-POV của Tata -
Sau khi hoàn thành chương trình tập luyện hàng ngày, tôi một mình quay trở lại phòng để suy nghĩ thực đơn bữa ăn cho ngày hôm nay vì hôm nay là đến lượt tôi nấu. Sau đó, Wazu-san bước vào phòng. Có vẻ như anh ấy đang tìm một ai đó vì thế nên tôi định gọi anh ấy, nhưng trước khi tôi kịp gọi thì anh ấy đã trông thấy tôi và bước vào phòng.
"À, cuối cùng cũng tìm được em."(Wazu)
"Có chuyện gì à?"(Tata)
"Có một điều mà anh muốn hỏi."(Wazu)
Muốn hỏi tôi điều gì đó à? Tôi nghiêng đầu trong khi tự hỏi nó có thể là gì. Anh ấy muốn xác nhận thực đơn cho ngày hôm nay chăng?
"Chỉ là. anh có điều này muốn nhờ."(Wazu)
"Nó là gì?"(Tata)
Một ân huệ? Anh ấy muốn yêu cầu tôi không bao gồm thứ gì đó trong thực đơn mà anh ấy không thích hay sao? Tôi không nghĩ thế, dù bọn tôi có nấu gì đi chăng nữa, Wazu-san cũng sẽ ăn nó một cách vui vẻ, dù khi những món của Haosui và Kagane có kì lạ thì anh ấy vẫn ăn một cách hạnh phúc.
"Em có thể không nói nếu em thấy không thích, nhưng anh cần số đo của em để làm các trang bị cá nhân."(Wazu)
"Cứ tự nhiên như anh muốn."(Tata)
Anh ấy phải xin phép tôi nữa cơ đấy, thật dễ thương.
"Em quyết định nhanh thật đấy! Hay đúng hơn, tại sao phải do chính anh đó chứ? Em có thể nói cho anh biết cơ mà"(Wazu)
"Làm sao mà em tự biết được số đo của mình chứ, vì vậy hãy cứ tự nhiên đi, Wazu-san."(Tata)
Tôi thực sự biết số đo của mình. Ý tôi là, để luôn luôn trông thật đẹp trước Wazu-san, chúng tôi đã luôn thảo luận về cơ thể của mỗi người với nhau mỗi đêm. Đặc biệt là về cân nặng.
"Vậy thì, em có thể tự đo cho mình rồi nói với anh được không.?"(Wazu)
"Điều đó không tốt chút nào. Em nghĩ điều quan trọng nhất là phải để người chế tạo tự mình kiểm tra các chi tiết sẽ tốt hơn ".(Tata)
"Thậm chí nếu em có nói thế. haa.Anh hiểu, anh sẽ tự đo vậy."(Wazu)
"Nhờ anh nhé !!"(Tata)
Fufu. Tôi đang cảm thấy rất vui vì không phải là anh ấy phàn nàn về thức ăn tôi nấu hôm nay.
Wazu-san đang đo cho tôi. Trang bị được chế tạo bởi Wazu-san, huh. Thật đáng mong đợi.
Ah, nhìn anh ấy với gương mặt nghiêm túc như vậy. Tôi cảm thấy muốn trêu anh ấy một chút.
"Wazu-san. bây giờ em có nên cởi quần áo không?"(Tata)
"Anh không nghĩ là quần áo sẽ ảnh hưởng gì đâu."(Wazu)
"Quần áo của em không phải sẽ khiến việc đo đạc trở nên không chính xác sao?"(Tata)
"Không, chúng không ảnh hưởng gì đâu."(Wazu)
"Vậy sao? vậy thì, em có thể yêu cầu một thứ khác không? "(Tata)
"Nó là gì?"(Wazu)
"Anh nghĩ gì về ngực của em?"(Tata)
"Anh có thật sự cần phải trả lời không?"(Wazu)
"Tất nhiên."(Tata)
"Anh nghĩ chúng rất tuyệt."(Wazu)
"Cảm ơn rất nhiều."(Tata)
Fufu. cực kỳ tuyệt vời. tất nhiên, ngực của tôi là một trong những điều khiến tôi tự hào nhất cơ mà.
Sau đó tôi đã để Wazu-san hoàn thành việc đo đạc cho tôi. Đó là một khoản thời gian tuyệt vời. whoo.
