STT 109: CHƯƠNG 109: THẦN NIỆM NGUYÊN ANH (TT)
Sắc mặt Tiêu Y trắng bệch, nhìn hư ảnh khổng lồ, đến mức nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đình trệ.
“Thật… thật là khủng bố.”
Tiêu Y nhìn sang Lữ Thiếu Khanh, không khỏi lo lắng vô cùng.
“Đại sư huynh, huynh muốn ra tay không? Tranh thủ ra tay đi, Nhị sư huynh huynh ấy không chịu nổi mất.”
Tiêu Y mong ngóng Đại sư huynh ra tay. Kế Ngôn đã là Nguyên Anh, đối phó với kẻ địch trước mắt chắc chắn dễ như trở bàn tay.
Nhưng mà!
Kế Ngôn thả lỏng, khôi phục vẻ thường ngày, thong dong tự tại, thanh kiếm sau lưng khẽ "keng" một tiếng, tra vào vỏ.
“Không sao đâu, nhìn xem đi.”
Kế Ngôn nhàn nhạt cười.
Tiêu Y không hiểu, đến lúc này mà huynh vẫn còn cười được sao?
Hay là, huynh không quan tâm Nhị sư huynh?
Hay là, huynh vẫn canh cánh trong lòng chuyện ở bí cảnh kia?
Không thể nào, người bụng dạ hẹp hòi là Nhị sư huynh chứ đâu phải huynh chứ.
Lúc này, giọng nói của Lữ Thiếu Khanh truyền tới.
“Lão già, ngươi hù dọa ai?”
Giọng nói không hề sợ hãi, chỉ có nồng đậm bi phẫn.
“Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra, người trẻ tuổi chiến đấu với nhau, ông lại nhúng tay vào. Ông không biết xấu hổ như vậy, mẹ ông có biết không? Lão bất tử, ông rảnh rỗi quá thì đi tìm việc gì mà làm đi, chuyện hay không làm, lại đi làm cái việc không cần mặt mũi này.”
Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Tân Chí, mắng lớn: “Đánh không lại thì gọi người, ngươi giỏi lắm sao? Cứ đàng hoàng mà chịu chết không được hay sao? Điểm Tinh Phái các ngươi chẳng những là môn phái quỷ nghèo, mà còn là môn phái vô sỉ nhất. Không biết xấu hổ, dùng linh phù của ta, lại còn đi gọi người? Còn cần mặt mũi nữa không? Ngươi đứng yên đó đừng nhúc nhích, bây giờ ta sẽ đến chém chết ngươi ngay!”
Càng nói Lữ Thiếu Khanh càng phẫn nộ, cuối cùng nổi giận lôi đình, dứt khoát rút kiếm, lao tới.
Kiếm ý kinh khủng lại một lần nữa tràn ra, bao phủ Tân Chí.
Tiêu Y khẽ cúi đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Nàng đang tự kiểm điểm về độ dày da mặt của mình so với Nhị sư huynh.
Nhị sư huynh là người gọi người trước mà, vậy mà giờ không đỏ mặt, sang sảng chỉ trích đối phương vô sỉ.
Nhưng mà!
Tiêu Y vô cùng khó hiểu, lúc này Nhị sư huynh vẫn không chạy về tìm Đại sư huynh, nhờ huynh ấy ra tay sao?
Vì sao đột nhiên lại anh dũng đến vậy?
“Nhị sư huynh, hắn không sợ sao?”
Tiêu Y không khỏi hỏi.
Kế Ngôn nói: “Sợ. Bây giờ hắn đang sợ muốn chết.”
Kế Ngôn cười thật tươi, nhìn thế nào cũng thấy như đang cười trên nỗi đau của kẻ khác.
Tiêu Y vẫn không hiểu, mắt to chớp chớp, vẻ mặt cực kỳ khó hiểu.
Tiểu Hồng đậu trên đầu Tiêu Y cũng vậy. Đại Ma Vương kia cũng có lúc biết sợ sao?
Nhưng Kế Ngôn cười tức là chuyện này không nghiêm trọng.
Tiêu Y cảm thấy vẫn nên thỏa mãn sự tò mò của mình trước đã.
“Đại sư huynh, chuyện gì xảy ra vậy?”
