Bây giờ, một số lượng lớn các bán nhân được vũ trang đầy đủ, đang tiến đến tôi với những tiếng hét lớn. Ok, quẩy thôi!
Tôi nhảy lập tức và ngay lập tức đánh bại những kẻ ở gần nhất. Nhưng tất nhiên, tôi đã giữ sức để không phải giết họ. Vâng, chỉ có điều là chắc chắn sẽ có vài cái xương bị gãy là không thể tránh khỏi thôi còn tính mạng của họ thì cứ yên tâm.
Một bán nhân bị đấm, bay ngược về phía sau và đâm vào khoảng 10 kẻ khác hoặc hơn thế nữa, những kẻ ở đằng sau. Áo giáp của họ biến thành những mẩu vụn nhưng đó không phải lỗi của tôi. Ý tôi là, tôi không có thời gian để suy nghĩ về một điều như vậy. Những bán nhân kế tiếp xuất hiện ngay khi tôi đánh bại những người trong số bọn họ ở xung quanh.
Một thanh kiếm lớn đang chém về phía tôi. Tôi nắm lấy và đập vỡ nó bằng tay trần của tôi. Tôi chục lấy đầu con tên bán nhân định chém tôi và đập mạnh nó xuống đất.
Mặt đất xuất hiện một vết nứt lớn, tôi di chuyển ngay lập tức khi những bán nhân xung quanh mất thăng bằng và run rẩy, tôi đánh 10 bán nhân khác bay lên trời bằng cú đấm của tôi.
Cuộc tấn công của tôi vẫn tiếp tục trong khi những người bị đánh đập đang nhảy múa trên bầu trời. Khi một tên bán nhân vẫn còn đang lơ lửng trên mây, tôi đá, tôi đấm, tôi ném những kẻ khác lên đó tiếp. Tuy nhiên, con số của chúng nó dường như không hề giảm chút nào. Quả là chuyện này chưa thể kết thúc ngay được rồi.
Tôi bị bao vây. Tôi cần phải đánh bại một số lượng lớn những bán nhân nhưng tôi vẫn không thể nhìn thấy kết thúc của việc này. Có bao nhiêu người ở đây thế này?
Vâng, nó không thể nào khác được nữa. Bởi vì tôi triệt để tránh để giết họ, đó là không thể phủ nhận rằng chuyện này sẽ mất rất nhiều thời gian đây.
Họ dường như đã nhận ra rằng không có cơ hội chiến thắng khi tấn công tôi bằng vũ khí. Thay vào đó cố gắng đâm hoặc chém tôi, họ bây giờ nhảy thẳng vào tôi để ngăn chặn chuyển động của tôi. Tôi sẽ gặp rắc rối nếu bọn họ tấn công cùng một lúc với số lượng lớn như vậy.
Tôi liên tục đánh cho họ bất tỉnh và kéo dài khoảng cách giữa chúng tôi. Bởi vì tình trạng của tôi, tôi có thể dễ dàng tiêu diệt đối thủ của tôi nếu tôi bị mất tập trung. Trên thực tế, tôi gần như ném hết sức mạnh vào cơ thể của tôi khi họ đột nhiên nhảy xổ ra.
Tôi nghĩ rằng tôi sẽ giết họ nếu như cứ thế này. Tôi hạ thấp cảnh giác của tôi để hít thở, nhưng những bán nhân xung quanh nắm lấy cơ hội này để nhảy lên tôi, tôi sẽ bị đè xuống mất.
Nhiều bán nhân nhảy lên tôi khi chuyển động của tôi bị ngăn cản. Dường như họ đang cố gắng đè chết tôi ấy.
Hành động đó vẫn tiếp diễn. Bây giờ có khoảng 30-40 người nhảy lên tôi, và kết quả là, tôi đang bị đè bởi một ngọn núi bán nhân ngay bây giờ.
Thế là đủ rồi. "Heave-ho!" Tôi nâng ngọn núi bán nhân đó lên với một tiếng hét nhẹ nhàng. Không tin vào mắt họ, ánh mắt sợ hãi hướng về phía tôi từ mọi hướng.
Với pon! Tôi ném ngọn núi đó đến một nơi nào đó. Họ sẽ không chết với điều đó đâu, tôi đoán. Tôi phủi bụi ra khỏi quần áo của tôi, nhưng rồi baam-baam Tôi nghe thấy một cái gì đó từ xa. Tôi tự đó là gì.
Vẫn còn rất nhiều bán nhân ở nơi này. nhưng hiện tại, tôi chỉ ở một mình. Không, đó không phải là đúng. Chỉ có không gian xung quanh tôi trống rỗng hoặc hoang vắng. Không ai cố gắng tiếp cận tôi sau khi thây tôi quang cả đám người đó như ném đồ chơi như thế.