Vài ngày sau tôi nhận được trang bị cá nhân cho mình. Tôi chắc chắn sẽ luyện tập với tất cả mọi người nhưng, tôi vẫn không cảm thấy thoải mái trong khi chiến đấu. Nếu phải thành thật, tôi cảm thấy sợ. Tôi không cảm thấy gì nếu đối thủ của tôi là một con quái vật, nhưng nếu đó là một người đang cố gắng để giết tôi thì đó sẽ là chuyện khác, tôi không thể biết lúc đó tôi có thể trụ vững được không nữa.
Tôi lại nhìn lại trang bị Wazu-san đã cho tôi. Vũ khí chính là một cây trượng tuyệt đẹp đượng nạm một viên ma thạch lớn ở trên đó. Theo Wazu-san, nó giúp tăng cường rào chắn phép thuật của tôi bởi vì nó được làm bằng Thần thuật. Anh ấy cũng nói với tôi rằng mình đã làm như vậy bởi vì anh ấy luôn nhớ rằng tôi không giỏi trong chiến đấu vì vậy sẽ tốt hơn nếu tôi có một lớp bảo vệ mạnh mẽ hơn. Rõ ràng nó khá nhẹ bởi vì được làm từ Orichalcum nhưng tôi tự hỏi là tôi có thể sử dụng nó một cách thuần thục được hay không. Anh ấy cũng cho tôi một lá chắn cao bằng nửa chiều cao của tôi. Tất nhiên nó cũng được làm từ Orichalcum, nhưng tôi tự có phải là do thành quả luyện tập hay không mà tôi hoàn toàn không gặp rắc rối khi di chuyển với nó. Nhưng vì nó to, nên đã được cấp trong túi không gian của Meru và khi tôi cần, tôi có thể triệu hồi nó ra với ma thuật, hoặc thứ gì đó như thế. Và cuối cùng, lớp bảo vệ của tôi không phải là áo giáp mà là một bộ áo choàng giúp tôi có thể tự do di chuyển. Chúng có màu đen là chủ đạo giống với bộ trước đây của tôi và cũng được may thêm một số phụ kiện mà Wazu-san đã tìm thấy trong phòng kho báu với dây buột được là từ vảy của Ragnil-sama. Tôi hạnh phúc nắm lấy những trang bị mà Wazu-san đã làm cho tôi.
Mặc dù đã đến lượt Sarona chuẩn bị bữa ăn hôm nay, cô ấy nói rằng có một sức mạnh mới mà cô ấy muốn thử nghiệm vì vậy tôi đã thay cô ấy nấu ăn hôm nay. Trong nhà bếp tôi đang nhìn vào lướt qua các nguyên liệu để suy nghĩ thực đơn cho ngày hôm nay trong khi bất ngờ, tôi lướt qua con dao nhà bếp mới của tôi. Wazu-san đã làm nó cho tôi từ những vật liệu còn sót lại nhưng nó có độ sắc bén tương đương thánh kiếm nên tôi có thể cắt bất cứ thứ gì mà không phải gặp khó khăn như trước. Tiện lợi làm sao.
Tôi đang róc da của một thớ thịt trong lúc nấu súp trong khi nghĩ đến những phần còn lại của thực đơn, trong lúc đó có một người bước vào bếp. Người đó là một người phụ nữ với mái tóc đỏ và đôi mắt sắc bén và trông cô ấy trông như một mĩ nhân bước ra từ trong tranh vậy. Đây là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy.
"Oh! Có một mùi thơm phát ra ở đây. "(Nữ thần Chiến tranh)
"Cô là ai?"(Tata)
"Ah! Tôi nên tự giới thiệu bản thân trước nhỉ. Rất vui được gặp cô, tôi là Nữ thần Chiến tranh. "(Nữ thần Chiến tranh)
"Ha-haa."(Tata)
Eh? Để xem. Tôi có nhớ thoan thoán tên các Nữ thần đã ban phước cho Wazu-san.
"Yeah! Cô nói đúng, tôi là Nữ thần Chiến tranh !! "( Nữ thần Chiến tranh)
Và sau khi nói điều đó, cô đã phát ra aura thần thánh của mình để chứng minh bản thân. Ngay sau khi tôi cảm thấy aura ấy, tôi cố gắng quỳ xuống nhưng Nữ thần ấy đã chặn tôi lại.
"Được rồi, được rồi! Tôi không thích những thứ quy tắc như thế đâu. "( Nữ thần Chiến tranh)
Cô ấy ngăn tôi bằng một nụ cười tươi tắn. Sự xuất hiện của cô ấy xa so với những gì Wazu đã mô tả về các Nữ thần. Làm thế nào để nói đây, cô ấy tạo ra một cảm giác về một nữ thần tốt bụng.
