STT 113: CHƯƠNG 113: CÓ ĐỆ TỬ NHƯ THẾ, MÔN PHÁI LO GÌ KHÔNG...
“Còn muốn ta giúp ngươi đi truy sát người ta sao?”
Lữ Thiếu Khanh thở dài, giọng điệu đầy bi thương: “Giết chóc gì nữa chứ.”
Yến Châu, tại một nơi nào đó!
Một lão nhân từ từ mở mắt, sắc mặt kinh hãi, khóe miệng vẫn còn vương vết máu.
“Kế Ngôn!”
“Các ngươi cứ chờ đấy, ta nhất định sẽ giết các ngươi!”
Vừa dứt lời, sắc mặt lão ta bỗng nhiên hoàn toàn thay đổi. Lão ta vội vàng tránh một cỗ kiếm ý sắc bén đột ngột xuất hiện. Kiếm ý vô tận bùng nổ, xoắn nát nơi lão ta vừa ngồi.
Phụt! Máu tươi vẩy ra.
“Đáng chết!”
Tân Nguyên Khôi gầm lên: “Kế Ngôn, ta và ngươi thề không đội trời chung…”
Nhìn hư ảnh cao lớn tiêu tan như mây gặp gió trước kiếm quang. Cỗ khí tức kinh khủng khiến người khác sợ hãi cũng theo đó mà biến mất.
Ba người Hạ Ngữ, Biện Nhu Nhu, Phương Hiểu kinh ngạc đến mức không khép miệng lại được. Phương Hiểu ngơ ngác lên tiếng: “Hắn… hắn xử lý cả Nguyên Anh rồi sao?”
Ba người cách rất xa, chỉ có thể thấy mang máng. Nhưng cỗ khí tức chỉ cường giả Nguyên Anh mới có kia đã nhanh chóng bị tiêu diệt. Và đó là do Lữ Thiếu Khanh tiêu diệt.
Kết quả này khiến cả ba người Hạ Ngữ phải rung động.
Hạ Ngữ cười khổ: “Hiểu tỷ tỷ, tỷ xác định đây là kiếm ý của Lữ sư đệ sao?”
Phương Hiểu gật đầu khẳng định, kiếm ý này đã khắc sâu trong ấn tượng của nàng, nàng không thể nhận lầm được.
Hạ Ngữ cùng Biện Nhu Nhu không biết nói gì cho phải. Lữ Thiếu Khanh khủng bố vậy sao? Đây chính là Nguyên Anh đó.
Trầm mặc một lúc lâu, ba người miễn cưỡng tiêu hóa sự rung động trong lòng. Hạ Ngữ cảm thán: “Xem ra Lữ sư đệ còn lợi hại hơn chúng ta tưởng tượng.”
Biện Nhu Nhu rất khó chịu. Tên hỗn đản đó lại mạnh đến thế sao? Biện Nhu Nhu rất muốn bĩu môi. Nhưng sự thật bày ra trước mắt, nàng không phục cũng phải phục.
Ngay khi Biện Nhu Nhu đang khó chịu, bỗng nhiên một cỗ khí tức càng thêm kinh khủng cuốn tới. Mặc dù cỗ khí tức này cũng xuất phát từ cỗ khí tức vừa nãy, nhưng so với nhau thì không khác gì đom đóm so với vầng trăng rạng rỡ.
Hạ Ngữ lại rung động.
“Cái này… Hẳn là vừa rồi chỉ là một hóa thân thôi sao?”
Biện Nhu Nhu vừa thấy cơ hội liền mở lời, giọng nói mang theo chút hả hê: “Giờ thì hắn ta làm gì được nữa đây?”
“Ta không tin hắn ta còn có thể đánh thắng nổi.”
Hạ Ngữ cùng Phương Hiểu đều trầm mặc. Hai người không thể không thừa nhận Biện Nhu Nhu nói rất đúng. Lữ Thiếu Khanh lợi hại hơn nữa cũng chỉ là tu sĩ Kết Đan kỳ. Cỗ khí tức vừa xuất hiện này thực sự là Nguyên Anh kỳ, còn khủng bố hơn cả cỗ khí tức vừa rồi. Dù Lữ Thiếu Khanh có nghịch thiên đến mấy cũng không thể đánh lại nổi.
“Lữ sư đệ gặp nguy hiểm.”
Hạ Ngữ nghiêm túc, ánh mắt bỗng trở nên kiên định. Tựa như đã đưa ra một quyết định quan trọng. Nàng nói với Biện Nhu Nhu và Phương Hiểu đối diện: “Hai tỷ muội chờ ta ở đây.”
“Ta đi một lát sẽ trở lại.”