Có một nhóm lớn gồn nhiềm bán nhân được trang bị vũ khí hạng nặng bao vây tôi. Nhào vô kiếm ăn nào !! Tuy nhiên, khi tôi di chuyển một bước về phía trước, họ lại thụt lùi lại về sau. Khi tôi di chuyển hơi nhanh về phía trước, họ chạy cmnl.
Eee? Chúng ta đang là cái éo gì thế này? Như tôi nghĩ, từ đằng sau lực lượng lớn của các bán nhân, vô số mũi tên rơi xuống từ bầu trời. Tôi cũng bắt đầu thấy thiếu kiên nhẫn, nó cũng sẽ chúng các đồnh đội của họ nếu họ bắn tên ở khoảng cách này. Các người đang cố hy sinh đồng đội của mình chỉ để giết tôi thôi sao?
Tôi không muốn bất cứ ai trở thành nạn nhân. Tôi ngay lập tức đá xuống đất và bay lên trời. Tôi đặt sức mạnh vào chân của tôi và đá vào không khí. Tất cả các mũi tên đều bị mất tốc độ vì áp lực gió tạo ra bởi cú đá và bay ngược lại, các mũi tên bay tít lên trời và mất hút. Tất cả những bán nhân đều giật mình trước cảnh tượng nhưng đó và không có ai bị thương cả, tất cả đều ổn !!
Giờ tôi mới sực nhớ, Grave-san thế nào rồi? Bởi vì không gian xung quanh tôi vẫn còn vắng tanh và không ai đang cố gắng tiếp cận tôi, tôi hướng ánh nhìn của tôi về phía Grave-sans xem anh ta có ổn không.
Đó chính xác là một trận đánh dữ dội. Bởi vì Grave đang chiến đấu trong khi tránh giết các đối thủ của mình như tôi, anh ta dường như đang vật lộn với đám lính xung quanh.
Tuy nhiên, như mong đợi từ mạo hiểm giả S-rank. Anh ta lần lượn đánh cho đối phương mất đi ý thức một cách khéo léo. Nhưng vẫn còn, số lượng đối thủ quá lớn so với một mình anh ta, vì vậy anh đã có ba sự giúp đỡ ở đó. Đó là ba người vợ của anh từ phe cầu bình. Họ hợp tác để chiến đấu chống lại các đối thủ với nhau, nhưng tất nhiên là không giết đối thủ. Họ chỉ đánh cho kẻ địch gục ngã và tước vũ khí của chúng. Tuy vậy, chủ yếu vẫn là do Grave-san chiến đấu.
Chính nhà vua đã yểm trợ những điểm mù cho Grave-san. Cả hai đang chiến đấu trong khi cười với nhau. Đánh nhau như thế thì vui chỗ nào. mà hai người lại cười. không hiểu nổi.
Tất nhiên tôi vẫn chú ý đến xung quanh tôi nên tôi đã sẵn sàng cho cuộc tấn công sắp tới bất cứ lúc nào, nhưng không ai đến tấn công tôi nữa. Tại sao lại như vậy? Nào! Đến đây! Như tôi nghĩ về điều đó. tiếng ồn lớn như tiếng nổ vang lên từ một góc của tầm nhìn của tôi.
Cái gì vậy? Tôi nghĩ như vậy và chuyển sự chú ý của tôi về nơi đó. Có một số bán nhân đang bay lên trời(team vợ tương lai đã tới). Những tên bán nhân này lại bay lên trời lần nữa và cứ tiếp tụ như thể không bao giờ kết thúc. Nghiêm túc, đó là gì thế? Những bán nhân xung quanh tôi cũng nhìn theo hướng đó với cùng ý nghĩ như tôi.
Nhìn kĩ thì, có một cô gái ở đó. Cô gái với mái tóc màu xanh được buột sang hai bên và có hai cái sừng nhỏ nhô ra trên đầu, đó là Haosui. Tôi tự hỏi liệu tình trạng sức khỏe của cô ấy đã ổn chưa. Tôi lấy một bán nhân ở gần đó và ném hắn đi, tôi lấy và ném liên tục khi tôi tiến về phía trước. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy Haosui đã bình phục. Nhìn gần hơn, dường như Haosui đang đi với ai đó.
Đằng sau Haosui, tôi có thể thấy một số người đang tiếp tục tiến về phía trước.
Đó là Freud? Nhưng có nhiều người mà tôi không bao giờ ngờ là họ lại ở nơi này lại ở đây.
Eh.? Nó phải là sự thật không.? Tại sao họ ở đây.?