"Cô đang dở việc nấu ăn đấy, có ổn không?"( Nữ thần Chiến tranh)
"Ah !!"(Tata)
Từ những lời của Lady Nữ thần Chiến tranh, khiến tôi nhớ rằng tôi đang nấu ăn. Tôi lập tức kiểm tra tình trạng của món súp. whoo. vẫn ổn.
"Cô không cần phải quá chú ý đến tôi, hãy tiếp tục nấu ăn đi nhé."(Nữ thần Chiến tranh)
Làm sao tôi có thể không chú ý đến cô ấy được chứ? Trong khi nghĩ thế, Lady Nữ thần Chiến tranh nói với tôi "Tuyệt thật đấy" vì vậy tôi cúi đầu và tiếp tục nấu ăn.
Lady Nữ thần Chiến tranh đang nhìn chằm chằm vào công việc của tôi vì thế nên có hơi khó chịu nhưng, tôi vẫn tiếp tục nấu ăn như mọi lần. Và vào thời điểm đó nữ thần Nữ chiến tranh gọi tôi trong khi nhìn vào tay tôi
"Cuối cùng, cuộc chiến cũng giống như nấu ăn."(Nữ thần Chiến tranh)
"Eh?"(Tata)
"Cô sợ chiến đấu, phải không?"(Nữ thần Chiến tranh)
"Vâng."(Tata)
Làm sao cô ấy biết? Có phải là bởi vì cô ấy là một nữ thần?
"Nấu ăn cũng đáng sợ vào lúc đầu, phải không? Giống như khi cô cầm một con dao lần đầu tiên ấy"(Nữ thần Chiến tranh)
"đúng vậy. Lần đầu tiên tôi cầm một con dao vào cắt một số nguyên liệu, tôi đã sợ cắt phải ngón tay. "(Tata)
"Nhưng nó không còn đáng sợ nữa, phải không?"(Nữ thần Chiến tranh)
"Đúng vậy."(Tata)
"Chiến đấu là như thế. Ngay bây giờ cô có thể đang lo lắng rằng nếu cô đột nhiên sử dụng sức mạnh của mình một cách thiếu thận trọng với ai đó, cô có thể làm tổn thương người đó. Nhưng, giống như con dao làm bếp, nếu cô đã quen với nó, cô sẽ nhận được kết quả như mình mong muốn. "(Nữ thần Chiến tranh)
"Có thật thế không?"(Tata)
"Đừng lo lắng! Nếu nữ thần điều khiển chiến tranh nói như vậy thì nó sẽ đúng như vậy thôi. "(Nữ thần Chiến tranh)
Lady Nữ thần Chiến tranh đấm tay vào ngực cô ấy. Tôi vô thức đã nở một nụ cười nhờ những lời nói và hành động đó
"Cảm ơn rất nhiều."(Tata)
Có vẻ như tôi có thể tập trung nhiều hơn một chút với sự tự tin này.
"Phần còn lại là về sự tự tin của bản thân nhưng sự tự tin của mỗi người là khác nhau. Cuối cùng, lý do để mọi người chiến đấu cũng khác nhau từ người này sang người khác. Nhưng nếu những gì tôi nói có thể làm giảm một chút lo sợ của cô, thì tôi sẽ rất hạnh phúc. "(Nữ thần Chiến tranh)
"Tôi sẽ làm hết sức mình."(Tata)
"Đây là món quà của tôi dành cho cô."(Nữ thần Chiến tranh)
Lady Nữ thần Chiến tranh đưa tay về phía tôi và đột nhiên tôi có thể cảm nhận được một điều gì đó ấm áp đổ vào thân thể mình.
"Tôi chỉ cho cô sự ban phước của tôi. Hãy tiếp tục cố gắng nhé. "(Nữ thần Chiến tranh)
"Vâng. Cô đã cho tôi lời khuyên và thậm chí là cả sự ban phước, tôi thực sự biết ơn về điều này. "(Tata)
Tôi cúi đầu với Lady Nữ thần Chiến tranh, cô ấy nở một nụ cười và rồi rời khỏi nhà bếp.
Tôi cảm thấy như thể mình có thể tự tin hơn trong những cuộc chiến sau này. Tôi sẽ chủ động hơn trong việc tập luyện hàng ngày từ bây giờ. Tôi tự hỏi tôi có nên yêu cầu một trong số các cô gái lao vào tôi không.