Kế Ngôn lại hỏi Tiêu Y: “Bình thường Nhị sư huynh của ngươi làm việc thế nào?”
Tiêu Y nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi đáp: “Sư phụ từng nói Nhị sư huynh không bao giờ làm việc vô nghĩa.”
Nàng cũng công nhận điều đó. Nàng tiếp xúc với Lữ Thiếu Khanh lâu như vậy, chưa từng thấy hắn làm chuyện gì mà không có mục đích. Đương nhiên, hai vạn chữ tâm đắc kia thì chắc chắn là chuyện vô nghĩa rồi.
Kế Ngôn lắc đầu nói: “Ta không hỏi cái này. Ta hỏi hắn đối với kẻ địch thế nào?”
Câu này thì dễ trả lời, Tiêu Y đáp: “Quả quyết dứt khoát, tuyệt đối không mềm lòng, còn nữa, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
Kế Ngôn gật đầu: “Không sai. Hắn không thích phiền phức, nên để tránh phiền phức về sau, hắn nhất định sẽ nhổ cỏ tận gốc.”
Tiêu Y như đã hiểu ra chút ít, nàng quay lại nhìn Tân Chí đang chiến đấu với Lữ Thiếu Khanh, hỏi lại: “Nhị sư huynh cũng đang nhổ cỏ tận gốc sao?”
Kế Ngôn đáp: “Người tên Tân Chí kia được một tu sĩ Nguyên Anh kỳ để lại một đạo thần niệm trong cơ thể. Nếu sinh mệnh gặp nguy hiểm, thần niệm sẽ tự động kích phát, bảo vệ cơ thể an toàn. Thần niệm lưu lại trong cơ thể không liên quan tới bản thể, nhưng nếu thời gian trôi qua lâu, bản thể sẽ cảm ứng được, từ đó biết được những chuyện xảy ra ở nơi này.”
Tiêu Y hiểu ra, quay sang nhìn Lữ Thiếu Khanh đang chửi bới.
“Nhị sư huynh muốn tiêu diệt đạo thần niệm này sao?”
“Không sai. Nếu không, hắn sẽ bị một Nguyên Anh để mắt tới. Ngươi nói xem hắn có sợ không?”
Tiêu Y im lặng.
“Nhưng với tính cách của Nhị sư huynh, huynh ấy nên quay về bên cạnh Đại sư huynh mới phải chứ.”
Kế Ngôn cười ha hả: “Hắn biết ta sẽ ra tay, nên sẽ không tìm ta.”
Khuôn mặt vốn lạnh lùng có vẻ đắc ý.
Tiêu Y thấy vậy, chỉ có thể thầm thở dài.
Hai vị sư huynh tương ái tương sát, như thể là con giun trong bụng đối phương vậy, hiểu rõ người kia đến từng chân tơ kẽ tóc.
Nhưng Tiêu Y lại tò mò hỏi: “Vì sao Đại sư huynh không ra tay?”
“Hắn có thể giải quyết đối thủ, vì sao ta phải ra tay?”
Tiêu Y hít một ngụm khí lạnh. Đây là thần niệm của đại năng Nguyên Anh kỳ lưu lại đấy.
Mặc dù thần niệm không thể phát huy toàn bộ thực lực của bản thể. Nhưng cũng là thứ mà một Kết Đan kỳ bé nhỏ không thể đối phó được.
Nhị sư huynh mạnh vậy sao?
Quả nhiên mình vẫn coi thường Nhị sư huynh.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh vô cùng bi phẫn.
Đang đánh nhỏ, tự nhiên lại biến thành đánh với người già.
Có ai bắt nạt người khác như thế không?
Người mình gọi tới thì thờ ơ, người đối phương gọi ra lại ra sức đến vậy.
Sao mình lại thảm thế chứ?
“Lão bất tử, đi chết đi!”
Lữ Thiếu Khanh nghiến răng nghiến lợi, bi phẫn khôn nguôi.
Trường kiếm bổ ra, kiếm ý khuấy động, toàn bộ thiên địa tràn ngập kiếm ý cuồng bạo.
Kiếm ý ngang ngược phá hủy tất cả xung quanh, đại địa bị cày xới mất một tầng đất, bạo ngược lao đến, muốn bao phủ lấy Tân Chí.