Hóa thần đã được kích hoạt trong sự tức giận. Tôi nhìn vào trần nhà, nơi có cái lỗ mà tôi đã rơi xuống trước đó và gật đầu.
[. kỳ lạ thật, tôi có thể hiểu tôi nên làm gì vào lúc này bằng một cách nào đó. Thật dễ dàng để trốn khỏi nơi này, nhưng. trước đó] (Wazu)
Tôi kiểm tra xung quanh tôi. Có hàng trăm golem và con gái của Deizu. Tôi không thấy vấn đề gì đặc biệt cả. Tôi ôm lấy con gái của Deizu bằng một tay.
[Anh? Chờ đợi! Điều này có ý nghĩa gì thế?] [Maorin]
Con gái của Deizu rất ngạc nhiên trước hành động bất ngờ của tôi. Cô ấy đang vung tay và chân để cố thoát ra nhưng không thành công. (em rất có nhưng anh rất tiếc)
[Đừng có vùng vẫy nữa! Tôi chỉ cố gắng để đưa chúng ta ra khỏi đây thôi] (Wazu)
[Tôi ổn! Hãy để tôi ở đây! Tôi không thể để lại xác của đồng bào mình lại nơi này!] (Maorin)
Con gái của Deizu trả lời tôi với đôi mắt đầy quyết tâm.
Tôi tự hỏi tôi có nên để cô ấy ở đây như cô nói không. nhưng Deizu đang tìm kiếm cô ấy. Tôi cũng không muốn để cô ấy ở lại một nơi như thế này một mình.
[Và nếu tôi rời khỏi nơi này, những con golem đá này có thể sẽ làm gì đó với xác của họ! Tôi không thể cho phép chúng làm thế với xác của họ được! Tôi muốn trả lại chúng cho gia đình của họ một cách nguyên vẹn !!] (Maorin)
Houu. Tôi thích những lời nói đó và tôi đã hành động để loại bỏ mối lo ngại đó của cô.
[nghiền nát (trọng lực)] (Wazu)
Tôi thốt lên một từ và sử dụng "Ma thuật độc nhất: Thần thánh"Đáp lại câu nói của tôi, tất cả những golems ở nơi này đang bị nghiền nát từ A đến Z. Chúng trở thành những phiến đá dẹp và hoàn toàn bất động
[Bảo vệ tuyệt đối (Siêu rào cản)] (Wazu)
Những xác chết của các bán nhân được bao bọc trong một màn chắn trong suốt sau từ tiếp theo tôi cất lên. Khi tôi quay mắt nhìn con gái của Deizu để xác nhận liệu nó có tốt hay không, cô ấy đã có một biểu hiện đáng kinh ngạc với cơ miệng mở toang. Hmm? Chuyện gì đã xảy ra?(sốc văn hóa thôi chú ạ)
[.Anh đã làm gì thế?] (Maorin)
[Huh? Hmm. Tôi đã nghiền nát đám Golem bằng trọng lực của lực hấp dẫn và đặt một rào chắn mạnh để không một ai có thể gây hại với những xác chết của các bán nhân kia. Cô có thể rời khỏi nơi này một cách thoải mái ngay bây giờ, phải không? Hãy quyết định tham khảo về việc xử lí các xác chết với Deizu sau này. Cho đến lúc đó, cơ thể của họ sẽ được bảo vệ bởi rào chắn. Sẽ tốt hơn nếu cô tranh thủ để đến gặp Deizu] (Wazu)
[Ye-Yeah.] (Maorin)(nhìn là tôi hiểu thanh niên ấy giải thích rất là chi tiết rồi)
Cô ấy dường như vẫn còn trong tình trạng hơi lơ đễnh gì đó. Chắc là do cô ấy đã phải chiến đấu quá lâu. Chắc sẽ không có vấn đề gì khi tôi đưa cô ấy đến gặp Deizu.
Tôi đã dồn tất cả sức mạnh của cơ thể mình dưới chân tôi và nhảy lên càng nhanh càng tốt
Tôi phóng lên với tốc độ cao. Khi lên gần tới trần mà trước đó là hố bẫy, tôi giơ nắm tay lên cao.
Baaaaaaaaaaaaaaam !!
Tôi trở lại phòng ngai vàng trong khi ôm lấy con gái của Deizu, cùng với âm thanh phá hủy trước đó.
Tôi nhìn quanh căn phòng nơi mà làn khói vẫn đang bốc lên vì vụ va đập, để kiểm tra tình hình. Có một số golems tương tự bên trong căn phòng và ba kẻ hầu cận của tên vua tự xưng, mà tôi sẽ đánh bại sau đó.
