đi, chừng nào rảnh thì liên hệ với ta.”

“Nếu như chuyện của muội gấp quá thì...”

Phá Toái còn chưa nói xong, Phế Sài đã tức giận bừng bừng ngắt ngang:

“Ngậm miệng.”

“Nếu chuyện của muội gấp quá, vậy huynh sẽ mau chóng xử lý chuyện đang bận, hẹn gặp lại nhé.” Phá Toái vội ngoặt một vòng tròn.

* * * * * *

“...” Đường Hoa hít vào một luồng hơi lạnh: “Tiểu Phế, ngươi còn thành thục hơn một chút so với trong tưởng tượng của ta đó.” Rời khỏi trà lâu, tuân theo chỉ thị đi đến tửu lâu sát vách, vừa bước qua cửa, đám Đường Hoa đã trông thấy có một người đang đứng đó nghênh đón.

“Ha ha!” Phế Sài cười khổ một tiếng:

“Đã ba năm rồi mà, cũng phải thành thục thôi. Mời ngồi.”

Mọi người cùng ngồi xuống tán gẫu.

Phá Toái coi Phế Sài như là người trời

vậy, tên nhãi này khủng quá rồi, sau khi bị đá hồi sơ trung, hắn bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu cách cua gái, đến cao trung dùng diện mạo không xuất chúng một mẻ hốt gọn bốn đại hoa khôi của khối, ba đại hoa hậu của giảng đường.

Đại học lại càng khủng hơn, năm nhất trảm rớt ngựa con gái của nhà giàu nhất tỉnh, năm hai thì hốt hoa hậu giảng đường. Năm ba phát triển ra nước ngoài, một đôi tỷ muội đen trắng song bào thai đến du học bị tên này thu vào trong túi.

Năm bốn, suýt chút nữa đã kết hôn với cô chủ xinh đẹp của một doanh nghiệp tư

nhân. Khi thực tập thì hốt người hướng dẫn của mình, khi đi làm thì hốt sếp của mình... Suốt một đường đi, người chắn giết người, phật chắn sát phật. Nhưng bi

kịch đã giáng xuống, đi làm được năm thứ ba, hắn hốt gái lại bất cẩn khiến cho bao cao su bị rách một lỗ nhỏ, kết quả là 3 tháng sau kết hôn, 10 tháng sau làm cha. Từ đó hắn nhụt chí...

Về sau cứ mỗi khi bạn bè gặp nạn, hắn chỉ hỗ trợ bằng cách đưa ý kiến, còn trông thấy vưu vật tuyệt thế cũng chỉ có thể âm thầm nuốt nước miếng mà thôi, theo hắn nói thì cái này chính là báo ứng.

À! Đã quên giới thiệu rồi, bà xã của hắn chính là thành viên cấp bự của đội tuyển nhu đạo quốc gia. Đời này điều hắn hận nhất chính là chuyện bất bình đẳng giữa nam - nữ. Vì sao lại có Liên đoàn phụ nữ

mà không có Liên đoàn nam giới chứ?

Cả miệng đầy mật vàng mà không có chỗ

phun ra, thậm chí ngay cả cha mẹ của

mình cũng giống như cái khuỷu tay hướng ra ngoài, chỉ toàn bênh con dâu...

“Bi kịch mà!” Phá Toái dè dặt rót rượu cho Phế Sài: “Chẳng trách được ngài lại lấy cái tên ngầu như thế, chị dâu khỏe không?”

“Vấn đề này không thể trả lời được.”

Phế Sài nói: “Các ngươi đã là bạn của Thiếu Gia, vậy cũng sẽ là bạn của ta.

Theo biểu hiện vừa rồi của ngươi, vả lại nghe nói có người thứ ba chen chân, vậy ta sẽ thu phí cao hơn một chút, một ngàn kim.”

“Được!” Phá Toái vội vàng hỏi:

“Cần bao lâu?”

“Ba ngày, nhiều nhất là ba ngày.” Phế

Sài chìa ra ba ngón tay ra, nói: “Ta thấy nàng không phải là không có cảm giác

với ngươi, chẳng qua chỉ là chịu không nổi ngươi mà thôi. Ta nhất định phải cải tạo toàn diện lại cho ngươi, để một đòn chết ngay mới được.”

“Vậy được!” Đường Hoa đứng lên:

“Các ngươi cứ từ từ chơi đùa đi, ta với Tinh Tinh đi dạo một chút.”

* * * * * *

“Ngươi hay nhỉ, loại người này mà ngươi cũng tìm ra được à?”

“Không phải ta, là do lần trước mọi người đến chúc mừng ta, Thiếu Gia có hỏi vì sao nhìn Phá Toái lại giống như

quả cà nhũn nước vậy, ta nói lý do, thế là hắn đề cử người ấy đấy.” Đường Hoa cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, bèn gãi gãi đầu rồi tự nói với bản thân: “Có lẽ nào ta cũng nên đi tìm một viên Vong

thạch hay không nhỉ? Cái tên này của ta có vẻ hơi xui xẻo.”

“Cho hai tấm vé vào cửa buổi diễn ngày mai.” Tinh Tinh không thèm để ý đến Đường Hoa, ghé vào chỗ bên cạnh mua vé vào cửa, vừa đi vừa nói: “Đã đến rồi, chúng ta cũng nên xem thử xem sao.”

“A! Ta lại quên mất rằng ngươi là fan siêu cấp của Huyên Huyên đấy.”

“Ta biết trong câu nói này của ngươi có ý châm chọc.” Tinh Tinh nghiêm nghị

nói: “Thực ra con người có tốt hay không không can hệ. Nhược Hân rõ ràng bụng dạ tốt hơn Huyên Huyên, nhưng Huyên Huyên nổi danh vô cùng, còn Nhược Hân lại chỉ có chút danh tiếng, ngươi có biết là vì sao không?”

“Vì sao?”

“Vì hát dễ nghe.” Tinh Tinh nói:

“Nhược Hân hát cũng không tệ, nhưng dường như đều lấy mình làm trung tâm cả. Khổ sở, cô đơn, xót thương... Còn Huyên Huyên lại hát bình dị hơn, các ca khúc của nàng thì ngay cả người bình thường cũng có thể hát theo được. Ngươi cứ thử đưa ra một bài giọng nam cao năm ba xem, dễ nghe thì dễ nghe thật, nhưng tuyệt đối không phổ biến nổi. Cho nên... Huyên Huyên là người nào cũng không có quan hệ gì, chỉ cần nàng hát dễ

nghe, vậy cho dù là tội phạm giết người ta cũng không để ý.”

“Có lý!” Đường Hoa gật đầu. Ngươi

đã mua đĩa nhạc hoặc là đã bỏ tiền ra nghe nhạc hội, vậy tức là fan rồi, nhưng

ngươi lại còn đi quan tâm minh tinh ấy thích màu gì, thích ăn gì nữa sao? Thế

này là có phần quá đáng lắm, bởi vì đó chính là những chuyện mà chỉ những người bên cạnh người ta mới biết được thôi. Đương nhiên đây chỉ là nói về

những ca sỹ phái thực lực thôi, chứ còn phái thần tượng thì người ta thiếu điều muốn nói cả màu quần lót mình đang mặc ra để hấp dẫn các fan ấy chứ.

“Gia Tử ở đâu đó?”

“Hàm Đan!”

“Ta đến đây, ngươi chờ ta nhé.”

Đường Hoa tắt bảng tin: “Có bạn đến, phải tìm chỗ.”

“Ai?”

“Thi Thi.”

“A? Là nữ nhân ấy à?” Tinh Tinh

không đánh giá cao minh tinh này.

“Dựa theo lời ngươi nói ấy, có tiền để kiếm là được, ta thèm vào mà để ý xem nàng có phải là tội phạm giết người hay không.” Đường Hoa cười hè hè:

“Thực ra chúng ta vẫn có nhiều điểm tương đồng lắm đấy.”

“Xì!” Tinh Tinh tỏ vẻ khinh bỉ.

* * * * * *

“Lần ủy thác này thuộc dạng ủy thác treo giải.” Có thể thấy Thi Thi đang khá là vội, sau khi ngồi xuống thì không hề

nói một câu nhảm nào, mà vào thẳng chủ

đề ngay: “Mục tiêu là cờ đỏ của Tam Thương, treo giải bốn ngàn kim. Ngoài ra, mỗi khi trợ giúp cho một bang hội bị

Tam Thương cướp cờ lấy lại được cờ thì sẽ thưởng ba trăm kim.”

“...” Đường Hoa hít vào một luồng hơi lạnh: “Thi Thi, người thuê lần này của ngươi thật đúng là hại người không lợi mình đó. Thế này cần cừu hận lớn bao nhiêu đây?”

“Không giấu gì ngươi, là Vô Cực ủy

thác đó.” Vô Cực từ sớm đã rời khỏi Tam Thương, đồng thời chiếm núi, mở

bang, tên của bang là Vô Cực. Hắn chiếm núi Võ Di lập nghiệp, bằng vào một ít lính tử trung trong tay, không ngờ

lại kéo được bang hội lên tới cấp bốn.

Nhưng bang Vô Cực từ khi thành lập đến nay đều vô cùng kín tiếng, hơn nữa khá cách xa Trung Nguyên, rất nhiều người lại không bao giờ xem danh sách các bang hội, cho nên không biết cái bang hội cấp bốn này là do Vô Cực sáng lập.

“Vụ này...” Đường Hoa hơi đau đầu, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi mới nói: “Vụ này ít nhiều gì cũng có quan hệ với Sương Vũ. Ta khó mà nói sẽ nhận hay không, nhất định phải hỏi ý Sương Vũ trước đã.

Bán đứng bằng hữu thì phải xem chuyện xem người, có thể lớn có thể nhỏ.”

“Đã nói là treo giải mà.” Thi Thi cười nói: “Ngay một ít cao thủ trong bang Tam Thương cũng có nhận ủy thác này nữa, dù sao thì không làm được cũng có bị trừ tiền đâu. Còn nếu hoàn thành được thì coi như là kiếm bộn.”

“Được.”

“Đúng rồi, quên chúc mừng ngươi qua kiếp thứ hai thành công.” Thi Thi đứng lên bắt tay với Đường Hoa: “Chúc mừng.”

“Cảm ơn!”

Tinh Tinh nhìn Thi Thi đi ra mà

“Hừ” một tiếng: “Thậm chí còn không bắt tay với ta nữa.”

Đường Hoa bắt lấy tay Tinh Tinh, lắc lắc: “Ta bắt tay giúp nàng ấy rồi đây, đồ

hẹp hòi.”

Tinh Tinh hỏi: “Ngươi định báo cho Sương Vũ tỷ biết à?”

“Ta cho rằng nàng có quyền biết mối thù hận của Vô Cực đối với Tam Thương. Dù sao thì nếu Tam Thương không có nàng, tuyệt đối cũng sẽ không được uy phong như thế.” Đường Hoa tự

giễu: “Ta dù sao cũng chỉ là một tên lính đánh thuê, ai có sữa thì là mẹ, không có quyền đưa ra quyết định gì cả.”

Đào Tiểu Vũ eBook Tải

eBook

tại:

http://www.dtv-

Chương 206: Chiến lược biến hóa

Chương 206: Chiến lược biến hóa

“Còn có chuyện này nữa à?” Sương Vũ bị Đường Hoa gọi đến Hàm Đan, Đường Hoa kể qua sự tình một lần, Sương Vũ hiển nhiên khá là sửng sốt, cộng thêm một ít lúng túng. Nàng biết Vô Cực đã đi Võ Di sơn, nhưng lại không ngờ hắn sẽ nhân cơ hội này để báo thù.

Chuyện này rốt cục có liên can đến mình hay không? Có liên can hay không hoàn toàn phải xem xem mình có còn chút nhớ

nhung nào với Vô Cực nữa không...

Tinh Tinh nói: “Muội đã thương lương với ca ca muội rồi, thực lực của bang Vô Cực vẫn còn kha khá, đồng thời lại quen đường quen lối lẫn quen người với bang Tam Thương, nếu họ thật sự

muốn cá chết lưới cũng rách, vậy bên Tam Thương sẽ phải đau đầu lắm đó.

Nếu chúng ta đưa tổ cao thủ đặt ở con đường đến đây, có khi còn thoải mái hơn đánh với Thần Chi Lĩnh Vực nhiều. Có điều ca ca muội nói tổ cao thủ là do tỷ

cầm đầu, nên mọi việc đều do tỷ làm chủ, tỷ có bất cứ ý kiến gì huynh ấy cũng sẽ không phản đối.”

Sương Vũ lắc đầu: “Không được, đây là chuyện mà mọi người đã thương lượng xong xuôi, ta làm sao có thể vì lợi ích của bản thân mình mà...”

“Lợi ích bản thân?” Đường Hoa hỏi.

“Cái này... Ta không biết phải nói thế

nào cả.”

“Ta thì lại cảm thấy 4000 kim, cộng với 1000 điểm tích lũy là một sự hấp dẫn rất lớn đấy.” Đường Hoa tiếp tục nói:

“Chắc chắn Hạo Nhiên cũng hiểu rõ điều này. Vốn vẫn cho rằng Tam Thương khá khó nhai, nhưng nào ngờ lại còn có một tên Vô Cực thích hại người hại mình kia nữa. Ta tin rằng nếu Vô Cực đã định báo thù, chắc chắn sẽ còn lưu lại nội ứng cao cấp bên trong Tam Thương đấy.”

Sương Vũ cảm thấy nhức đầu: “Các ngươi để ta suy nghĩ một chút.”

“Ha ha!” Đường Hoa cười gượng

một tiếng: “Ngươi cứ làm chủ đi, thực ra ta chỉ tùy tiện xen vào vài câu thế thôi.”

“Phải không đó?” Tinh Tinh tỏ vẻ

khinh bỉ: “Có người nào đó vừa mới nói với ta là phải dập tắt uy phong của Phong Vân Nộ cơ mà, đậu xanh rau má, thế mà dám cướp lượt phát thanh đầu tiên của ta cơ đấy.”

“Ta có nói sao?” Đường Hoa nghi hoặc hỏi lại.

“Ngươi có nói đấy.” Tinh Tinh

nghiêm túc chỉ ra người nào mới là kẻ tư

lợi ở đây.

“Được rồi được rồi! Các ngươi đừng

có ồn nữa.” Sương Vũ bực bội nói: “Yên lặng một chút đi được không?”

Đường Hoa hỏi trong kênh đội ngũ:

“Theo phán đoán của trực giác của nữ

nhân của ngươi thì vì sao Sương Vũ lại tỏ thái độ như thế này thế? Từ trước tới

giờ ta chưa bao giờ thấy nàng như thế

cả.”

“Có một khả năng, đó là Sương Vũ tỷ

vẫn chưa dứt tình với Vô Cực, nên định giúp đỡ...”

“Con nít ranh cút qua một bên, ta vẫn nên đi hỏi Phế Sài đi cho rồi.” Đường Hoa sực nhớ ở Hàm Đan vẫn còn có một cao nhân.

* * * * * *

“Giới thiệu một chút.” Đường Hoa

đứng lên nói: “Phế Sài, vị này là Sương Vũ. Phá Toái sao rồi?”

Phế Sài bắt tay với Sương Vũ xong thì nói: “Không có tiềm lực cho lắm.

Dựa theo tư chất như vậy, ta vốn có thể

thu 2000 kim.”

“Phế lão sư dạy bảo đúng lắm.” Phá

Toái rất là khách khí với Phế Sài:

“Sương Vũ, nghe nói chúng ta sẽ tấn công Tam Thương hả?”

“Ta vẫn còn chưa biết được.” Sương

Vũ đứng dậy, nói: “Ta về Hoàng Sơn trước đây, các ngươi cứ thong thả ngồi nhé.”

“Tiểu Phế, tình huống này là sao vậy?” Đường Hoa với Tinh Tinh đồng thời hỏi.

“Dựa theo tình hình mà các ngươi nhắn qua lúc trước, cộng thêm biểu tình với ngữ khí hiện giờ của nàng để phân tích thì...” Phế Sài ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Tuyệt đối không phải là tình cũ

chưa dứt đâu. Nhìn cảm xúc của nàng, dường như là đang lo lắng người bạn trai cũ đột nhiên xuất hiện kia sẽ ảnh hưởng

tới tiến trình tình cảm hiện giờ của nàng.

Nói đơn giản một chút, tức là sợ bạn trai hiện tại hiểu lầm đấy. Theo kết quả

nghiên cứu của ta thì loại hiểu lầm này không thể giải thích được.”

“Tiểu Phế!” Đường Hoa lắc lắc ngón

tay.

Tinh Tinh với Phá Toái đều đồng thanh: “Sương Vũ (tỷ) hiện giờ chưa có bạn trai.”

“Không thể nào được!” Phế Sài vẫn nói chắc nịch: “Tuyệt đối là có, chỉ là các ngươi không biết mà thôi. Ta tuyệt đối sẽ không nhìn nhầm.”

“Chắc chắn như vậy à?” Bọn ba người Đường Hoa cùng quay sang nhìn nhau, lẽ nào Sương Vũ thực sự đang có tình nhân ngầm sao?

“Cứ tin vào kẻ hèn này đi, chắc chắn không sai đâu.” Phế Sài hô một tiếng:

“Phá Toái!”

“Có!”

“Chúng ta tiếp tục nào.” Phế Sài đứng lên, nói: “Các ngươi cứ từ từ tán gẫu nhé, có điều ta đề nghị các ngươi đừng vì lòng tò mò của mình mà hỏi thăm chuyện riêng tư của người khác, nàng đã không sẵn lòng nói cho các ngươi biết tất nhiên phải có lý do của nàng. Lòng tò mò có khi sẽ làm mất đi một người bạn tốt đấy.”

* * * * * *

“Bây giờ bổn cô nương mất lòng tin nơi tiểu Phế lắm.” Tinh Tinh học theo Đường Hoa gọi ‘tiểu Phế’: “Gia Tử, ngươi nói xem, nếu thật là có, vậy đối

tượng của Sương Vũ tỷ sẽ là ai nào?”

“Chẳng phải là ca ca ngươi đó sao?”

“...” Tinh Tinh giật mình, rất rất có khả năng đó nha. Chẳng trách gì ca ca mình mãi vẫn chưa tìm bạn gái đấy. Có điều... Nếu vậy thì nói ra có gì mà ngượng đâu, cần gì phải giấu chớ? “A!

Sương Vũ tỷ đang nhắn tin trưng cầu ý kiến của mọi người nè.”

Đường Hoa nhìn lại, quả thực có một tin nhắn mới, là do Sương Vũ nhắn qua:

“Gia Tử, ngươi nhận thấy thế nào?”

“Ha ha, ta là lính đánh thuê mà.

Ngươi có bảo ta đi lật Võ Di sơn lên cũng được.”

“Ta thật không có gì với Vô Cực cả.”

“...” Toát mồ hôi, toát mồ hôi hột luôn. Đường Hoa vừa nhận được tin này

liền đổ mồ hôi như thác, tin nhắn này rõ ràng quá... Lẽ nào tên bạn trai của nàng mà giang hồ đang nói đến lại là mình à?

Nhưng vấn đề là bản thân mình có biết cái gì đâu chứ? Hay là mình bị chứng nhân cách phân liệt, hay là chứng hay quên đây?

“Nhắn lầm rồi!”

“...” Đường Hoa không biết phải nói sao cả, mấy giây vừa nãy mình đã phải trải qua một quá trình tự hỏi kịch liệt nhất, ngắn ngủi nhất từ khi sinh ra tới nay. Liên tục chạy tới chạy lui giữa thiên đường và địa ngục, sau đó người ta lại nhắn cho một cái tin ‘nhắn lầm rồi’, thế

là phát hiện mình đã trở lại nhân gian, chẳng có cái quái gì thay đổi cả. Cái uất ức này nó dồn nén đến khó chịu lắm, mà

tức cái là lại không có nơi nào để phát tiết nữa. Không được, sao có thể để một mình mình khó chịu được chớ? Đường Hoa nhòm qua Tinh Tinh đang chú tâm nhắn tin, nhắn cho một câu: “Ta yêu nàng.”

“...” Ánh mắt của Tinh Tinh dại ra, dừng ở trên không trung suốt 5 giây.

“Nhắn lầm rồi!” Đường Hoa nhìn thấy Tinh Tinh bức bối mà trong lòng hớn hở tắt bảng nhắn tin đi, có người chịu uất ức chung với mình, tâm trạng mình hiện giờ đã khá hơn nhiều lắm rồi.

* * * * * *

Buổi biểu diễn tuy sẽ cử hành vào ban đêm, nhưng bởi vì trò chơi không phân biệt ngày đêm, cho nên mới đổi thành lúc hoàng hôn, quãng thời gian đó

khá hơn một chút. Ban đầu Huyên Huyên vốn định đến Phong Đô biểu diễn, vì ở

đó có cảnh đêm, nhưng những người đến Phong Đô đều là những người trưởng thành, có kinh nghiệm mạo hiểm cả, chứ

mấy nam sinh nữ sinh trẻ tuổi sẽ không mấy thích chỗ này, đặc biệt là cái mùi nến cháy khét tỏa khắp cả thành kia, thật là khó ngửi lắm lắm.

Đám người Đường Hoa, Tinh Tinh, Phá Toái với Phế Sài toàn bộ lên đường từ sớm. Phế Sài hình như không muốn làm cho người ta chú ý lắm, cho nên ngồi đằng sau ba người để chỉ huy.

Chẳng bao lâu sau, trong mắt Phá Toái lấp lánh ánh sao: “Nhược Hân ra rồi kìa...”

“Ngậm miệng, lạnh nhạt, đạm mạc,

không có biểu tình. Có thể ngẫu nhiên tán gẫu vài câu với người bên cạnh, cũng có thể lôi một quyển sách ra xem. Mục đích là tỏ vẻ như lòng nhiệt tình đối với buổi diễn này của ngươi rất thấp, ngươi tới đây hoàn toàn là bởi vì người ở trên sân khấu. Nhưng cho dù là đối với người đó, ngươi cũng phải lộ ra một chút cảm xúc mất kiên nhẫn, đồng thời cũng phải có một chút phong độ của quý ông. Phải nhớ, phụ nữ quan tâm đến những điều nhỏ nhặt rất nhiều, họ thường không dùng logic để suy lý về một người đàn ông.

Đối với họ, mỗi một biểu tình, mỗi một động tác của ngươi còn quan trọng hơn là lý do mà ngươi đến đây. Phụ nữ hầu như

đều kết cái phong độ quý ông hết, cho dù che dấu ở đằng sau phong độ đó là một

tên yêu râu xanh.”

Tinh Tinh nói với Đường Hoa: “Học

hỏi đi.”

“Ta đây khá là tùy ý, không yêu cầu cao về phụ nữ bao giờ.”

“Không cao là bao cao?” Tinh Tinh hiếu kỳ hỏi.

“Ừm... Nhất định phải biết nấu cơm, đồng thời có thể nấu được ít nhất ba món ăn. Cơm thì không thể hoàn toàn nhão, cũng không thể hoàn toàn sống, đồ ăn thì trong thịt không được có dư máu, trong rau không có sâu bọ. Tiếp theo, đáp ứng được sự chung thủy ở mức tối thiểu, tức là đừng có cắm sừng cho ta. Tiếp nữa: không được đưa lý do con cái ra để bắt ta cai thuốc lá. Với lại ngươi chơi với con thì có thể, chứ không được bắt ép ta

phụ ngươi chơi với nó. Về nhà mẹ đẻ thì ta cam đoan mỗi năm cho về một lần, không có tình huống đặc thù thì không được gia tăng số lần, lúc nào đi tùy ngươi lựa chọn. Cuối cùng là nhất định phải có một cái công việc, làm nhân viên vệ sinh hay là nhân viên rửa chén bát cũng không sao, nhưng phải có công việc, cho dù là loại công việc mà mỗi tuần chỉ đi làm có 6 tiếng cũng được.”

“Yêu cầu của ngươi thật cũng không cao nhỉ.” Tinh Tinh sửng sốt, sau đó lại nói: “Thật không ngờ người như ngươi lại không có chí truy cầu thế đấy.”

“Thấy nhiều lắm rồi!” Đường Hoa thở dài, nói: “Vợ chồng hàng xóm láng giềng của ta có xác suất tranh cãi cao lắm, cho nên ta mới chọn lọc ra những

yêu cầu giúp vợ chồng hòa thuận thế

thôi.”

“Hàng xóm láng giềng?” Tinh Tinh lại sửng sốt: “Ngươi ở khu bần dân à?”

“Là khu bình dân.” Đường Hoa bất mãn hỏi lại: “Sao nào? Không vừa mắt à?”

“Không phải, ngươi hiểu lầm rồi.”

Tinh Tinh vội giải thích: “Ta vẫn luôn cho rằng người trong khu bình dân đều là người thiện lương hữu hảo cả, không ngờ

thế mà... Ha ha ha, ta vẫn luôn cho rằng ngươi là dạng con ông cháu cha đấy chứ.”

“Ha, thực là lạ đấy, lần đầu tiên ta nghe một cô nương bảo mấy tên con ông cháu cha là không tốt này.”

“Nếu lúc ta nghèo đến mức phải đi

bán máu, vậy họ sẽ là người tốt, bởi vì họ có tiền, họ sẽ vì thích ta mà giúp ta.

Nếu cuộc sống của ta bình thường, vậy trong mắt ta, mấy người này sẽ là đám rác rưởi của xã hội, làm ô nhiễm hoàn cảnh sinh hoạt của ta.” Tinh Tinh hỏi:

“Ngươi hiểu ý ta chứ?”

“Hiểu!”

“Ây! Ta nói, hai người các ngươi đừng có tán dóc hăng say như vậy nữa được không, đã bắt đầu buổi diễn rồi kìa.” Phá Toái lên giọng: “Thật không có tu dưỡng mà.”

Tinh Tinh ngó qua sân khấu, trả lời:

“Nhược Hân chứ có phải là Huyên Huyên đâu.”

“Ngươi nói vậy là ý gì?” Phá Toái nổi nóng.

Không ngờ Tinh Tinh còn chưa kịp giải thích, dưới sân khấu đã có một đám người la lên: “Xuống đi, xuống đi.”

Đồng thời còn có người giơ một chiếc bảng hiệu lớn lên nữa, trên đó có vẽ

Huyên Huyên với Nhược Hân, trong tay Huyên Huyên cầm cây gậy thiên sứ, còn Nhược Hân thì nắm một lưỡi hái tử thần.

Ý nghĩa của nó như thế nào, chỉ cần nhìn qua cũng đủ hiểu.

“Đệt bà!” Phá Toái bốc lửa bừng bừng, thế mà lại có người dám khi dễ

Nhược Hân trước mặt mình cơ đấy!

“Ngồi xuống.” Phế Sài nói: “Mấy người này do ta tìm tới đấy.”

“Ngươi?” Phá Toái chợt nổi lên ý định khi sư diệt tổ.

Phế Sài lấy ra một tờ giấy: “Trong

vòng 1 phút phải học cho thuộc lòng, nhanh lên. Còn có Gia Tử nữa, ngươi phải làm như vầy như vầy...”

“À!”

Đường Hoa ló đầu lên nhìn tờ giấy trong tay Phá Toái, hóa ra là...

* * * * * *

Dưới sân khấu lẫn trên sân khấu đều

đã rối loạn tùm lum, Huyên Huyên vội vàng đi từ sau ra chuẩn bị áp chế cục diện. Nhưng không ngờ dưới sân khấu đã có một người xông lên, liên tiếp giết hai tên bảo vệ cản đường, rồi hạ xuống trước mặt Nhược Hân, dùng thân thể bảo vệ

cho Nhược Hân. Huyên Huyên nhìn kỹ

lại, đây không phải Phá Toái thì còn ai?

Một quả trứng gà nện trúng đầu Phá Toái, bên dưới vang lên một loạt những

tiếng huýt gió. Phá Toái lắc lắc đầu cho trứng gà rơi xuống. Đường Hoa bay lên giữa không trung, mở ma khí ra, hô lớn:

“Dừng tay lại hết!” Sau đó thuận tay giết chết một người, theo như lời Phế Sài nói, hắn giết ai không quan trọng, quan trọng là phải giết người.

“Gia Tử, quay lại đi!” Phá Toái thành khẩn nói: “Không liên can đến ngươi... Thực ra cũng không liên can gì đến ta, có điều... Xin mọi người cho Phá Toái ta một chút mặt mũi, dù sao ta tin rằng ở đây vẫn có rất nhiều người đến là vì Nhược Hân.” Phá Toái tạm dừng mấy giây, thấy không ai hô hào tiếp, bèn xoay người nói nhỏ với Nhược Hân: “Cố lên.”

Sau đó quay lại khom người nói với đám người xem: “Cảm ơn mọi người.”

“Phá Toái thực đúng là đàn ông chính hiệu, đã chia tay rồi mà vẫn bảo vệ cho bạn gái như thế.” Một người xem kêu lớn: “Mọi người chừa chút mặt mũi cho người ta đi, đừng có làm rộn nữa.”

Là làm đệm đấy! Đường Hoa cố nhịn

cười.

“Đúng! Phá Toái thì ai không biết, chưa bao giờ dựa vào cấp lớn mà khi dễ

cấp nhỏ cả. Người kia thu bảng hiệu lại đi, đừng để cho nhiều người tức lên đấy.”

Hai cái nệm!

“Thu đi thu đi, mất đạo đức quá.”

Đám người xem cùng nhau hô lên.

Đây là một đám nệm luôn.

Phá Toái gật đầu với mọi người một

cái, rồi xoay người gật đầu với Nhược

Hãn, cuối cùng trở lại chỗ ngồi.

Phế Sài nói: “Lập tức đi.”

“Ta không nỡ mà.” Phá Toái vùng vằng nói: “Ngài không biết đâu, vừa nãy ánh mắt nàng nhìn ta...”

“Lập tức đi, kéo Gia Tử với Tinh Tinh theo nữa.”

“Được rồi!”

Tinh Tinh phản đối: “Tại sao chứ?

Ta muốn xem Huyên Huyên hát mà!”

Nhưng phản kháng cũng chỉ là phí công, một cô gái cứ thế bị hai tên ác nam lôi ra ngoài khu diễn. Quần chúng thực sự

không phải muốn ngó lơ đâu, nhưng lũ ác nam kia hung tàn quá...

* * * * * *

Vừa ra khỏi khu diễn, Phá Toái đã kích động chộp lấy vai Đường Hoa, hỏi:

“Ngươi có biết Nhược Hân vừa nhắn tin gì cho ta không? Ngươi có biết Nhược Hân vừa nhắn tin gì cho ta không?”

Đường Hoa tỏ vẻ khinh bỉ: “Ngớ

ngẩn.”

“Không phải, nàng nói cám ơn ta.

Nàng nói cám ơn ta đấy. Gia Tử, nàng nói cám ơn với ta cơ đấy!” Phá Toái kích động nói: “Trước kia ta đã giúp nàng làm nhiều chuyện như thế, nhưng nàng vẫn chưa từng cảm ơn ta. Không ngờ vừa nãy nàng đã nói cám ơn với ta đó.”

Tinh Tinh lắc đầu: “Thật là mất vô dụng quá rồi... Huyên Huyên của ta.” Nói xong lệ đã chảy ròng ròng...

“Quả thật là vô dụng lắm.” Phế Sài theo đuôi mấy người đi ra, nói: “Hôm nay làm được đến đây đã là đủ rồi. Ngày

mai ngươi sẽ hẹn gặp nàng, chẳng phải nàng đang có việc muốn tìm ngươi đó sao? Phải nhớ, nếu như là chuyện trái với nguyên tắc, vậy phải kiên quyết không được đáp ứng.”

“Nếu không trái với nguyên tắc thì sao?”

“Cũng đừng nên đáp ứng, chỉ nói là ngươi chưa rảnh, bởi vì phải tham gia bang hội chiến... Giai đoạn trước ngươi đã thua thiệt nhiều lắm rồi, hôm nay mới kiếm trở lại được một phần thôi, ngày mai sẽ kiếm lại thêm một phần nữa, vậy địa vị các ngươi sẽ ngang nhau, như thế

mới có khả năng tiến thêm một bước, phát triển quan hệ được.” Phế Sài nói:

“Qua ngày mai đã là ba ngày rồi, cục diện cực tốt đã được mở ra, về sau thành

hay bại tự ngươi phải nắm lấy. Trước tới giờ ta cũng chỉ giúp người ta tạo ra cơ

hội thôi, phần còn lại phải xem duyên phận của hai người các ngươi nữa.”

“Cảm ơn Phế lão sư.”

* * * * * *

Buổi chiều ngày hôm sau vốn là thời

gian tập hợp của bang hội, nhưng Phá Toái lại gửi đơn xin nghỉ, Sương Vũ phê chuẩn. Mọi cao thủ bắt đầu hướng về

Hoàng Sơn tập kết. Nửa tiếng đồng hồ

trước khi tổ chức cuộc hội nghị tác chiến đầu tiên, Đường Hoa bị mời đến phòng nghị sự.

Hôm nay biểu tình của Sương Vũ hơi

hơi lạnh nhạt, lúc trời vừa sáng Hạo Nhiên đã liên hệ với các đường chủ và phó bang chủ, xác định mục tiêu là bang

Tam Thương rồi.

Đường Hoa không để tâm đến mấy thông tin này, hắn tiến vào phòng nghị sự, nhìn qua hai bên trái phải thấy chỉ có hai người là mình với Sương Vũ, lại thấy sắc mặt của Sương Vũ không được tốt cho lắm, bèn quan tâm hỏi: “Ngươi không sao chớ?”

“Không có việc gì.” Sương Vũ nói:

“Ta đã gặp Vô Cực rồi.”

“À?” Nói với ta làm gì chứ?

“Lần này mục tiêu đầu của chúng ta là Tam Thương.”

“À!”

“Mặt khác, ta nhận được một tin không được tốt cho lắm.” Sương Vũ nói:

“Phá Toái rất có khả năng sẽ phản bội, rút cờ của Song Sư.”

“À!”

“Ngươi... Ngươi làm sao vậy chứ?”

Sương Vũ nổi giận, chất vấn: “Bây giờ

Phá Toái đã là một nhân tố không xác định, Tinh Tinh lại chỉ là một cô bé, Hạo Nhiên không rảnh chú ý tới, ngươi lại không thể đề xuất ý kiến cho ta, cho dù không có ý kiến gì, vậy ngươi có thể chú tâm nghe ta lải nhải một hai câu cũng không được sao?”