Ba người đang nhìn tôi chằm chằm. Dường như sự xuất hiện của tôi ở đây thật sự bất ngờ đối với họ.
Về phía đối diện là Naminissa và Narellina. Phía sau hai người là Sarona, Tata đang ôm Meru, Haosui, và Kagane. Tôi tiến về phía nhóm Sarona.
Các thành viên trong nhóm đang nheo mắt trong khi nhìn tôi đầy vui vẻ. Nhưng tôi hơi quan tâm đến Kagane, người rất nhiệt tình về sự xuất hiện của tôi vì một lí do nào đó.
[Cô ấy là con gái của Deizu mà anh đã gặp ở dưới đó. Hãy đợi ở đây cùng cô ấy nhé] (Wazu)
Nói như vậy, tôi nhẹ nhàng lướt qua con gái của Deizu. Sarona gật đầu đồng ý. Tôi rời khỏi sau khi nói "để phần còn lại cho anh".
Tất nhiên, tôi đi đến vị trí của Naminissa và Narellina tiếp theo.
Naminissa có một cảm giác nhẹ nhõm khi nhìn thấy tôi, trong khi khuôn mặt đang khóc của Narellina trông hơi nhăn nhó hơn hình tượng mà tôi thường thấy trước đó. Trái tim tôi đau khi nhìn cô ấy.
Đó là vì tôi mất quá nhiều thời gian để có thể hành động.
Nó không phải khuôn mặt mà tôi muốn nhìn thấy.
Tôi đã quyết định rằng tôi sẽ tin vào cảm xúc của họ và tiếp tục tiến lên.
Ngay cả nếu họ phản bội tôi sau đó. bất cứ sau này điều gì sẽ xảy ra, hãy cứ để cho nó xảy ra.
Tôi không muốn thấy họ bị tổn thương nhiều hơn thế này nữa.
Tôi sẽ tiến lên theo cảm xúc của mình.
Well, mặc dù tôi vẫn chưa thể xem em gái tôi Kagane như một người phụ nữ.
[Narellina.!] (Wazu)
Tôi gọi tên cô ấy, ôm chặt cô ấy ngay tại chỗ, và sau đó hôn cô. Tôi đặt rất nhiều tình cảm của mình vào đó để mong cô ấy có thể quên đi những việc xảy ra trước đó.
Cô điên cuồng bật khóc lần nữa khi tôi tách đôi môi của tôi và nhìn vào mặt cô ấy. Nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc đến từ khuôn mặt của cô.
Cô ấy đã biết về quá khứ của tôi. Tôi đoán cô ấy đang khóc vì sợ rằng tôi sẽ biến mất một lần nữa vì những gì đã xảy ra trước đó.(á đù, lên thần bỗng thông minh thấy rõ)
Tôi nói chuyện với Narellina với một giọng nói có thể nghe được với tất cả mọi người, để làm họ cảm thấy an toàn.
[Không sao đâu. anh sẽ không biến mất lần nữa đâu. Anh sẽ ở lại với các em mãi mãi !!] (Wazu)
Với những lời đó, Narellina đã khóc nhiều hơn trong khi Naminissa tỏa ra một vụ cười nhẹ nhàn thể hiện sự vui vẻ. Chắc chắn rằng, các thành viên khác cũng sẽ có một cái nhìn tương tự.
[Em không muốn bị tách ra khỏi anh. Em yêu anh rất nhiều.] (Narellina)
Narellina dúi đầu cô vào ngực tôi và nói với giọng nhỏ. Tôi nhẹ nhàng hôn Narellina lần nữa trước khi để cô ấy về với các thành viên còn lại.
Bởi vì Naminissa nhìn cảnh tượng ấy với một khuôn mặt ghen tị, tôi đoán mình sẽ phải làm điều tương tự với Naminissa. không, với tất cả các thành viên khác sau đó.
Sau khi xác nhận Narellina và Naminissa đã gia nhập với các thành viên khác, tôi từ từ tiến bước về phía trước.
Trước tôi, nhóm của tên vua tự xưng và những golems đang ở đó. Tôi đang hướng một cái nhìn lạnh lùng như vị thần kiêu ngạo về phía nhóm bọn chúng.
[Yo Các ngươi thực sự rất gan dạ đấy. Làm tổn thương vợ ta là một trọng tội. Ta hy vọng các ngươi đã sẵn sàng để lãnh hậu quả!] (Wazu)
Tôi thực sự cảm thấy xấu hổ về điều này.