“Cái này...” Nước mắt sắp rớt xuống rồi kìa, Đường Hoa toát một giọt mồ hôi, giải thích: “Chủ yếu là không thuận tiện thôi. Ngươi một mình kéo ta vào đây xấu hổ lắm, rủi đâu người nào đó hiểu lầm, vậy chẳng phải sẽ tổn thương hòa khí giữa mọi người sao?”

“Hắn sẽ không hiểu lầm, ta đã nói

với hắn rồi.”

“À, vậy được.” Đường Hoa lấy một tờ giấy ra vừa xem vừa nói: “Phá Toái có phản bội chúng ta không hay không thì không cần phải đắn đo. Dù sao Song Sư

cũng không phải là của chúng ta mà. Ta đã suy nghĩ cặn kẽ rồi, một cây cờ chúng ta có thể lấy được 1000 điểm tích lũy, có thể bức ép lấy một cây cờ 5000 kim, không đưa tiền thì cứ rút cờ chạy lấy người, nếu đưa tiền ngày mai lại đến bức ép tiếp, 105 người chia nhau 5000 kim, cũng chỉ là một ít tiền tiêu vặt mà thôi, nhưng nếu một ngày mà bắt bí được dăm ba nhà thì... Ngoài ra với Nhất Kiếm thì cũng có thể thừa cơ mà làm một vố, ra giá 1 vạn kim...”

“Ngươi có thể đi ra ngoài được rồi.”

Sương Vũ cảm thấy đầu mình đau lắm, nhưng không thể trách Đường Hoa được, mình đúng là ngu như heo mà, gọi Đường Hoa đến thương lượng đại kế của bang hội, vậy khác nào quăng con cừu vào trong miệng hổ đâu? Hắn đâu có quan tâm đến chuyện chết sống của bang hội, điều hắn quan tâm chỉ là tài khoản trong túi Càn Khôn của hắn có mấy con số

không mà thôi.

“Ngươi không sao chứ?” Đường Hoa

quan tâm hỏi: “Có cần phải liều mạng đến vậy không?”

“Gia Tử, cái này cũng giống như

việc ngươi đi theo con đường cao thủ

vậy. Cảm giác thành tựu quan trọng hơn việc được đến những thứ thực chất rất nhiều.”

“Ừm... Nếu ngươi vẫn kiên trì như

thế, vậy ta đây có một cách xấu xa thế

này.”

“Cách gì?”

“Thần Chi Lĩnh Vực với Phong Vân Nộ chắc chắn phải biết Vô Cực đang định lấy cờ của Tam Thương. Hai bang hội này lén qua lại rất hòa hợp, ta tin rằng họ phải có một chiến tuyến thống nhất với nhau. Bởi vậy... Chúng ta không đánh Tam Thương, ít nhất thì hiện tại cũng sẽ không đánh, mà chuyển sang đánh Thần Chi Lĩnh Vực. Một là có đánh chết Thắng Giả Vi Vương, hắn cũng không thể nào ngờ nổi Vô Cực lại có hứng thú với hắn, do đó chúng ta có thể

chiếm được tiên cơ. Cao thủ của bọn họ

ít lắm, mà cao thủ trọng yếu đều đã đi

bảo vệ Tam Thương với cướp cờ hết rồi, nhân số còn lại chắc chắn sẽ rất ít, cứ

đưa cao thủ xông thẳng vào, đánh nhanh thắng nhanh là được. Cái thứ hai là có thể khiến cho hai bang bọn hắn bất hòa với nhau. Cái thứ ba là Thần Chi Lĩnh Vực bị mất cờ, ắt phải lấy lại cờ hoặc kiếm cờ của người khác, như thế lực phòng ngự bên Tam Thương sẽ trở nên yếu ớt, thậm chí tên Phong Vân đầu heo kia rất có khả năng sẽ phái người đi giúp Thần Chi Lĩnh Vực săn điểm tích lũy.”

“Không tệ đó.” Sương Vũ tán

thưởng: “Có trình độ đấy chứ. Dù chưa đạt nhưng cũng không xấu xa gì cho lắm.

Gia Tử, ngươi đừng có lúc nào cũng nghĩ

mình xấu xa như vậy có được không?”

“A... Nghe ta nói hết đã này. Chúng

ta lấy cờ của Thần Chi Lĩnh Vực nhưng không chiếm lĩnh, vậy cờ sẽ quay trở lại với họ. Lúc đó điểm của Thần Chi Lĩnh Vực sẽ là âm 1000. Tiếp đó chúng ta sẽ

chơi một chiêu hồi mã thương, giúp bang Vô Cực rút cờ, như thế bọn họ sẽ bị âm 3000 luôn. Bị âm 3000 điểm, ta tin chắc rằng Thắng Giả Vi Vương sẽ điên lên cho coi.”

“Sau đó thì sao?” Sương Vũ toát một giọt mồ hôi.

“Sau đó chúng ta sẽ liên hệ với Thần Chi Lĩnh Vực để ngắm tới cờ của Tam Thương. Thần Chi Lĩnh Vực mà muốn lấp được cái lỗ hổng điểm âm thì chắc chắn phải chiếm được một cây cờ lớn, chứ mấy con cá nhỏ tôm nhỏ họ ăn không vừa bụng.”

“Tiếp đó thì sao?”

“Tiếp đó chúng ta thông báo với Phong Vân Nộ rằng Thần Chi Lĩnh Vực muốn cướp cờ của họ.”

“Còn nữa không?”

“Sau đó thì phải tùy cơ ứng biến thôi. Chẳng hạn như chúng ta có thể bảo với Thần Chi Lĩnh Vực cử người của họ

đến chỗ Vô Cực lấy lại cờ để ở Lư Sơn, lúc đó chính là thời điểm mà họ đại chiến với Tam Thương, ta đoán có lẽ

trên Lư Sơn sẽ không có ai thủ cả, bởi vì không cần thiết phải để người ở lại. Thế

là chúng ta sẽ nhờ một bang hội khác rút cờ của hắn một lần nữa, chẳng hạn như

kêu người của Tam Thương ấy, Vô Cực có nội ứng trong Tam Thương mà. Âm 4000 điểm, hê hê! Như thế, không những

có thể khiến cho hai bang hội bọn họ triệt để trở mặt với nhau, mà Thần Chi Lĩnh Vực cũng sẽ mãi mãi không thể siêu sinh nổi.”

Mồ hôi của Sương Vũ đã ướt đầm toàn thân: “Vậy Tam Thương thì sao?”

“Thần Chi Lĩnh Vực đã trở mặt với hắn rồi, vậy chúng ta sẽ điều động đội chủ công nhắm mục tiêu thẳng đến Lao Sơn, lại tăng thêm bang Vô Cực nữa thì...

Ba bang đánh một bang đó! Muốn chơi như thế nào thì chơi như thế ấy.” Đường Hoa bổ sung thêm: “Những điều đó mới chỉ là lý luận suông thôi, khi thực thi cụ

thể thì vẫn còn một ít khó khăn. Nhưng ta tin rằng sẽ không khiến ngươi gục ngã được đâu.”

“Ừm... Ngươi ra ngoài thông báo

giúp cho mọi người, hội nghị sẽ trì hoãn hai tiếng đồng hồ.” Dù sao kế hoạch của Đường Hoa vẫn khá là lý tưởng hóa, Sương Vũ vẫn còn phải hoàn thiện lại đã, chẳng hạn như tin tức có bị tiết lộ hay không, chẳng hạn như biện pháp bổ cứu khi xuất hiện tình huống ngoài ý muốn,...

Có điều nàng thật không ngờ rằng Đường Hoa lại có thể nghĩ ra được cách này.

Không đánh Tam Thương mà lại đánh Thần Chi Lĩnh Vực, ngay cả bản thân mình cũng không nghĩ ra, vậy Phong Vân Nộ với Thắng Giả Vi Vương có lẽ lại càng không nghĩ ra được. Có điều miếng thịt này lớn quá, chỉ sợ không nuốt trôi đây... Sương Vũ quyết định sau khi thương lượng với Hạo Nhiên xong thì sẽ

liên hệ với Thư Sinh. Nếu có thể nhấn

chìm hai bang hội kia xuống địa ngục, vậy trong tương lai, Song Kiếm sẽ phân ra Bắc Nhất Kiếm, Nam Song Sư, một cục diện hòa bình chia hai thiên hạ. Sau đó sẽ chậm rãi ăn dần ăn dần lên, khiến cho phương Nam chỉ còn lại một bang hội duy nhất.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải

eBook

tại:

http://www.dtv-

Chương 207: Một Cơn Giận Dẫn Đến Phát Tài

Chương 207: Một Cơn Giận Dẫn Đến Phát Tài

Hai tiếng đồng hồ sau Sương Vũ

tuyên bố hội nghị bị hủybỏ... Đường Hoa vẫn cứ thấy buồn bực, cái chuyện mở hội nghị là chuyệnchung của mọi người, mà lãnh đạo nhà ngươi cứ nói bỏ là bỏ sao?

Chẳng lẽ mọi người còn phải chờ đến khi nào ngươi rảnh rỗi thì lại mở tiếp à?Nếu có thể tùy tiện hủy bỏ như thế này, có phải nghĩa là cái hội nghịnày thực ra cũng không quan trọng cho lắm phải không? Nếu không quantrọng cho lắm, vậy cần thiết gì phải mở nữa, chẳng bằng mỗi người mộtcái email là xong, có thể

tiết kiệm được biết bao nhiêu là thời gian.

Hội nghị tuy bị hủy bỏ, nhưng mọi thành viên trong nhóm cao thủ đều phải ở

lại trong Hoàng Sơn để chờ được phân phó. Đường Hoa thuận tay chụpTinh Tinh

lại: “Vay tiền!”

“Bao nhiêu?”

“Một ngàn!”

“Làm gì?”

Làm gì à? Nhì nhằng quá. Có biết vay tiền để làm gì là chuyện riêng tưcủa người ta không? Có điều khi cầu người thì tính khí của Đường Hoa rất rất là tốt, hơn nữa cũng rất thật thà: “Chẳng phải Sương Vũ đã có ca ca nhà ngươi đó sao?

Ta thấy có một số tiền nào đó nếu nợ thì ngại lắm.”

“Vì sao?” Tinh Tinh mờ tịt.

“Nếu có một người bạn của ta không

tìm ta vay tiền, mà cứ tìm bà xã củata...

Hơn nữa ta bất cẩn lại phát hiện bà xã của ta cho hắn vay, như vậy ta sẽ khó chịu lắm lắm.”

“Rõ rồi.” Tinh Tinh búng ngón tay:

“Cầm đi.”

Đường Hoa cầm lấy ngân phiếu, nói:

“Yên tâm, nhiều nhất năm ngày, cam đoan sẽ trả lại cho ngươi.”

“Năm ngày? Ngươi không định tham

gia bang hội chiến à?”

“Không nói ngươi biết!” Đường Hoa

gọi một thanh phi kiếm ra, viết tênSương Vũ, rồi treo ngân phiếu 2.000 kim lên, thả nó bay đi.

* * * * * *

Đến xấp xỉ tám giờ tối - giờ của hệ

thống, Phá Toái mới khoan thai đếntrễ, nhìn mặt tên này tràn đầy gió xuân, hiển nhiên ngày hôm qua đãthoải mái lắm lắm. Giống như Đường Hoa đã đoán vậy, Phá Toái đi đếntrước mặt Đường Hoa,

làm vẻ mặt thật thâm trầm rồi nắm tay

“Ya” mộttiếng.

“Ăn được rồi à?”

“Còn chưa! Có điều Phế lão sư nói là hôm nay ta đã lấy được bốn phầnrồi, cộng thêm ngày hôm qua nữa là đã đạt đến giới hạn tiêu chuẩn. Vềsau phải tự

dựa vào chính mình mà nỗ lực.” Phá Toái lại thần bí nói: “Ta nói với ngươi nhé, không có người thứ ba gì đâu.”

“Hử?”

“Nhược Hân nhờ ta làm nội ứng cho

bang Tam Thương. Có khả năng không chỉ là báo tin tức, mà còn có thể phải giúp nàng làm chút chuyện nữa.”

“Vậy ngươi...?”

“Ta đáp ứng rồi.” Phá Toái cười ha ha, nói: “Nhưng tiểu Phế lão sư nóingoài

miệng thì có thể đáp ứng, nhưng sau lưng nhất định phải làm ngượclại, nếu không sẽ khiến cho Nhược Hân cho rằng ta là một kẻ vì nàng màcũng chẳng màng đến nguyên tắc.”

“Ngươi không sợ nàng giận à?”

“Không không, tiểu Phế lão sư nói làm như thế nữ nhân sẽ tức giận đấy,nhưng lại dễ dỗ vô cùng, đồng thời còn có thể đề cao địa vị của ta trong cảm nhận của nàng nữa.” Phá Toái cười hè hè hỏi: “Đúng rồi, 12 giờ tốimai mới bắt đầu, vì sao bây giờ đã tập kết rồi thế?”

“Không biết, phỏng chừng sẽ an bài cho mọi người ẩn núp bên cạnh mục tiêu đấy.”

“Đi, ta mang ngươi đi thăm thú mấy cái phương tiện của bang hội.”

* * * * * *

Sáng sớm ngày thứ hai, tổ cao thủ

tham gia đột kích được chuyển đến mộtphân đường mới. Sương Vũ là đường chủ kiêm nhiệm, yêu cầu toàn bộ

mọingười không được tắt kênh nói chuyện của phân đường này đi. Tiếp đóĐường Hoa nhận được tin của Sương Vũ: “Đi phủ Tế Nam ở Sơn Đông trước,công việc cụ thể sẽ thông báo sau.”

Sơn Đông? Thái Sơn của Nhất Kiếm,

Lao Sơn của Tam Thương đều ở Sơn Đôngcả. Bên trong hồ lô của cô nàng Sương Vũ này bán cái thuốc gì đây?

Đường Hoa nhắn tin dò hỏi, lại bị hệ

thống thông báo đối phương đã tắt côngnăng nhận tin nhắn. Kênh nói chuyện của phân đường cũng đã bị khóa cứng,

Đường Hoa chỉ đành buồn bực đi đến Sơn Đông.

Vừa bước ra khỏi truyền tống trận, Đường Hoa đã thấy không ít thành viên của Song Sư ở nơi đây. Nhưng trừ những dạng cực kỳ cá biệt ra, toàn bộđều chẳng có ai là cao thủ cả. Thậm chí còn có người còn chưa đến cấp 45 nữa kìa.

“Đánh rồi kìa!” Một bang chúng của

Song Sư đứng ở giữa không trung kêulớn: “PK nơi Nhất Phẩm cư phố

Đông, bang Song Sư cấp tốc tiếp viện.”

Không phải chứ? Lúc này mà đã choảng nhau rồi à? Đường Hoa hiếu kỳ

đếnphố Đông nhìn, bên choảng nhau với Song Sư không phải là ai khác, mà làNhất Kiếm. Trên vùng trời Nhất Phẩm cư đang có mấy trăm người lập độicấu

xé nhau. Hạo Nhiên tuyên bố tin khẩn cấp trong kênh bang hội: yêucầu toàn thể

người chơi Song Sư ở Tế Nam Sơn Đông phải bình tĩnh kiềmchế, đồng thời toàn bộ thối lui đến phủ Thái Nguyên.

Tin rằng Nhất Kiếm cũng ước thúc đám bang chúng như thế, vì thấy bọn họkhông hề đuổi theo. Bởi vậy một trận PK không hiểu được lý do cũng không hiểu được lý do mà kết thúc.

Có tin nhắn. Đường Hoa nhìn tên của người gửi mà sửng sốt, thế mà là Thư

Sinh ! Nội dung như sau: “Ngươi còn không đi Thái Nguyên à?”

“Ta không có đánh nhau mà, đi làm gì?”

“Gia Tử, cái màn diễn vụng về như

thế là muốn khiến cho Tam Thương tinlà

chúng ta đang liên hợp lại tấn công hắn thôi. Kẻ bắt mắt người ta như ngươi không xuất hiện ở Thái Nguyên thì làm sao nữa? Đi nhanh đi.”

À! Hóa ra là như vậy. Trong này còn có mấy khúc ngoặt nữa cơ. Bất kể làcái trò diễn PK kia hay là việc chuyển tới Thái Nguyên, hoặc là sự xuấthiện của mình ở Thái Nguyên, cũng đều chủ yếu khiến Tam Thương cho rằngSong Sư và Nhất Kiếm đang liên thủ định làm thịt mình hết. Thực ra đòntấn công thật sự

chắc chắn sẽ là của tổ cao thủ chưa lộ

diện kia kìa...Mục tiêu là nhắm thẳng vào Hoàng Sơn của Thần Chi Lĩnh Vực.

Hóa ra mình không phải là lính tiên phong, mà là một trái bom khói doSương Vũ quăng ra thôi. Coi bộ chuyện trong

vòng 5 ngày trả lại tiền sẽchỉ là bong bóng nước rồi... Đường Hoa là kẻ sự tới đâu thì ứng biến tới đó, đã đi theo đại bộ

đội Song Sư đến Thái Nguyên, vậy cứ

mặc kệ hếtthảy, kiếm con thuyền nhỏ bập bềnh trên sông Phần là được. Uống rượuhóng gió câu cá, cuộc đời thật quá dễ chịu mà.

Chừng trăm mét bên dưới mặt sông Phần ở Thái Nguyên có quái vật, nhưngchẳng qua cũng chỉ là đám quái phổ thông cấp 30 đến 40 mà thôi. Nhớ

nămđó cái cảnh nhảy sông tự vận nơi đoạn Thái Nguyên này chỉ có thể dùnghai chữ thế này để hình dung: hoành tráng.

Trong giai đoạn cấp bậc chậtchội, người nhiều hơn quái ấy, một con cá có khi bị

tới hai mươi ngườiphân thây! Không còn

cách nào khác cả, vì trừ bọn quái dưới nước, đámquái xấp xỉ cấp 40 đều đã có thể bay được một quãng ngắn hết rồi.

Màsông Phần lại ở ngay bên cạnh Thái Nguyên, rất gần với Lao Sơn - nơi trú quân của Tam Thương, cho nên náo nhiệt là phải thôi.

Chỉ có điều xưa đã đâu bằng nay, hiện giờ sông Phần lặng yên lắm, quétnhìn khắp mặt sông cũng chỉ trông thấy lác đác mấy chiếc thuyền nhỏ bồng bềnh thư thả như của Đường Hoa mà thôi. Mà dưới nước lại càng là trốngvắng hơn, bầy quái đã nhiều năm không người quấy rầy, khá là cô quạnh.

“Không tệ đấy!” Huy Hoàng rơi

xuống thuyền của Đường Hoa, không để

ý đến Đường Hoa đang lười nhác nằm

trên thuyền không nhúc nhích mà cầm lấybình rượu, uống một ngụm: “Rượu ngon. Có đồ ăn không?”

“Sao ngươi lại đến đây?” Đường Hoa ném một bao đậu phộng qua, uể oải hỏi: “Ngươi cũng tới đây làm đạn mù à?”

“Đúng đấy! Thư Sinh nói lần này những người có chút danh tiếng đều phảingồi yên trước đã.” Huy Hoàng lại khen ‘rượu ngon’ một câu nữa, rồi nói:

“Hiếm khi được rảnh rỗi mấy ngày, cũng hiếm khi có mấy ngày để lãng phí như thế

này. Thuyền này ngươi mua à?”

“Ừ.”

“Mua bao nhiêu?”

“Một kim!”

“À, hóa ra là ngươi. Vừa rồi có

người tố cáo việc giết người cướp thuyền, ta đoán ngay ra là chỉ có ngươi làm chuyện đấy thôi.”

“Có thể trách ta sao? Ta hỏi hắn có bán hay không, hắn nói không bán. Ta nói trả một kim, hắn không chịu, thế là ta xử

hắn thôi.”

“Ha ha!”

Nhưng Đường Hoa lại tỏ vẻ hiếu kỳ:

“Ngươi không có dự định gì à?”

“Dự định gì chứ.” Huy Hoàng than một hơi: “Ta là một tên trưởng lão màcòn không biết nhiều bằng mấy tên đường chủ nữa, còn có dự định gì?Nào...

Uống với ta hai bình nào.”

* * * * * *

“Giếng Thần Ma hung ác như vậy

à?” Huy Hoàng sửng sốt: “Cho dù hai

người chúng ta luyện tập chỉ sợ cũng khó đánh lắm.”

“Ai nói không khó chứ. Da dày máu nhiều công kích cao, ba phút nảy mớimột lần... Thật là vô nghĩa quá rồi.” Đường Hoa nhìn lại bảng tin nhắn,có tin của Sương Vũ: lập tức dịch dung đến Giang Tây ngay. Mặc kệ! Đóngbảng đóng kênh rót rượu cho Huy Hoàng. Chuyện gì cũng chẳng lớn bằng nói chuyện phiếm uống rượu với bằng hữu cả. Lại nói, bang hội có hành độngthì thêm mình cũng không nhiều, mà thiếu mình cũng có ít đâu.

“Thư Sinh nhắn tin cho ta, muốn ta dịch dung đến Giang Tây.” Huy

Hoàngđọc tin nhắn, xong cười hỏi:

“Ngươi nói xem chúng ta có nên đi hay không đây?”

“Ngươi nói xem?” Đường Hoa lôi ra một tờ đặc san, nói: “Sát Phá Lang dốc lòng độ kiếp, tranh cãi nảy lửa với Thần Chi Lĩnh Vực. Tiểu Lang đã rời bang rồi, ngươi có đi cũng tìm không được đối thủ

đúng không?”

“Ta đã nhìn rõ lắm rồi, tương lai chuyện kia của Côn Lôn ta không thểtrông cậy được mấy vào sự giúp đỡ

của Nhất Kiếm cả. Cùng lắm cũng chỉ là quen được một ít bạn bè mà thôi. Thật là tâm tàn như tro.”

“Có thật không đó? Đả kích lớn đến vậy à?”

“Ngươi không biết hiện nay đang có một lời đồn rất nổi sao?” Huy Hoàngcười khổ: “Nó nói Huy Hoàng đi Nhất Kiếm, Sương Vũ đi Song Sư, là

vìgiúp Côn Lôn xưng bá Song Kiếm đấy.

Còn nói hiện giờ Sương Vũ một ngườihô trăm người ứng, gạt Hạo Nhiên ra dễ như

trở bàn tay, rồi ta đang lôikéo các cao thủ Nhất Kiếm, chuẩn bị đến lúc đó chuyển qua giúp Song Sưnữa.”

Đường Hoa cười ha ha một tiếng:

“Người nào mà chẳng có mưu đồ chứ.

Nhưng mà mấy người này chắc đã xem phim nhiều quá rồi hay sao mà mấy cái lờiđồn như thế cũng đưa ra cho được vậy? Có điều mức hòa đồng của ngươi ởNhất Kiếm quả thật cũng quá tốt mà.”

“Ừ! Chính bởi như vậy nên bọn Thư

Sinh đã coi ta là người ngoài rồi đấy.

Không lấy cái danh trưởng lão... Đúng rồi, còn có tin đồn rằng ta không lấy tiền hoa hồng là vì thu mua lòng người nữa.

Ta thật muốn chửi cả tổ tông mười tám đời của hắn lắm, đấy chẳng phải là vì ta đây muốn ngàysau nhờ Nhất Kiếm giúp đánh Cửu Thiên Huyền Nữ một trận đó sao? Ta vẫncứ thắc mắc, vì sao bọn Thư

Sinh cũng đi tin nhỉ?”

“Cũng có khả năng là bọn Thư Sinh sẽ tin đấy, hiện giờ đã không còn làlúc mới vào trò chơi nữa, Nhất Kiếm hiện đã là nhãn hiệu nổi tiếngrồi... Tôn Minh có nói với ta rằng mấy cái bang hội lớn trong trò chơiđều giống như những công ty trong hiện thực vậy. Ngươi thì giống như đại biểu của công nhân, có uy vọng, lại được tín nhiệm. Những đầu sỏ

trongcông ty sẽ không thích những người như thế, đặc biệt là khi ngươi thậmchí còn không chịu gia nhập hội đồng quản

trị.”

“Có lẽ, có lẽ!” Huy Hoàng là người cầm lên được thì bỏ xuống cũng được:

“Uống rượu!”

* * * * * *

12 giờ đêm cũng tức là 0 giờ sáng, hệ thống phát thanh: sự kiện tranh bá bang hội bắt đầu. Điểm công đức của mọi thành viên các bang hội có nơitrú quân sẽ được khóa lại trong mười lăm ngày. Trong thời gian diễn rasự kiện, Sơn Hải giới tạm thời đóng cửa, mọi người chơi ở trong Sơn Hảigiới sẽ bị truyền tống hết về môn phái, đồng thời mọi truyền tống trậncũng sẽ bị đóng kín công năng.

“Đánh nhau rồi!” Đường Hoa nhìn vầng mặt trời tỏa sáng trên không mà

cảm thán: “Đã lâu ta không nhìn thấy sao trời rồi.”

“Hử?”

“Ý ta là nói đến sao trên bầu trời đấy.” Đường Hoa giải thích xong thìngẫm nghĩ một chút, rồi móc ra một tờ

ngân phiếu 600 kim, gọi một thanhphi kiếm ra, ra lệnh cho bay về phía Sương Vũ. Tiền thuê này ta khôngcần nữa làm gì. Thực ra hắn cũng khá giống với Huy Hoàng, cũng khôngmuốn bị coi là một người ngoài. Tuy hắn không mặn mà gì với sự vụ trongbang hội, nhưng lần này Sương Vũ lại sắp hắn ra ngoài kế hoạch, hắn ítnhiều gì cũng thấy có chút khó chịu.

Thậm chí ngay cả chuyện mình làmđạn mù cũng là từ lời lẽ trong tin nhắn của Thư Sinh mới suy ra đượcnữa.

Có điều hắn lại không ngờ rằng việc hắn với Huy Hoàng lưu ở đây lạikhiến cho đám thủ lĩnh Tam Thương với Thần Chi Lĩnh Vực đều bốc khóitrên đầu hết.

Thắng Giả Vi Vương phát tin cầu cứu: “Song Sư, Vô Cực, Nhất Kiếm đang tụ tập tấn công Lư Sơn.”

Cấp dưới của Phong Vân Nộ hồi đáp: “Đệ nhất cao thủ của Song Sư là ĐôngPhương Gia Tử và đệ nhất cao thủ

của Nhất Kiếm là Huy Hoàng vẫn còn đang ở sông Phần Thái Nguyên, chưa tới Giang Tây.”

Bởi thế Phong Vân Nộ bắt đầu bị rối rắm. Tuy cao thủ không phải là lựclượng chủ yếu trong bang chiến, nhưng không thể phủ nhận là một cao thủsẽ khiến cho sĩ khí của mọi người tăng lên một mức

cực kỳ rõ rệt. Nhưngvì sao hai người này vẫn còn ở Thái Nguyên chứ? Lẽ nào mục tiêu thực sựcủa họ là muốn đánh Lao Sơn sao?

Lại có một cấp dưới khác của Phong

Vân Nộ báo cáo: “Thần Chi Lĩnh Vựcmuốn rút nhân thủ ở gần Lao Sơn của chúng ta để tiếp viện Lư Sơn củahọ.”

Một cấp dưới khác nói: “Bang chủ!

Không thể để cho họ lui được, nếu vạnnhất mục tiêu của Nhất Kiếm và Song Sư là chúng ta, vậy chúng ta sẽ chịu không nổi đâu.”

“Ừm!” Phong Vân Nộ lập tức liên hệ

với Thắng Giả Vi Vương: “Theo thôngtin đáng tin cậy, mục tiêu chủ yếu của họ là Lao Sơn, đánh Lư Sơn chẳngqua chỉ vì để nghi binh mà thôi. Nguồn thông tin

đáng tin cậy.”

“Đệt bà!” Thắng Giả Vi Vương tức giận bừng bừng: đã đánh đến lưng chừngnúi luôn rồi, lổm ngà lổm ngổm toàn là người, ngay cả mặt trời cũngkhông nhìn thấy được mà còn bảo là đánh nghi binh hay sao?

* * * * * *

8 giờ sáng ngày thứ hai, Đường Hoa

quơ tay chụp lấy một thanh phi kiếm,phi kiếm này là do Tôn Minh phát đi, mang đến Vô Biên đặc san kỳ mớinhất. Bởi vì mọi phóng viên đều đã đi ra ngoài theo dõi việc chiến đấucủa các bang, cho nên chất lượng của kỳ đặc san này khá là phiêu.

“A? Hóa ra Huyên Huyên chưa từng

yêu đương cơ đấy.”

Huy Hoàng thuận tay kéo một nửa đặc san qua coi: “Bên nửa của ta bảo minh tinh XX vẫn là trai tơ.”

“Thực ra ta cũng vậy!” Đường Hoa cười ha ha một tiếng.

Khắp cả cụm máy chủ đang đánh sống đánh chết, vậy mà thân là hai đại cao thủ, hai người này lại đang đứng tán dóc chuyện trên trời dưới đất ởchỗ này đây. Sau khi trải qua một tiếng đồng hồ

nghiên cứu, Đường Hoaxem lại bảng thời gian của hệ thống rồi nói: “Che mặt đi, che thêm batấm vải nữa.”

“Chuyện gì thế?”

“Đi phát tài!”

* * * * * *

Thần Chi Lĩnh Vực cơ hồ là lấy tỉ lệ

1:2 mà kiên trì chiến đấu. Không có cao

thủ nào để đưa ra, chỉ toàn là nhờ mọi người gắng thủ. Những ngườitử vong thì sau khi ngồi trong địa ngục hết một tiếng đồng hồ, chẳng bổsung dược phẩm gì, cứ

thế bay tới Lư Sơn đánh tiếp. Khả năng điều hànhcủa Thư Sinh với Sương Vũ rõ ràng là cao hơn một tầng, nào là chặn đường nhân viên hồi sinh, nào là bao vây xen kẽ phân cách, rồi nào là tiểuđội chuyên ngắm đánh đường chủ phó đường chủ, v.v...

Thắng Giả Vi Vương lập tức liên hệ

với Phong Vân Nộ: “Lập tức phái việnquân tới... Cho dù là không có, ngươi cũng phải gọi nội ứng rút cờ

mớiđược.”

“Nội ứng đi tong hết rồi.” Phong Vân Nộ cười khổ, đến hiện giờ hắn mớitin

rằng Thần Chi Lĩnh Vực chính là mục tiêu tấn công của ba bang kia,mà những tên nội ứng lúc đầu vẫn liên hệ tốt với mình vừa thấy tình hình trước mắt như

thế đều tỏ ý rằng họ đang bận việc hết.

Coi bộ lá cờ đỏkia của Thần Chi Lĩnh Vực đã mất chắc chắn rồi đây.

“Bang chủ, có một người che mặt nói muốn gặp ngài.”

“A? Dẫn hắn đến.”

Người che mặt nhìn thấy Phong Vân Nộ cũng không có nói chuyện, mà chỉlặng lẽ đưa ra một tờ giấy. Phong Vân Nộ nhận lấy đọc: “Trong vòng batiếng đồng hồ sẽ nhổ cờ đỏ của Song Sư lên, năm ngàn kim! Đưa trước haingàn kim.”

“Dựa vào cái gì để ta tin các ngươi?”

Người che mặt kia lật qua mặt bên của tờ giấy, Phong Vân Nộ ói ra mộtbụm máu, cái trò này hắn đã quen quá rồi, ở

trong trận Bát Quái, nguyêncả một đám người đã bị trò này bán đi hết ráo mà.

Ha, thế mà là ĐôngPhương Gia Tử đấy!

Trên mặt trái viết: ngươi đã không còn sự lựa chọnnào nữa, một khi Thần Chi Lĩnh Vực bị rút cờ, tất nhiên sẽ toàn lực tấncông những bang hội khác để cướp cờ. Tam Thương một bàn tay khó vỗ

nêntiếng.

“Hai ngàn kim.” Phong Vân Nộ biết mình không thể do dự được nữa, bèn bỏra 10 phút tìm người gom góp tiền.

Hắn biết rõ nhân phẩm của Đường Hoa,cứ có tiền thì là cha mẹ, mà việc này thật đúng là chỉ có Đường Hoa cóthể

làm được.

Người che mặt kia thu ngân phiếu xong không nói một câu nào, chỉ gật đầu rồi đi.

Lại qua một hồi nữa, có một thành viên trong bang chạy tới: “Bang chủ,có một người che mặt bảo ta chuyển phong thư này cho ngài.”

“A?” Phong Vân Nộ giật mình, có một dự cảm bất tường, bèn lập tức mở

thư ra: “Cám ơn về hai ngàn kim kia.

Nếu muốn biết ta là ai, vui lòng chothêm hai ngàn kim nữa, cám ơn!”

* * * * * *

“Mỗi người một ngàn!” Đường Hoa

dập một tờ ngân phiếu vào trong tay Huy Hoàng.

Huy Hoàng cười khổ, ban đầu hắn đã

bị Đường Hoa làm giật mình không nhẹ, trong ba tiếng đồng hồ mà rút cờ của Song Sư, chỉ bằng vào hai ngườibọn mình à? Sau khi biết rõ được ý đồ, hắn lại hộc hẳn ra một búm máu,đây là cái trò tay không đào địa lôi, ngươi coi Phong Vân Nộ là đứa ngốc à? Nhưng hắn thật không ngờ Phong Vân Nộ lại thực sự

đưa tiền ra ngay,thế là bản thân mình chưa nói dù chỉ một câu đã lấy được hai ngàn kim:“Bây giờ nên làm gì?”

“Ta đang đợi ngân phiếu tìm ta.”

Đường Hoa cười ha ha một tiếng.

* * * * * *

Bị rút cờ rồi... Thắng Giả Vi Vương

nhìn đám địch nhân ba bang rút đinhư

thủy triều mà không thể át nổi cơn tức.

Nhưng còn cách nào nữa đâu,thực lực đã

bày ra trước mắt, hiện giờ điều duy nhất mình có thể làm chỉ là lấy lại cờ đỏ, hoặc là hạ thủ với các bang hội khác thôi.

“Lão công, Thi Thi có việc tìm chàng.” Thắng Giả Vi Hậu đặt nhẹ hai bàn tay lên vai của Thắng Giả Vi Vương.

“Mời!” Nữ nhân trừ thân mình ra còn lại tất cả đều sẽ bán kia không có chuyện là sẽ không lên Tam Bảo điện đâu.

“Nói thẳng vào vấn đề nào!” Thi Thi nói: “Ta có một tin tức này muốn bán cho ngươi, nhưng ta không chắc chắn rằng ngươi có đưa ra một cái giáxác đáng hay không. Ta có thể cam đoan nguồn tin này là chân thực đángtin, đồng thời cũng phù hợp với tình thế trước mắt.”

“Cái này... Làm sao giao dịch đây?”

Thắng Giả Vi Vương cười ha ha mộttiếng. Mua bán tin tức thì không thể

một tay giao tiền một tay giao hàng được, nếu đưa tiền trước, lỡ đâu tin tức chẳng đáng giá gì thì biết làm sao? Mà chuyện đưa tin tức trước thì Thi Thi sẽ tuyệt đối không làm.

“Tin tức này có quan hệ đến sự tồn vong của Thần Chi Lĩnh Vực.” Thi Thinói: “Tuyệt đối không phải là nói hoang hay dọa dẫm gì. Kẻ nghĩ ra kếhoạch hủy diệt bang hội của ngươi là một người tên gọi Đông Phương GiaTử.

Ta đánh giá tin tức này ít nhất cũng phải trị giá một vạn kim, cóđiều dù sao nó cũng chỉ là tin tức, có lẽ ngươi sẽ cảm thấy chẳng đáng,cho nên ta chắc giá năm ngàn kim.”

“Có thể hỏi là ai đã đưa tin này cho ngươi được không?”

“Xin lỗi, chuyện này là bí mật.” Thi Thi nói: “Năm ngàn kim, chẳng quachỉ là mười ngày thu nhập của bang các ngươi mà thôi, hoặc là hai thángthu nhập cá nhân của ngươi. Ta tin rằng số tiền này chắc chắn sẽ do công khoản bỏ ra, nếu như bang hội không còn nữa, vậy số công khoản này sẽchỉ thành chiến lợi phẩm của hệ thống mà thôi. Ta cảm thấy hiện giờngươi đang rất được lợi đấy, hy sinh thứ không thuộc về ngươi, nhưng thứ hồi báo lại sẽ thuộc về ngươi.”

“Lời nói của ngươi đã đả động được

ta.” Thắng Giả Vi Vương đưa ngân phiếu ra.

Thi Thi nghiệm chứng ngân phiếu,

xong nói tiếp: “Tin tức chính là...Ngàn vạn lần đừng đi ra ngoài cướp cờ với quy mô lớn, bởi vì mười támtiếng đồng hồ sau cờ đỏ của các ngươi sẽ trở lại Lư

Sơn. Kế hoạch củabọn họ là bang Vô Cực sẽ rút cờ lần thứ hai.”

“Nhưng nếu bọn họ lại tiếp tục tấn công, vậy bọn ta cũng vẫn cứ đỡ không nổi.” Thắng Giả Vi Vương có cảm giác mình đã bị lừa.

“Không! Bên vừa rút cờ là Song Sư,

bởi vì rút cờ thất bại, trong vòngnăm ngày họ sẽ không thể tiến vào Lư Sơn được. Hệ thống phòng ngự củabang ngươi, ta nghĩ nếu chỉ chống đỡ một bộ

phận nhân thủ của Nhất Kiếmvà toàn bang Vô Cực hẳn vẫn khá là thoải mái đấy.” Thi Thi bỏ ngân phiếu vào trong

túi Càn Khôn, hỏi: “Tin tức này có đáng giá năm ngàn kimkhông?”

“Đáng! Tuyệt đối đáng giá.” Thắng Giả Vi Vương bắt tay với Thi Thi.

Ácđộc quá, hai lần rút cờ, sau đó mình có muốn xoay ngược lại cũng khó vôcùng. Đông Phương Gia Tử đáng chết, đừng để cho ta thấy mặt ngươi.

“Đề nghị cá nhân.” Thi Thi nói:

“Ngươi có thể liên hệ với Tam Thương,lợi dụng thông tin này để cướp ngược lại cờ của Vô Cực. Tin tức nàythuộc dạng tài trợ của cá nhân người cung cấp thông tin, không cần thubất cứ

phí dụng gì cả.” Ha, thằng nhãi này cũng thật là hung hãn quá đi, lát nữa thế nào cũng sẽ đi bắt bí Vô Cực đây. Thi Thi nhịn không đượcmà tán thưởng thầm

trong lòng một tiếng.

* * * * * *

“Tiền đến rồi!” Đường Hoa nói:

“Bốn ngàn, mỗi người hai ngàn. Nữ nhân chết tiệt, phí thủ tục mà cũng tới 20%.”

Huy Hoàng đã không còn nhớ được đây là lần thứ mấy trong ngày hắn cườikhổ rồi, nhưng lần này vẫn cứ là cười khổ tiếp. Nhớ năm đó mình kiếm đáđể trả tiền, đánh đến ói N lần mới ki cóp được một ngàn kim, mà bây giờnhìn lại tốc độ kiếm tiền của Đường Hoa xem, thật chẳng chậm hơn máy intiền là mấy.

Thật là người so với người tức chết người mà. Cũng còn mayđây là bạn của mình, mình vẫn còn chưa sinh lòng ghen tị với hành vi bại hoại như thế. Người ta có hư hỏng cũng phải xem thiên phú nữa,

có mấyngười hư hỏng rồi chỉ có thể làm lưu manh phố chợ, lại có mấy người hưhỏng rồi lại có thể nắm được cả thế

giới. Một lần sự kiện bang hội chiến đã khiến người xấu này kiếm đầy bồn đầy bát rồi... Ưm, hình như bảnthân mình cũng đã cầm tiền, thế mà lại quy hắn thành người xấu... Thậtlà mất đạo đức quá.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải

eBook

tại:

http://www.dtv-

Chương 208: Sương – Giận

Chương 208: Sương – Giận

Đánh xong rồi đi, chừng trăm tên

cao thủ trong phân đường của Sương Vũ

đang hưởng thụ khoảng thời gian nhàn nhã khó có. Lá cờ của Thần Chi Lĩnh Vực thì đã lấy rồi, nhưng không thể đưa lại cho hắn được, mà nhất định phải chờ

đủ mười tám giờ, rồi ngươi còn phải cắm lá cờ đóvào nơi không thuộc phạm vi trú quân của mình nữa, như vậy lá cờ ấy mớiquay trở về với Thần Chi Lĩnh Vực được. Bởi vì có mười tám tiếng đồng hồ

đó, cho nên đám cao thủ vừa trải qua một tràng ác chiến này mới bắt đầu nghỉ ngơi.

Chơi trò chơi là như vậy, đánh dạng bầy đàn sẽ khiến người ta hưng phấn, khiến người ta mong ngóng, nhưng nếu đánh thường xuyên quá, hoặc thờigian chiến đấu quá dài, vậy sẽ ngấy sẽ phiền lắm. Nghỉ ngơi một cáchthích hợp là

điều tất yếu, để có thể chỉnh lý lại trang bị, mua bán dược phẩm, nói chuyện phiếm uống rượu đánh rắm, v.v...

Đề tài sôi nổi khi mọi người tán gẫu bấy giờ chính là một phát hiện doSong Kiếm nhật báo tuyên bố, đó là sau khi một người tử vong đến năm lần trong bang hội chiến, thời gian giam giữ sẽ

phải tăng gấp đôi. Vẫn chưa có thể chứng thật được thông tin này là thật hay giả, có điều thà tinnó là có còn hơn tin nó là không, Sương Vũ vẫn cứ sắp xếp người kiểm kêsố lần tử vong của mọi người, để

thống kê lại.

Cũng trong thời gian này, Sương Vũ

mới biết Đường Hoa không có ở đây,sau khi dò hỏi nàng mới biết, từ khi bắt đầu chiến đấu đến giờ chưa aitừng trông thấy

hắn cả. Bấy giờ Sương Vũ mới nhớ hình như Đường Hoa cóthả phi kiếm chuyển cho mình hai ngàn sáu trăm kim. Tra thông tin ĐườngHoa, kênh thông tin đã đóng, chắc chắn kênh bang hội cũng đã đóng luônrồi.

Dò hỏi Tinh Tinh, Tinh Tinh tỏ ý rằng có khả năng tên ấy đã phát tàirồi, bởi vì số tiền hắn mượn mình thế mà đã trả

xong xuôi. Theo yêu cầucủa Sương Vũ, Tinh Tinh bói vị trí của Đường Hoa, nhưng không được chútgì. Nhị kiếp đã khác xưa nhiều lắm, Đường Hoa đã không còn là người bình thường, không phải là kẻ mà ngươi dựa vào thần khí là có thể bói rađược.

Sương Vũ lập tức tuyên bố mệnh lệnh trên toàn kênh bang hội: phát hiệnĐông

Phương Gia Tử lập tức báo cáo. Cũng cùng lúc đó, Thư Sinh nhắn hỏicó thấy Huy Hoàng ở đâu không. Sương Vũ trả

lời không thấy, Tinh Tinhbói ra chỗ hiện tại của Huy Hoàng, hóa ra là đang thả

thuyền bồng bềnh ở hạ du Thái Nguyên.

Trong khoảng thời gian này, Sương Vũ không có tâm trí đâu để mà để ý tới Huy Hoàng hoặc Đường Hoa nữa, bởi vì số lần tử vong của mỗi người đãđược báo lên. Nàng nhất định phải một lần nữa điều chỉnh lại trận hìnhtấn công, sắp xếp các cao thủ từng tử vong hơi nhiều lần đến vị trí cóphần an toàn hơn. Sau khi làm xong xuôi hết thảy những sự tình này, thời gian đã không còn bao nhêu nữa, tổ

cao thủ lại tiếp tục xuất phát điđến Lư

Sơn.

Cờ đỏ đã trở lại với Thần Chi Lĩnh Vực, tổ cao thủ của Song Sư vì rút cờ

thất bại nên dĩ nhiên không thể nào tiến vào Lư Sơn được. Họ đến gần đó với mục đích rất rõ ràng, đó là vây chặn đám người vừa hồi sinh. Mà hai trăm người của Nhất Kiếm và gần vạn người của Vô Cực sẽ là đội chủ lựctấn công núi. Dù sao thì Thần Chi Lĩnh Vực đã không còn cờ đỏ nữa, sẽkhông phái người canh giữ

trên núi Lư Sơn làm gì.

Nhưng không ngờ, lần hành động này

lại xảy ra vấn đề rất lớn. Đầu tiên,tổ cao thủ Song Sư chuyên bao vây tiêu diệt đám nhân viên hồi sinh lạibị mấy ngàn tên bang chúng Tam Thương mai phục đánh hội đồng ở điểm sống lại trong thành thị. Bộ phận tấn công Lư Sơn lại

càng gặp phải sự phụckích dữ dội hơn, mọi thành viên Thần Chi Lĩnh Vực đều dùng khoẻ ứng mệt. Có một tin tức càng tồi tệ hơn, đó là nơi trú quân của bang Vô Cực -núi Võ Di - đã bị gần trăm tên cao thủ Tam Thương xông vào đột kích...Mà Vô Cực vì để đánh được Lư

Sơn, gần như đã vận dụng toàn bộ mọi lựclượng của bang hội đi hết rồi, số

người ở lại giữ núi cũng chẳng qua chỉ

mấy trăm mà thôi, cấp bậc cũng cao thấp không đều. Lực lượng này để đối phó với một ít bang hội nhỏ thì còn đủ, chứ

đụng phải tinh anh của TamThương, thật là trì hoãn một chút thời gian cũng không làm được.

Phòng thì gần như không mà công thì có chuẩn bị, đây cơ hồ là một trậnđồ sát

thiên về một bên. Điểm sống lại trong thành thị lại bị bang chúng Tam Thương vây ngược trở về, ai đi ra thì giết người đấy. Dưới sự bấtđắc dĩ, mọi nhân viên chết trận đành phải hồi sinh nơi môn phái, mà bởivì như thế, tổng thể nhân viên đã bị phân tán trên diện tích lớn, lầnhành động này đã thất bại.

Dưới tình hình này, Sương Vũ quyết đoán bảo Hạo Nhiên xuất binh tấn công Tam Thương, Thư Sinh cũng vui vẻ phái người đi theo. Nhưng vẫn thấtbại... Tam Thương dù sao cũng là một bang lớn, người nhiều thế chúng, số nhân viên rút ra để quấy rối chẳng qua chỉ hơn hai phần mà thôi, bảyphần mấy còn lại vẫn còn đang thủ chắc chắn ở Lao Sơn. Hơn nữa Thần ChiLĩnh Vực bởi vì phòng ngự

thành công, nên đã phái ra một bộ phận việnbinh bắt đầu tiếp viện. Cuối cùng liên quân của Thư Sinh và Sương Vũ chỉ

có thể bại lui mà đi.

Muốn một lần nữa tụ tập nhân mã để

điều chỉnh sắp xếp, cũng cần ít nhấtmột ngày thời gian. Mà lúc này, Vô Cực bởi vì đánh úp không thành lại bị rút cờ, đã có chút cuồng loạn.

“Có nội gian!” Trong hội nghị ba bang, Sương Vũ rất chắc chắn hạ kếtluận:

“Tên nội gian này đã tiết lộ toàn bộ kế

hoạch của chúng ta rangoài.”

“Ừ! Là Thi Thi!” Thư Sinh gật đầu:

“Đã tra ra được rồi, có điều theo tabiết là có người đã ủy thác Thi Thi bán ra thông tin này. Còn phần là ai bán thì Thi Thi không nói, cũng sẽ không nói.”

“Kẻ biết kế hoạch trừ ba người chúng ta ra, chỉ có Hạo Nhiên và NhấtKiếm. Còn có...” Sương Vũ ngẩng đầu nói: “Ta nghĩ ta đã biết là ai rồi.”

“Là ai?”

Sương Vũ lắc đầu nói: “Ta đi tìm hắn.”

* * * * * *

“Tờ ngân phiếu này lại là thế nào đây?” Huy Hoàng lại cười khổ nữa rồi.

“Còn ít quá à?” Đường Hoa nằm trên

thuyền uống rượu, nói: “Không còncách nào cả, bán tin tức thì giá hời, chứ nghĩ

ra kế hoạch giùm ngườikhác cũng chỉ có giá này thôi... Ta nghĩ ra một kế hoạch cho Sương Vũ,một xu tiền cũng không có, mà cả tiếng cám ơn cũng không. Còn Phong VânNộ người ta thì không những

đưa tiền, đã vậy còn nhờ Thi Thi chuyển đạtlòng biết ơn của hắn tới ta nữa.”

“Kế hoạch gì thế?”

“Phá hủy liên minh ba bang của họ.

Kỳ thực là xào lại cơm cũ mà thôi. Ta bảo bọn họ lấy được cờ của Vô Cực rồi thì đừng cắm, mà rút thêm một lần nữa.

Con người Vô Cực thì ta biết, tâm còn cao hơn trời, một khi bị rút cờ chắc chắn sẽ càng căm hận bang Tam Thương hơn, kết quả là không aithủ núi, cờ đỏ quay trở về lại bị người ta rút lần nữa, sẽ mãi mãi không được siêu sinh luôn.”

Huy Hoàng gãi đầu: “Gia Tử à, nhưng làm vậy thì...”

“Biết ngươi muốn nói gì rồi. Ta nghĩ

người muốn tìm ta sẽ mau tới thôi.Ngươi bây giờ cứ đi vào thành Thái Nguyên

uống chút rượu đi, nếu có hỏingươi, cứ

nói chưa từng gặp ta là được.”

“Được!”

* * * * * *

“Mục tiêu đã đi tửu lâu Thái

Nguyên.” Tinh Tinh báo cáo.

“Biết rồi!” Sương Vũ rất nhanh đã tới được thành Thái Nguyên, đồng thờicũng tìm được tửu lâu kia, hơn nữa còn tìm được Huy Hoàng nữa.

Nhưngnàng không ngờ lại chỉ có một mình Huy Hoàng đang uống rượu buồn:

“GiaTử đâu?”

“Trên dây leo.” Huy Hoàng uống rượu.

“Ta nói Đông Phương Gia Tử ấy.”

“Ở trên dây leo Đông Phương.” Tiếp

tục uống rượu, thật là uống không say

mà... Trong hiện thực mà có tửu lượng cỡ này là được rồi. Huy Hoàngthật là bội phục Đường Hoa lắm lắm, thế mà có thể

đoán trước rằng sẽ cóngười căn cứ tọa độ của mình đến tìm hắn như thế đấy.

“Coi bộ không có ý nghĩa gì cả.”

Sương Vũ xoay người nói: “Đi đây.”

“Khoan đã!” Huy Hoàng đặt một tờ

giấy lên mặt bàn: “Ngươi xem xong rồicho một cái giá thích hợp đi... Đừng trừng ta mà, ta cũng là bị người ta nhờ

thôi. Ngươi cũng biết đấy, cho dù ta không giúp Gia Tử đưa tờ giấynày, cũng có người khác...” Huy Hoàng vội vàng ngậm miệng.

“Nói như vậy, ngươi thừa nhận là biết Gia Tử ở đâu phải không? Và cũng biết mấy ngày nay hắn đã làm cái gì phải

không?”

Huy Hoàng nhấp miếng rượu, mân mê cái chén một lúc rồi nói: “Vì saongươi tiếp thu ý kiến của Gia Tử, lại không để hắn biết kế hoạch của các ngươi, đồng thời cũng điều hắn đi mà không hề nói ý đồ thực sự cho hắnthế?”

“Hắn chỉ là một thành viên trong bang hội thôi. Ta không có khả năng nói kế hoạch cho tất cả mọi người biết được.

Cho dù ta muốn, ta cũng khôngcó tinh lực mà làm.”

“Gia Tử là bạn của ngươi.”

“Trong phân đường hiện giờ của ta mỗi người ta đều quen biết, có hơn baphần rất quen thuộc với ta, có hơn một phần là bạn bè lâu ngày.” SươngVũ

Sương Vũ: “Lẽ nào ta có thể nói kế

hoạch cho họ biết sao?”

“...” Huy Hoàng im lặng hồi lâu rồi nói: “Gia Tử đang ở trên một chiếc thuyền khoảng ba mươi dặm hạ du Thái Nguyên.”

* * * * * *

Thuyền đi người không, Sương Vũ

cầm lên một tờ giấy bị chặn dưới một hòn đá, đọc: “Ta biết ngay lập trường của tên Huy Hoàng chết tiệt nhà ngươi không kiên định mà, bị người ta chất vấn vài câu là sẽ bán đứng bổn Gia Tử ngay.

Sẵn tiện cho ta hỏi một tiếng, Sương Vũ

có mua phần tình báokia không? Nếu số

tiền nha đầu này đưa vượt qua hai ngàn kim thì có thểxem mặt trái, nếu không đưa tiền thì ba năm không kiếm được chồng.”Sương Vũ xem thư này mà thật là

khóc cười không được: “Đưa tình báo chota, ta đưa tiền cho ngươi.”

Giao dịch tình báo xong đọc qua, hóa ra là tin Vô Cực gặp nạn. Biện pháp ác độc như vậy chắc chắn là tên rau củ nào đó nghĩ ra rồi. Lấy biệnpháp mà mình nghĩ ra đem bán lấy tiền nhà thứ nhất, sau đó lấy tiền nhàthứ hai để chỉ cho cách phá giải biện pháp ấy. Sương Vũ nghiến răng lậtmặt trái của bức thư: “Thực ra ngươi không đưa tiền thì Huy Hoàng cũngsẽ không giấu ngươi đâu. Cảm ơn vì hai ngàn kim kia, người mà ngài tônkính nhất - Gia Tử. X giờ ngày X tháng X năm X.”

Huy Hoàng vội nói: “Tiền này ngươi

cầm lại đi.” Xấu hổ thật mà... Cáinày tuyệt đối là màn trả thù vì mình đã bán

đứng tên rau củ kia đấy.

“Đừng!” Sương Vũ vội nói: “Ta biết

tên Gia Tử chết tiệt này, vạn nhất mà ta cầm lại tiền, hắn chắc chắn sẽ báo cho Tam Thương rằng ta đã biếthết kế hoạch cho xem. Ta tiêu tiền mua chút an tâm vậy. Ta đi đây... Ừm, Huy Hoàng, hình như Thư Sinh đang hỏi về ngươi đó.”

“Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó.”

“Chúng ta chỉ là người ven rìa thôi.”

“Đừng nghĩ nhiều quá, ai cũng có vị

trí của mình hết. Đi đây, bái bai.”

“Bái bai!”

* * * * * *

Đường Hoa từ dưới mặt nước nhảy

lên trước mặt Huy Hoàng: “Hà hà! Bán đứng huynh đệ.”

Huy Hoàng lại cười khổ, mình vẫn cho là thằng nhãi này đã chạy đi rồi đó chứ, nhưng không ngờ là người ta lại chui vào trong nước luyện cấp thếnày.

Mái tóc đã bị người ta nắm trong tay mất rồi... Mình đã ăn đã cầm,lại còn bán đứng người ta nữa, thật là trong lòng có quỷ đấy.

“Gia Tử!” Huy Hoàng hết sức áy náy.

“Thôi được rồi, ta biết ngươi sẽ bán đứng

ta

mà,

ta

không

trách

ngươi.”Đường Hoa rất rộng lượng. Mà thực ra việc này cũng không phải là bánđứng gì, mình cũng có sợ Sương Vũ

đâu... Mình quả thật là có hơi sợSương Vũ đấy, không làm chuyện đuối lý thì không sợ quỷ gõ cửa mà.

“Gia Tử, bạn tốt à, ta chưa nói xong.” Huy Hoàng kích động hỏi: “Nếu như ta lại bán đứng ngươi lần nữa thì sao?”

“Thì thôi, cái sự bán đứng của ngươi cũng có giới hạn lắm rồi. Không cóviệc gì cả.” Đường Hoa đột nhiên nhỏ một giọt mồ hôi lạnh, nhỏ giọnghỏi: “Ngươi nói là lại bán đứng... Không phải là ả

ngốc kia chưa đi xađó chứ?”

“Ả ngốc kia đang ở đây này.” Từ bên trong khoang thuyền nho nhỏ, SươngVũ

chui ra: “Chẳng qua tỷ tỷ không muốn bóc mẽ ngươi thôi, cái trò mèoba cẳng kia của ngươi mà cũng dám đưa ra à?”

“Ây cha cha, đây chẳng phải là Sương Vũ bang chủ đó sao?” Đường Hoa lấytừ trong túi Càn Khôn ra bàn, ghế

đặt lên trên thuyền rồi nói: “Sương Vũ

bang chủ, mời ngồi, lúc nào mà lại có thời gian rảnh ghé thăm cáithuyền cỏn con của kẻ hèn này thế?”

“Ta hỏi ngươi, ngươi là kẻ đã bán đứng kế hoạch à?”

“Phải!” Đường Hoa gật đầu.

“Ngươi là kẻ đã hiến kế diệt Vô Cực cho Tam Thương sao?”

“Phải!” Đường Hoa lại gật đầu.

“Rất thản nhiên đấy.” Thanh âm của Sương Vũ chợt biến đổi: “Vì sao?”

“Làm tiền í.”

“Hoàn toàn là làm tiền thôi sao?”

“Ừm... Thẳng thắn mà nói thì ta cũng không biết.” Đường Hoa gãi đầu.“Chỉ là cảm thấy có thể đùa nghịch mấy bang hội lớn các ngươi như mộtđám ngốc, sẽ có

chút cảm giác thành tựu thôi. Các ngươi chơi trò chơi,ta lại chơi đùa các ngươi.

Ai cũng có lạc thú của riêng mình, chẳng phải ngươi đã nói rằng kiến thiết bang hội cho tốt chính là cảm giác thànhtựu của ngươi đó sao? Có khả năng đây chính là cảm giác thành tựu củabản thân ta.”

“Nhưng chúng ta là bạn bè mà?”

“Bạn bè? Không dám. Bị ngươi phái

đến Tế Nam như một đứa ngốc, lại bịđiều đi Thái Nguyên như một đứa ngốc, cuối cùng lại bảo ta đi Giang Tây.

Ta nói này Sương Vũ, ta ở trong mắt ngươi có phải giống với một món đồchơi lắm không?”

“Ngươi... Sao hôm nay lại tự ái cao như thế?” Sương Vũ nói: “Phải, là ta

không đúng. Bảo ngươi đi Thái Nguyên là bởi vì bọn ta còn chưa có xácđịnh được kế hoạch tác chiến, bọn ta phải xem xem phản ứng của TamThương như

thế nào rồi mới quyết định tiếp thu kế

hoạch của ngươi được.Cũng không phải là cố ý giấu ngươi cái gì, thực ra đến lúc bảo ngươi điGiang Tây, bọn ta mới xác định được kế hoạch.”

“À! Vậy ta ngược lại còn phải cảm ơn ngươi rồi.” Đường Hoa dửng dưng đạm mạc trả lời.

Câu nói này đã chọc giận đến Sương

Vũ, Sương Vũ nói: “Ngươi cho rằng tacố

ý từ Hoàng Sơn bay tới Thái Nguyên lãng phí khoảng thời gian này làvì cái gì chứ? Ngươi cho rằng ta đứng ngẩn người trong khoang thuyền làđể làm cái gì chứ?

Lẽ nào ngươi thực sự cho rằng đệ nhất cao thủ đánggiá như vậy sao? Nói chuyện không hợp ý... Huy Hoàng, ta đi đây.”

“Đừng mà...” Huy Hoàng định ngăn cản, nhưng Sương Vũ đã bay đi không hề

ngoảnh đầu lại.

“Nữ nhân này...” Đường Hoa rất xấu

hổ nhún vai: “Hóa ra khi tức giận cũng rất đẹp đấy.”

“Ha ha!” Huy Hoàng cười lắc đầu:

“Ít nhất thì người ta cố ý tìm đếnngươi cũng không phải là muốn chất vấn ngươi cái gì, mà là muốn giảithích sự hiểu lầm thôi.”

“Ai...” Lúc này lại đến phiên Đường Hoa cười khổ.

“Sương Vũ lúc thường tính khí rất

tốt, luôn biết thông cảm với ngườikhác.

Nhưng tính cách như vậy mà không nổi giận thì thôi, chứ một khinổi giận rồi, sẽ

không dễ dỗ xuống nổi đâu. Lại nói...”

Huy Hoàng ngẫmnghĩ một chốc, rồi nói:

“Người mà có thể khiến cho nàng tức giận, hẳnphải là người khá quan trọng.”

“Ý ngươi là... Nàng tức giận với ta, ta hẳn phải cảm thấy vinh hạnh đúng không?”

“Nói thật thì...” Huy Hoàng hỏi:

“Ngươi có khi nào vì một người đồng sựnói bậy với ngươi mà tức giận không?

Đám người từng trải như chúng tađây chắc chắn là sẽ không, bất cẩn nghe được thì coi như chưa nghe,không những không có khả năng sẽ tức giận, mà càng không có khả năng sẽhỏi tận mặt người đồng sự

này nữa. Ví dụ như ngươi vậy, trong trò chơicó biết bao nhiêu người nói ngươi là đồ khốn sau lưng ngươi, ngươi sẽ đi so đo với họ sao? Nhưng đổi lại là ta hoặc là đám người Phá Toái lénnói ngươi là đồ tiểu nhân, ngươi sẽ tức giận hay không?”

“Được! Ta tìm cơ hội chịu đòn nhận

tội có được không nào?” Đường Hoanói:

“Trước mắt mà xem thì tạm thời không có cơ hội kiếm tiền nữa, trừphi ngươi có thể mặt dày mày dạn như ta, đến uy hiếp từ bang hội cấp một đến cấp ba mới được.”

“Mấy cái đồng tiền lẻ của dân chúng, ngươi có mặt mũi đi vét sao?”

HuyHoàng nói: “Ta không phản đổi ngươi khai đao với mấy bang hội lớn

kia,nhưng những bang hội nhỏ thì không được. Hai người chúng ta liên thủxông vào họ cũng đã chịu không nổi rồi ấy chứ.”

“Câu cá!” Đường Hoa đưa cho Huy Hoàng một chiếc cần câu: “Một con phânra thắng thua luôn, ai thua phải uống một ga-lông nước sông.”

“Được!” Huy Hoàng nhận lấy cần câu: “Sẵn tiện cho hỏi cái. ngươi không có ăn gian đó chứ?”

“...” Đường Hoa ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Cần của ngươi không có lưỡi móc ngược.”

“Ai... Làm chuyện xấu xa đã thành quen luôn rồi. Ngươi tốt nhất nên tựcảnh tỉnh lại chính mình đi.” Huy Hoàng cười khổ, ngay cả câu cá mà cũng phải ăn gian

thế này.

* * * * * *

Lửa chiến lại được nhen lên, mấy bang hội lớn đều liên minh, đấu trí đấu lực với nhau. Đám tôm đám cá cỡ trung cũng không hề cô quạnh, ác taymột tí thì vét từ bang hội cấp một vét lên, bất kể

chết sống, cái nàothực lực yếu thì ăn cái đó. Kẻ không ác tay như thế thì chỉ là củng cốphòng ngự, chèo chống qua mười lăm ngày này. Đám cá nhỏ tôm nhỏ bị

người ăn dần ăn dần rất là bất mãn, cho nên rất nhanh mấy chục con cá nhỏ tôm nhỏ bị người rút cờ dưới sự dẫn dắt của một thủ lãnh bang hội nhỏ kiađã thành lập nên một liên minh dân nghèo, bắt đầu điên cuồng phản kích.Tuy bình quân mỗi bang hội trong đó không đến một ngàn

người, nhưng khitập hợp lại cùng nhau, đã thành một đội quân đông đến năm vạn.

Đây làkhẩu hiệu của họ: người không phạm ta, ta không phạm người. Ừm...

Thựcra khẩu hiệu này phần lớn là của đám yếu nhớt nhưng chết cũng phải có sĩ

diện.

Có điều ngươi cũng phải thừa nhận rằng liên minh này rất có sức hấp dẫnđối với các xí nghiệp loại nhỏ và loại trung.

Một nhà bị rút cờ, toànthể cùng tấn công, không những lấy lại được cờ đỏ, mà còn nhổ cả cờ củangười ta nữa. Lần trả thù đầu tiên của bọn họ đã nuốt mất một lá cờ đỏcủa một bang hội cấp bốn. Màn quảng cáo sống này vừa xuất hiện, bất kểlà những bang hội nhỏ vừa bị rút cờ

hay là chưa có ai quấy nhiễu cũngđều

nghĩ cách gia nhập vào liên minh ấy hết.

Cách ứng phó với nguy cơ lần này của các bang hội nhỏ là ôm lấy nhau,hình thành tổ chức quy mô lớn. Còn các bang hội cỡ trung cấp ba, cấp bốn thì hai, ba liên hợp lại với nhau, theo quan hệ môi hở răng lạnh. Nhưvậy càng có lực gắn kết hơn, thậm chí có liên minh còn có nhân số vượthơn mười vạn rất nhiều nữa, cho dù là bốn bang hội lớn nhất thấy nhữngliên minh thế này cũng không dám khơi khơi cắn vào.

Mà bốn bang hội lớn nhất kia từ sau trận chiến đầu thì bắt đầu treo miễn chiến bài lên.

Kết quả này nằm ngoài dự đoán của rất nhiều các chuyên gia. Cục diện cálớn ăn cá nhỏ, cá nhỏ ăn con tôm không hề

xuất hiện như trong dự đoán,mà lại đổi thành mọi người cùng lặng lẽ giữ thân, không có ai chủ độngtấn công cả. Nhưng cũng có chuyên gia đã chỉ ra rằng, sự

bình tĩnh ấycàng giữ lâu, lực bùng nổ tỏa ra trong tương lai lại càng khủng khiếphơn.

Năm ngày đầu của sự kiện tranh bá cứ thế không chút gợn sóng qua đi. Cho dù là các bang hội bị rút cờ cũng không hề tấn công. Số người ở trongđịa ngục ít hơn hồi đầu rất là nhiều.

* * * * * *

Thái Nguyên là một thành thị lớn, nhưng khi Đường Hoa đứng trên một conđường ở trong đó, lại cảm thấy như là một cái thành chết vậy. Suốt mộtphút hắn mới chỉ gặp có mười người chơi, mười

người này có ba người chỉcấp 30, ba người không có bang hội, ba người đi lướt ngang qua, cònngười cuối là... Huy Hoàng.

“Đều chui cả vào trong nơi trú quân hết rồi.” Huy Hoàng thấy tình cảnhnhư

thế này cũng khóc cười không được, vốn dòng người trung bình trongThái Nguyên là mười vạn, thế mà bây giờ chỉ còn có mười người, thật làchênh nhau đến cả

vạn lần đấy. “Ta nghe nói thành đô đỡ

hơn một chút.”

“Tình hình thế này chắc mọi người không chịu được đâu. Không có việc gìlại đi chui lên núi sống, tính làm thổ

phỉ à?” Đường Hoa và Huy Hoàngcùng bước vào trong một tửu lâu, hắn nói:

“Thêm vài ngày nữa chắc chắnsẽ có

người đào ngũ cho xem. Một khi xảy ra chuyện ấy, kỷ luật của banghội sẽ không thể ước thúc nổi nữa. Mà một khi không ước thúc nổi, vậy sẽ khiến cho người khác có cơ hội để lợi dụng ngay. Cừu, oán, cái gì phảitrả thì sẽ bắt đầu trả đây.”

“Giám đốc...”

“Bảo ta Gia Tử là được rồi.” Đường

Hoa sửng sốt phát hiện trong tửu lâuthế

mà còn có khách nhân đấy, hơn nữa còn là người quen của mình - DụcDâm cái gì đây: “Sao lại đi dạo chỗ này thế?”

“Không phải là đi dạo!” Tiểu Dâm kéo Đường Hoa qua một bên, nhỏ

giọngnói: “Ta nhận được thông tin rằng hôm nay trong tửu lâu này sẽ có ngườiđám phán.”

“Đàm phán?”

“Phải! Nghe nói là Thư Sinh, Sương Vũ và liên minh dân nghèo cùng đàmphán. Chủ đề là gia tăng phân đà kéo toàn bộ những bang nhỏ như thế vàobang hội.” Tiểu Dâm nói: “Người liên hệ với ta nói là sông Hoài làm ranh giới, phương Nam toàn bộ thuộc Song Sư, phương Bắc toàn bộ về NhấtKiếm. Một vạn người là một đà, đà chủ được đề cử

từ trong một vạn ngườinày.”

“Sông Hoài?” Đường Hoa nghi hoặc

hỏi: “Không phải là lấy Trường Giang làm ranh giới sao?”

Huy Hoàng cười nói: “Gia Tử, thế

này là ngươi kém hiểu biết rồi. Nhà Tần lấy Sông Hoài làm ranh giới là tiêu chuẩn từ xưa, chủ yếu là lấy địa lý làm chủ. Còn lấy Trường Giang làm ranh giới

là do triều Minh đưa ra,dựa theo mặt nhân văn.”

Vì thế ba tên rảnh rỗi cùng ngồi tán dóc về tri thức địa lý lịch sử vớinhau.

Đừng có thấy tiểu Dâm thế kia mà lầm, là sinh viên tốt nghiệptrường đại học thời sự đấy. So với tên tốt nghiệp từ

trường đại học thổmộc hạng ba như Tôn Minh thì tố chất không thể nào đánh đồng được. Nhưng có thể thấy tiểu Dâm rất là sùng bái Tôn Minh, lúc đó Tôn Minh dứtkhoát thoát ly Song Kiếm nhật báo để

tự lập tòa soạn riêng lại càngkhiến cho hắn sùng kính hơn.

Kiến thức về văn hóa cổ, chẳng hạn như địa lý và lịch sử của Huy Hoàngrất là uyên bác. Lại công thêm tên vua tán dóc Đường Hoa, cho nên bangười tán

dóc với nhau rất là nhiệt liệt, chỉ mới hai tiếng đồng hồ đãcó xu thế giết gà đốt vàng mã bái huynh đệ rồi.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải

eBook

tại:

http://www.dtv-

Chương 209: Gia - Giận

Chương 209: Gia - Giận

“Đến rồi đến rồi!” Tiểu Dâm vừa dứt lời, ba người nhất tề quay mặt vào vách tường. Chỉ thấy nơi cửa chính của tửu lâu xuất hiệntiếng bước chân lộn xộn và tiếng nói chuyện của rất nhiều người.

Bởi vì vị trí ba người chọn rất khuất, đồng thời ánh sáng cũng không tốt cho

lắm, cho nên bọn người Thư Sinh không nhận ra được Đường Hoa vớiHuy

Hoàng. Bọn họ đương nhiên sẽ không dừng lại ở đại sảnh, chuyệnthương thảo phương án phân phối ích lợi như thế tốt nhất là nên trốn vào trong gian riêng thì hơn. Liên minh dân nghèo biết bản thân mình rấtrời rạc, cứ duy trì cục diện như

thế này, chi bằng chủ động xác nhập vào các bang lớn thì hơn. Còn các bang lớn cũng biết, thêm bang chúng sẽtốt hơn là thêm kẻ địch rất nhiều.

Tiểu Dâm lấy ra một đạo cụ rất là kỳ

quái, là hai cái đáy của bình nướckhoáng, chính giữa nối nhau bằng một sợi dây. Tiểu Dâm thấy hai ngườingơ ngơ, bèn cười hè hè, nói:

“Dụng cụ nghe trộm giản dị.”

“Được không đó?” Đường Hoa hỏi:

“Đây là trò chơi đó.”

“Đây là kỹ năng sinh hoạt, đương nhiên là có thể rồi. Cũng giống nhưchuyện chúng ta đào đất trồng hoa ấy.” Tiểu Dâm nói: “Tự nhiên đi, cứmặc kệ ta, ta đi lo chút chuyện đã.”

“Cứ đi đi.”

Tiểu Dâm gật đầu, rồi hô tiểu nhị:

“Ta muốn gian riêng số sáu.”

“Coi bộ làm nghề nào cũng đều khó khăn hết nhỉ?” Đường Hoa tán thưởng:

“Cái trò này thật giống đảng ngầm đấy.”

“Vũ trang phản chính phủ à?”

“Ha ha!” Đường Hoa rót rượu cho Huy Hoàng, hỏi: “Ngươi nói xem nếu bánthông tin này cho Phong Vân Nộ thì có thích hợp hay không?”

“Có giá trị sao?”

“Khá là giá trị đấy, nếu Phong Vân Nộ tìm được một bang hội nhỏ rồi chogia nhập Nhất Kiếm, vậy khi phản loạn thì sẽ uy lực sẽ mạnh lắm. Tiếnthêm một bước nữa lại có thể phân liệt, lôi kéo.” Đường Hoa than mộthơi: “Đáng tiếc, ta hiện giờ không có tâm tình ấy.”

Làm kẻ xấu xa cũngphải xem tâm tình đang thế nào, chứ nếu mà lúc đang lười đến nỗi tinnhắn cũng không muốn gõ, vậy cho dù có xấu xa hơn nữa cũng chẳng làmđược chi.

“Ta thấy hay là thôi kệ đi, nếu Sương Vũ với Thư Sinh nhận ra chúng ta thì sẽ

xấu hổ lắm.”

“Ta da dày chiếu cố ngươi, ngươi trả

thầu cảm tạ ta.”

“Ha ha ha, được!”

* * * * * *

“Thật nhàm chán!” Đường Hoa ngậm

một cây cỏ nước, nhìn những đám mâytrắng xóa trên bầu trời. Nếp sinh hoạt câu cá bơi lội phơi nắng tuykhông tệ, nhưng liên tục như thế tới năm ngày thì không phải là mức màngười bình thường có thể chịu đựng được nổi. Huy Hoàng cũng đã chịukhông nổi rồi, lúc đầu hắn định đi kiếm điểm công đức, nhưng không ngờhệ thống lại nhắc rằng điểm công đức của những người thuộc bang hội cónơi trú quân sẽ bị khóa lại trong mười lăm ngày. Tiền thì có rồi, cấpthì khó luyện muốn chết, bang chiến thì không muốn đi, bạn gái thì đangchiến đấu hết sức phấn khởi... Cuộc đời thật

chán lắm mà.

“Đặc san đến rồi!” Đường Hoa vớ

lấy phi kiếm, cầm trên tay một tờ đặcsan kỳ mới. Hắn tùy tiện lật lật vài cái, nói:

“Ơ, kỳ này nội dung đángtiền ghê ấy.”

Nhất Kiếm Song Sư Nam Bắc chia thiên hạ. Để cam đoan cho cục diện hòabình, Nhất Kiếm và Song Sư tiến hành xác nhập các bang hội cỡ vừa vànhỏ. Trong đó Song Sư nhận ba mươi ba bang, mở thêm mười phân đà, NhấtKiếm... Bởi vì có một số bang hội cỡ vừa và nhỏ đã có sẵn nơi trú quânlà danh sơn, cho nên chuyện mở phân đà là vô cùng đơn giản. Hiệu suấtlàm việc của hai bang kia rất cao, chỉ mới một ngày thời gian là đã hoàn toàn an bài xong cho đám nhân viên mới, đồng thời cũng đã

hoàn thànhviệc mua sắm cơ sở hạ tầng cho các phân đà mới rồi.

Gia tài phong phú, không chịu phục không được. Tờ khai chi phí mua sắmcơ

sở hạ tầng của Song Sư vượt hơn 10 vạn kim, nhưng Sương Vũ và HạoNhiên ngay nháy mắt cũng không, đã đưa chi phiếu ra liền. Khí phách nàyThần Chi Lĩnh Vực và Tam Thương không thể có được. Cho nên đặc san cũngcó nói, tuy Phong Vân Nộ thấy vậy tỉnh ngộ, cũng lôi kéo các bang hộikhác, nhưng bởi vì bản thân bang hội đang có vấn đề về kinh tế tài vụ,cho nên hầu như chẳng có bang hội nhỏ nào đi hưởng ứng cả. Cho dù có,cũng chỉ là hàng phế thải người ta quẳng lại thôi.

Mặt khác, phóng viên chuyên biệt

Ngân Lam Dực Vân đồng học cũng tiết lộrằng Song Sư đã bắt đầu phái ra nhân thủ bao vây Tam Thương, còn NhấtKiếm cũng bao vây Thần Chi Lĩnh Vực. Dựa theo binh lực mà so sánh thì tỷ lệ là 3:1, sự diệt vong của Tam Thương và Thần Chi Lĩnh Vực chỉ còn làvấn đề thời gian nữa thôi. Tiểu Ngân cũng viết, chiến thuật mà Nhất Kiếm và Song Sư áp dụng chính là chiến thuật rút cờ nhiều lần, có vẻ như họkhông muốn kiếm điểm tích lũy từ hai bang hội này, mà hăm hở diệt bangthì đúng hơn.

Đường Hoa bỏ đặc san xuống, hỏi:

“Lại có vụ mới, ngươi nói xem nên phát tài hay không đây?”

“Tùy tiện.” Huy Hoàng đã chết lặng rồi, ta phản đối thì ngươi muốn làmngươi

vẫn cứ làm, ta đồng ý thì ngươi không muốn làm ngươi vẫn không làm đấy thôi.

Hắn cảm thấy mấy ngày nay Đường Hoa y như tới thời kỳ mãnkinh vậy, tư tưởng thay đổi thất thường vô cùng.

“Tùy tiện?” Đường Hoa ngẫm nghĩ

một lúc: “Vậy ta vẫn cứ nên đi Hoàng Sơn đã rồi mới quyết định được.”

* * * * * *

“Đông Phương Gia Tử lên núi rồi.”

Một nhân viên của Song Sư vừa mớithông báo, mọi nhân viên chiến đầu đều bắt đầu đề phòng, bộ dạng nhưđụng phải đại địch.

“Làm gì thế?” Đường Hoa chỉ chỉ

vào huy hiệu trước ngực mình: “Người mình mà.”

Một anh bạn canh gác nghiêm nghị

nói: “Truyền lệnh của bang chủ, phóbang chủ: phát hiện Đông Phương Gia Tử thì phải ngàn vạn lần cẩn thận.Người này thay đổi thất thường, không có lập trường bang hội cố định,toàn bộ mọi người phải vạn vạn lần đề phòng.”

Một anh bạn khác lại nói: “Bang chủ

đã định ra ba nguyên tắc: thứ nhất,không động thủ trước. Thứ hai, không quan tâm đến bất kỳ lời nói nào của người này.

Thứ ba, vừa thấy tung tích là phải lập tức báo lên ngay.”

Từ lúc nào mà ca sa đọa đến nông nỗi này rồi? Đường Hoa bất đắc dĩ nhìn mấy vạn người chơi đông nghìn nghịt kéo dài hơn mười km mà thở dài:nhiều người như thế, có một trăm tên Gia Tử đến cũng bị nuốt trọng hà.

Phá Toái xuất hiện, ráng nhín cười:

“Gia Tử, ngươi ngon ghê, quậy chomấy bang lớn nghiêng trời lệch đất, gặp ngươi mà làm như gặp quỷ vậy.”

“Ta đi tìm Sương Vũ thôi mà.”

“Sương Vũ tỷ nói nàng không muốn gặp ngươi, có chuyện gì cứ nói với bọnta là được.” Tinh Tinh cười hì hì, nói: “Nói đi, lần này định chơi kếphản gián hay là kế nội gian đây?”

“Ta thực đang tìm Sương Vũ mà, chuyện cá nhân thôi.”

Phá Toái nói: “Gia Tử, người ta thật sự không muốn gặp ngươi mà. Có gì thì cứ nói với ta đi, ta chuyển lời lại cho ngươi.”

“Lẽ nào... Sương Vũ không có ở

trong Hoàng Sơn à?” Đường Hoa sờ sờ

cáicằm: “Lẽ nào là sắp bắt đầu một chiến dịch lớn nào hay sao?”

“...” Phá Toái toát mồ hôi hột! Thằng nhãi này suy lý cũng giỏi quá đi.Tinh Tinh thì lại là một người vô tư: “Đúng vậy, bốn tiếng đồng hồ sausẽ bắt đầu.

Bọn Phong Vân Nộ vẫn còn đang liên hệ

với các bang hội nhỏkhắp nơi để mở

phân đà, Sương Vũ tỷ nói tay chân chậm ăn cơm thừa, nhâncơ hội đánh cho hắn trở tay không kịp.”

Đường Hoa móc Vô Biên đặc san ra,

hỏi: “Chiến lược là như vầy: A rút cờ, sau đó B rút cờ, sau đó bang hội nhỏ rút cờ, rút đến mức họ phải vạnkiếp bất phục, có phải không?”

Phá Toái nhún vai: “Không còn cách

nào khác, thực lực mạnh quá rồi. Chodù

có nói trắng ra cho họ biết là chúng ta đang định làm gì, người tacũng không thay đổi gì được mà.”

“Vậy thôi, đã Sương Vũ không có ở

đây thì hôm nào ta lại tới, để cáchuynh đệ khỏi phải bị suy nhược thần kinh vậy.” Đường Hoa vẫy tay: “Điđây.”

“Bái bai!”

Đã coi ca là người xấu rồi, vậy nếu ca không làm chuyện xấu nữa thì thật là có lỗi với sự kỳ vọng của mọi người lắm. Đường Hoa bay thẳng đến Lao Sơn, quả nhiên không ngoài dự liệu, mọi thành trấn lớn nhỏ ở cạnh LaoSơn đều đã chứa đầy người hết. Có đầu tư đương nhiên sẽ

có hồi báo, bang hội nhỏ sau khi xác nhập, đã nhận được các cơ sở hạ tầng mà họ lâu naymua không đầy đủ nổi, mà đã

nhận được, vậy sẽ bắt đầu xuất lực.

Trùnghợp đây cũng là trận chiến đầu tiên, cho nên dù mọi người không kiếmđược công lao, vậy kiếm chút khổ

lao cũng còn có thể có đường ăn nói.Chỉ

là bị giam giữ trong địa ngục mà thôi, chút tổn thất ấy mọi ngườivẫn còn chịu được.

“Phát hiện Đông Phương Gia Tử, đang dùng tốc độ cao bay về phía Lao Sơn.”

Hạo Nhiên quyết đoán hạ lệnh:

“Chặn lại.” Bất kể thế nào, dù sao cũng chẳng phải là chuyện tốt đâu.

“Ngăn không được, hung ác quá.”

Cấp dưới báo cáo: “Mười người đầu tiêntiến lên đều bị hắn một đòn dẹp hết, các huynh đệ tập thể xông lên ngănlại,

nhưng tên này biết dịch chuyển tức thời, xoay người một cái là đãnhảy ra khỏi vòng vây, sau đó giơ tay lên là ủi tới như

máy ủi đất vậy.Pháp thuật khống chế

không có cái nào thành công cả, có cần điều cao thủ ra không?”

“Thôi vậy...” Hạo Nhiên than một hơi: “Điều ra cho dù có dẹp được hắncũng phải tổn thất thảm trọng thôi.

Hơn nữa...” Hạo Nhiên ngó sang Sương Vũ đang tập trung nhìn bản đồ ở bên cạnh, nhưng người nào đó không nóimột tiếng nào: “Thôi vậy, để hắn đi qua đi.”

Sương Vũ vẫn cứ im lặng, nếu như

nàng mà mở miệng, chắc chắn sẽ hoặc làkhông ngăn, hoặc là từ sớm đã phái chủ

lực ra bất kể phí tổn đưa ĐườngHoa xuống địa ngục cho xem.

* * * * * *

Thật là coi thường mình quá rồi.

Đường Hoa rất tức giận, đám chặn mìnhđều là cá nhỏ tép nhỏ cả, ngay cả

làm sao phối hợp nhau cũng không thành thạo, thậm chí trong cả trăm người cũng chẳng ai có nổi một thanh tiênkiếm nữa là. Mình tốt xấu gì cũng là đệ nhất cao thủ chứ... Ban đầu vốnkhông định động thủ, chuẩn bị đánh vài cái chơi chơi cho mọi người vuimắt là được rồi, không ngờ

lại coi thường mình như thế này. Đậu xanh!

Phong Vân Nộ cũng nhận được thông

tin nói là Đường Hoa đã đến rồi. Mẹnó, lừa mình hai ngàn kim, giờ còn có mặt mũi đến nữa à? Phong Vân Nộlập tức có ý định mặc giáp trụ ra trận, đưa một tay

nghiền chết tên nàyngay. Nhưng hắn dù sao cũng là một người có lý trí, tuy không ưa gì nhân phẩm của Đường Hoa, nhưng vẫn hạ lệnh: “Cho mời.” Hiện giờ

đã là cụcdiện chết chắc rồi, Đường Hoa có âm mưu hay không cũng hầu như

chẳngxoay chuyển chiến cuộc được, nhưng nếu Đường Hoa có tính toán khácthì... Không phải là không có khả

năng đâu, giang hồ có lời đồn rằng‘tin Gia Tử được sướng suốt’ mà.

* * * * * *

“Phong Vân bang chủ, từ khi chia tay

đến giờ vẫn khỏe chứ?” Đường Hoađáp xuống đất, học theo người xưa ôm quyền cười ha ha. Hắn thật khôngbiết làm sao mà mở đầu câu chuyện được, dù sao cũng không thể hô lớn một tiếng ‘Đông

Phương Gia Tử ta lại đến lừa tiền tiếp nữa’ chứ phải không? Da mặt mình nó mỏng lắm, đâu thể nào không biết xấu hổ

nói ra khỏimiệng được.

“Vẫn tốt vẫn tốt.” Phong Vân Nộ hỏi:

“Không biết lần này Gia Tử vì sao lại đến thế?”

“Chủ yếu là thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ thôi.”

Phong Vân Nộ suýt chút nữa đã đưa

tay quất qua rồi, từng nghe nói tìnhyêu vô giá, cũng từng nghe nói có tình thì uống nước cũng no, nhưngtuyệt đối chưa nghe ai nói rằng Đông Phương Gia Tử chịu làm đại hiệp cả. Gặp chuyện bất bình?

Lại còn rút đao tương trợ, coi mình là tên ngu à?Phong Vân Nộ rất muốn nổi khùng lên, nhưng em gái hắn - Công

Chúa - lạigiữ chặt hắn lại. Công Chúa mỉm cười hỏi: “Rút đao tương trợ thế

nào?”

“Rất đơn giản, Nhất Kiếm Song Sư

cậy thế khinh người, Tam Thương tađường đường trên dưới một lòng, thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, hácó lẽ

sợ bọn họ sao?”

“Đây... Hình như là chuyện bất bình mà?” Công Chúa hỏi thẳng ra: “Vậy rút đao thế nào đây?”

Lúc này lại đến phiên Đường Hoa quanh co: “Cái chuyện rút đao này thì...

Ngươi cũng biết đấy, mỗi lần rút đao là sẽ mòn, đưa đến chỗ thợ rèn đểtu sửa thì không những phí thời gian mà còn phí tiền nữa.”

Phong Vân Nộ lạnh giọng hỏi: “Lần

này ngươi lại muốn bao nhiêu tiền?”

“Một vạn! Một xu cũng không thể

thiếu.”

“Một vạn?” Gân xanh của Phong Vân

Nộ gồ hết cả lên, tên này trong hiện thực là tội phạm cướp bóc à?

Công Chúa vội ngăn Phong Vân Nộ

lại: “Gia Tử, ngươi chưa nói cách rútđao thế nào đã muốn lấy một vạn rồi, có phải là bất công với người mualắm không? Ví dụ như ngươi có thể cam đoan bang hội sẽ không bị hủydiệt, hoặc là cam đoan bang hội sẽ không bị tấn công chẳng hạn?”

“Ha ha, ta cũng không phải là Ốc Vít, đương nhiên không có khả năng ngăn họ

tấn công được. Có điều ta có thể cam đoan kế sách này của bổn Gia Tử một

khi được thực thi, vậy các ngươi sẽ

không những không bị diệt bang, mà còn không cần để bất cứ binh mã gì ở trên núi để phòng ngự, có thểchuyên tâm đi cướp cờ đỏ nữa.” Đường Hoa hỏi: “Kế

sách này... Đáng giámột vạn kim không?”

“A? Nếu là thế, vậy một vạn kim coi như hời lớn rồi.” Chẳng qua chỉ làmột ngàn điểm tích lũy mà thôi. Phong Vân Nộ hỏi: “Vậy ta làm thế nàotin được ngươi?”

“Ta cũng đã đích thân đến đây rồi, đây chính là lấy danh dự ra đảm bảođấy.

Dù sao ta vẫn là đệ nhất cao thủ, ít nhiều gì cũng có chút danh dựchứ phải không?”

Đường Hoa mỉm cười, nói: “Còn hơn một tiếng đồng hồ nữa là bọn họ sẽ tấn công. Ta hy vọng trong vòng ba tiếng

đồng hồ sẽ lấyđược tiền, nếu muộn hơn, kế sách này của ta sẽ rất khó dùng, khi đó ngàn vạn lần đừng nói ta gạt ngươi nhé.”

“Táng Ái!” Phong Vân Nộ hô một tiếng: “Ngươi đưa Gia Tử đi thăm thú Lao Sơn nhé.”

“Táng Ái?” Trong mắt Đường Hoa chớp chớp ánh sao: “Đệ nhất mỹ nữ của Song Kiếm, đã lâu không gặp rồi.” Chìa móng vuốt ra.

Táng Ái che miệng cười bắt tay với Đường Hoa: “Bớt làm bộ đi, cũng làngười quen cả rồi mà. Ta đưa ngươi đi dạo chút nhé... Mà quả thật đã lâu không gặp rồi nhỉ?”

“Đúng đúng đúng, có nhớ ta không?”

Phong Vân Nộ than một hơi: “Muội

liên hệ với Thắng Giả Vi Vương đi, bảohắn đưa năm nghìn kim qua. Ta tìm các huynh đệ gom góp. Ai... Vì giúp ta độ kiếp mà nguyên một bang hội lớn như

thế đã giống như Cái bang rồi.”

Công Chúa nói: “Ca, đừng nghĩ như

vậy. Sớm hay muộn chúng ta cũng sẽ

kiếm trở lại thôi mà.”

* * * * * *

Thư Sinh nhìn lại bảng thời gian, phất tay: “Đợt tấn công bắt đầu.”

Cũng cùng một thời gian, Sương Vũ

cũng hạ lệnh: “Bắt đầu tấn công.”

Cuối cùng thì sau mấy ngày yên tĩnh, trận bang chiến với quy mô lớn nhất Song Kiếm đã bắt đầu mở màn. Hai bang hội đầu sỏ khởi xướng tấn cônghai bang hội lớn. Vật theo số trời, thích hợp thì

sống, khi mâu thuẫn đã lớn đến mức không thể điều hòa, vậy vũ lực thủy chung vẫn là biện pháptốt nhất, cũng là duy nhất để giải quyết vấn đề. Ngàn vạn lần đừng cótrông cậy vào mặt ngoại giao hòa bình hay là đàm phán để giải quyết,trên đời này không có thắng lợi nào mà không phải đổ máu cả.

Tam Thương là bang hội cấp năm, quân số biên chế đầy đủ sẽ là năm vạnngười, mỗi mở thêm một phân đà sẽ

chứa được thêm một vạn người. Phân đàkhông thể thăng cấp, nhưng có thể

trang bị các cơ sở hạ tầng cùng cấpbậc với bang hội. Tam Thương bởi vì có tên phá của Phong Vân Nộ, cho nên chỉ có độc mỗi một cái phân đà. Bởi vì bản thân bang hội không đầy nhân số, cho nên

số nhân viên chiến đấu của Tam Thương chỉ có năm vạn người.

Song Sư là bang hội cấp sáu, công thêm hai mươi phân đà, vậy quân số nếu đủ sẽ là hai mươi sáu vạn người, bây giờ

cho dù không đầy cũng có đếnhai mươi vạn người chơi. Hai mươi vạn người đông như thế nào? Lúc thường chúng ta xem phim của Mỹ, những cảnh tượng chiến tranh đồ sộ trong đóchỉ chẳng qua là mấy ngàn người thôi, hai mươi vạn thì... Mọi người cóthể tự tưởng tượng xem, dù sao thì cũng khá là nhiều. Đương nhiên, Sương Vũ với Hạo Nhiên cũng không phái ra toàn bộ nhân viên, nơi trú quân vẫn phải có người phòng thủ mới được. Số người được phái ra ngoài đã là ápđảo với tỷ lệ 3:1, đã đủ để Phong Vân

Nộ phát điên rồi.

Trên sự thực thì khi đợt tấn công vừa bắt đầu, Phong Vân Nộ quả thật đãphát điên lên, một biển người chơi đông nghìn nghịt như mây đen thế nàylúc thường đâu thể thấy nổi. Có điều em gái hắn, cũng tức là Công Chúa,lại trấn tĩnh vô cùng, lập tức phái ra đội cảm tử đã chuẩn bị

sẵn. Những đội viên này chịu trách nhiệm xộc ra ngoài, bất kể là gặp chuyện gì,ngươi chỉ cần bay thẳng về phía trước là được, như vậy sẽ có thể thu hút được một lượng lớn người chơi đuổi theo truy sát. Tiếp theo là bắt đầusử dụng đội mai phục đã được bố trí ổn thỏa, những đội mai phục này phần lớn đều ở trong Lư

Sơn, nhiệm vụ của họ là để cho địch nhân đi qua, sau đó đánh úp. Hai nhóm

này không cần nhiều người lắm, chủ yếu là phải gây hỗn loạn để giảm bớt áp lực bị tấn công cho phòng nghị sự.

Mà nhìn lại, quân liên minh tấn công Tam Thương lại hỗn loạn rất nhiều.Tuy có Sương Vũ và Hạo Nhiên phụ trách điều hành, nhưng đoàn thể này lại không thuần nhất. Có người chỉ mới nhập bang, có người của bang Vô Cực, có người của bang Nhất Kiếm, có kẻ một khi đánh rồi là không thích nghe lời ai, có kẻ không để ngươi vào trong mắt, có kẻ hầu như

không theokịp tiết tấu tiến công, lại có kẻ

thậm chí chưa từng đánh nhau nữa chứđừng nói là tham dự trận chiến với quy mô lớn thế này.

Cho nên tuy nhân số chiếm ưu thế, nhưng cục diện vẫn cứ là giằng co

lẫnnhau. Cứ thế mãi đến khi Phá Toái dẫn theo chủ lực của Song Sư đến thìtình hình mới có chuyển biến. Lực ngưng tụ

của đội chủ lực mạnh, lạibiết kiên quyết chấp hành kế hoạch tấn công, hơn hai vạn người chơi gốcSong Sư dưới sự dẫn dắt của tổ cao thủ và Tinh Anh đường tiến lên vớithế như chẻ tre. Việc này đã tác động đến sĩ khí của những người chơiđang tản mạn, hóa ra còn có thể đánh như thế đấy. Một ít bang chủ củamột số

bang hội nhỏ vốn không phải là không có dã tâm tranh bá thiên hạ, chẳng qua chỉ

vì thực lực của mình quả thật không mạnh mà thôi. Hiệngiờ họ thấy khí thế

này của những người chơi gốc Song Sư, trong lòng đãnổi lên một chữ ‘phục’, nhưng cũng không muốn mình rớt lại phía

sau, bèn bắt đầu điều chỉnh lại những thành viên nòng cốt trong bang, lấy mấychục người hoặc mấy trăm người làm một tổ, bắt đầu tấn công một cách cóphối hợp.

Bởi vì như thế, Tam Thương bắt đầu

khổ sở hơn, nhân thủ luôn bị ít bớt,bởi vì điểm sống lại đã bị chiếm lĩnh, mọi nhân viên sau khi tử vong chỉ có thể hồi sinh nơi môn phái, mà chết cái là Lao Sơn ở

Sơn Đông, Nga Mi lại ở Tứ Xuyên. Phần lớn người chơi trong Tam Thương là dân Nga Mi, cho nên một khi tử vong rồi, muốn quay lại cũng không biết phải tốn baonhiêu thời gian cho vừa.

Điều ấy dĩ nhiên Sương Vũ cũng đã nghĩ đến, cho nên không phái ra ngườichờ ở giữa đường chặn lại số

người chơi hồi sinh. Địch nhân chết mộtngười tương đương với ít đi một người. Nhưng điều nàng không ngờ đến lànàng lại thu được một tin tức từ tay trong, rằng Phong Vân Nộ đã hạ lệnh cho những người chơi đã tử vong sau khi hồi sinh thì không nên quay vềbang hội, mà cứ ở trong môn phái đợi lệnh.

Đây là ý gì chứ? Dựa theo lẽ thường mà nói, Phong Vân Nộ sẽ không có khả

năng không biết là mười tám giờ sau khi bị rút cờ, Lao Sơn sẽ lại bịtấn công lần nữa được. Cho dù có buông bỏ lần phòng ngự này, cũng phảitụ tập nhân viên lại để chuẩn bị ứng phó với đợt tấn công mười tám tiếng sau chứ... Lẽ nào Phong Vân Nộ buông bỏ rồi sao? Không có khả

năng, con thỏ nóng lên cũng cắn người

mà.

Nhưng sự tình lại phát triển theo một chiều hướng rất là quái dị, trongphạm vi trăm dặm quanh nơi trú quân của họ lại không hề có bất cứ ngườichơi nào ngoài bang cả. Sương Vũ hiểu rất rõ ràng, rằng việc này tuyệtđối không thoát khỏi quan hệ với tên Gia Tử đáng chết kia được.

Có điềuhiện giờ không phải là lúc để

nghĩ những chuyện này, cướp cờ đỏ của TamThương mới là chuyện quan trọng nhất trước mắt.

Thời gian lại trôi qua thêm một tiếng đồng hồ nữa, Tam Thương chỉ còn dư lại không đến ba ngàn người, lại một sự tình khiến Sương Vũ kỳ quái hơn phát sinh, đó là Phong Vân Nộ thế mà lại mang theo tàn binh phá vây,dường như không

còn đoái hoài gì đến bang hội nữa. Thư

Sinh cũng truyềnđến một tin y chang như

vậy, Thắng Giả Vi Vương đã phá vây rồi...

Ngay lúc Sương Vũ còn đang thắc mắc thì tiền tuyến đã báo cáo: “Báo cáo!

Bên trong phòng nghị sự không phát hiện cờ đỏ của Tam Thương, nhưng ởngoài phòng nghị sự lại phát hiện cờ đỏ của Thần Chi Lĩnh Vực.”

“Cái gì?” Sương Vũ sửng sốt hỏi lại một câu, chờ đến khi nàng giật mìnhhiểu ra thì kinh hãi cực kỳ: “Xong rồi, diệt không nổi bang của người ta rồi. Không những không thể diệt nổi, mà lần này chỉ

sợ Tam Thương lạicòn có thể phát triển an toàn nữa.”

“Chuyện gì thế?” Hạo Nhiên hỏi.

“Ngươi còn không hiểu sao? Cờ của Tam Thương hiện đang ở chỗ Thần ChiLĩnh Vực, còn cờ của Thần Chi Lĩnh Vực lại ở chỗ của Tam Thương.

Trừngười trong bang của họ ra, không ai có thể rút cờ ra được cả. Hai lá cờ này đã không còn ai có thể rút ra được nữa rồi. Hơn nữa bây giờ bọn họkhông cần phải thủ cờ nữa, mà toàn bộ nhân mã chỉ

cần kéo ra điên cuồngvớt điểm tích lũy là được.”

Hạo Nhiên vội hỏi: “Phái nội ứng đi rút cờ được không?”

“Không được. Tên Gia Tử chết tiệt kia chắc chắn đã phòng ngừa trò nàyrồi.

Hắn chỉ cần phái ra mấy người giám thị, một khi có thành viên bangTam Thương tiến vào phụ cận nơi trú quân của Thần

Chi Lĩnh Vực thì sẽ đá ra khỏi bang hội ngay. Hơn nữa cấp bậc của đám nội ứng của chúng tatrong hai bang này không cao, mà người ta tuy không có thần toán nhưTinh Tinh, nhưng tuyệt đối sẽ có vài thầy bói kha khá. Đồng thời nếumuốn dùng nội ứng lấy cờ trở lại chỗ Tam Thư

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải

eBook

tại:

http://www.dtv-

Chương 210: Lần Thứ Ba

Chương 210: Lần Thứ Ba

“Vậy hiện giờ chúng ta nên làm gì?”

Hạo Nhiên hỏi.

“Hiện giờ dù sao Tam Thương cũng

đang bị điểm âm, Thần Chi Lĩnh Vực lạicàng bị nặng hơn, chúng ta chỉ có thể

quan sát xem họ cắn những bang hội nào, sau đó liên hệ những bang hội này giúp họ lấy lại cờ thôi... Cóđiều, như vậy thật bị động quá.” Sương Vũ đứng lên:

“Được rồi! Thông báo cho mọi người trở

về núi, chúng ta ăn cơm trước đã, sau đó mới thảoluận kế hoạch tiếp theo sau. Tuy không diệt được bang của họ, nhưng bang hội chúng ta đã lớn mạnh hơn không ít rồi, cũng coi như là chuyện tốtmà.”

“Ừ!” Hạo Nhiên gật đầu: “Để ta mời

bọn Thư Sinh cùng qua.”

“Được!”

* * * * * *

Cà tím om, cà tím ninh đậu hũ, cà tím

xắt chua ngọt, cà tím hầm tương,cà tím

xào cay... Chỉ cần nhìn những món ăn mà Sương Vũ chọn là biếtngay đối với thứ

nông sản cà tím kia nàng hận sâu đến bao nhiêu, yêunồng đến bấy nhiêu rồi...

Thư Sinh thấy thế chỉ còn biết cười khổ, một cục diện vốn cực tốt lại bị

người ta một cước đá vỡ rồi, có khổ

cũng thật khó nói. Đám Hạo Nhiêncũng không vui vẻ gì. Có điều đều là người có hàm dưỡng hết, sẽ không ai nói gì, duy chỉ có mỗi Vô Cực là miệng đầy lời thô tục, không lật đổđược Tam Thương, hắn đổ hết mọi lỗi lầm lên trên đầu Đường Hoa cả. Thựcra cũng không phải là Vô Cực muốn chửi tục như thế đâu, mà thực tế làchẳng còn lời gì khác để mắng nữa cả, mình không có bản lĩnh thì khôngtrách được người khác đánh mình

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!