Biện Nhu Nhu kinh hãi, biết Hạ Ngữ muốn làm gì.
“Sư tỷ đừng đi, tỷ có đi cũng không làm nên chuyện gì đâu.”
Mặc dù Hạ Ngữ là Kết Đan hậu kỳ, nhưng cũng không thể là đối thủ của một Nguyên Anh.
Phương Hiểu cũng khuyên: “Ngữ muội, đừng nên vọng động, muội không phải Kế Ngôn công tử.”
Biện Nhu Nhu nói: “Không sai, hắn trêu chọc đến Nguyên Anh, bị như thế là đáng đời, chẳng thể trách ai được.”
Hạ Ngữ lắc đầu: “Lữ sư đệ là vì ta mới bị cuốn vào chuyện này, ta không thể mặc kệ.”
Biện Nhu Nhu lại càng ghét cay ghét đắng Lữ Thiếu Khanh.
“Không biết mình có bao nhiêu cân lượng à? Chọc vào cường địch như thế này, còn liên lụy tới chúng ta.”
Biện Nhu Nhu vừa dứt lời.
Một cỗ kiếm ý sắc bén xộc thẳng lên trời, càn quét khắp vạn dặm. Ba người Hạ Ngữ thất kinh, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại. Trong mắt họ chỉ có một đạo kiếm quang như khai thiên tích địa.
Khi kiếm quang biến mất, bầu trời xanh thẳm, không một gợn mây, thiên địa lại khôi phục sự bình tĩnh. Khí tức Nguyên Anh kinh khủng biến mất không còn tăm tích, như thể nó chưa bao giờ xuất hiện vậy.
Hai chân Biện Nhu Nhu run lên.
“Đây… đây là…”
Hạ Ngữ nhìn nơi vừa chiến đấu, sắc mặt đầy chấn động.
“Kiếm ý của Kế Ngôn sư huynh!”
Sắc mặt Phương Hiểu trắng bệch, đạo kiếm quang vừa rồi gần như đã khiến đạo tâm của nàng thất thủ.
Hạ Ngữ thấp giọng nói: “Kế Ngôn sư huynh bước vào Nguyên Anh kỳ lại càng đáng sợ hơn.” Giọng nói không giấu được sự chấn kinh, một kiếm này lại khiến tâm cảnh của nàng nổi sóng. Nàng không ngờ thực lực của Kế Ngôn bước vào Nguyên Anh kỳ lại cường đại đến mức này. Thật sự khủng bố. Xem ra ta cần phải cố gắng thêm rất nhiều.
Tâm cảnh Hạ Ngữ vốn thản nhiên, mà vì một kiếm kinh diễm này cũng sinh ra lòng háo thắng. Ta không thể bị bỏ lại quá xa.
Biện Nhu Nhu không hiểu. “Nhưng… nhưng… sao Kế Ngôn sư huynh lại xuất hiện ở đây?”
Lúc này Kế Ngôn đáng lẽ phải ở Lăng Tiêu Phái mới đúng. Có Kế Ngôn ở đây, dù có thêm hai Nguyên Anh nữa cũng không thể làm gì được Lữ Thiếu Khanh.
Lời của Biện Nhu Nhu khiến Hạ Ngữ giật mình. Kịp phản ứng, nàng bừng tỉnh đại ngộ. Tất cả đều nằm trong tính toán của Lữ Thiếu Khanh. Thảo nào hắn lại phi kiếm truyền thư, hóa ra là để gọi Kế Ngôn tới.
Trong lòng Hạ Ngữ không khỏi bội phục. Nàng càng hiểu rõ hơn vì sao lúc trước biểu tỷ Phương Hiểu nói Lữ Thiếu Khanh có tâm tư kín đáo.
Cuối cùng, Hạ Ngữ khẽ nói: “Nhất môn song kiêu.”
“Sớm muộn gì Lăng Tiêu Phái cũng sẽ đứng đầu Tề Châu.”
Ba đại môn phái nổi danh tại Tề Châu dường như không phân cao thấp. Đại đệ tử của ba đại môn phái cũng ngang hàng nhau. Nhưng Kế Ngôn đã bỏ xa đại đệ tử của Quy Nguyên Các và Song Nguyệt Cốc lại đằng sau. Hiện tại, lại còn có thêm một Lữ Thiếu Khanh nữa. Từ biểu hiện của Lữ Thiếu Khanh, trong lòng Hạ Ngữ cảm thấy Lữ Thiếu Khanh còn khó chơi hơn cả Kế Ngôn.
Có đệ tử như thế, môn phái lo gì không thể bay lên được chứ?
Biện Nhu Nhu nghe Hạ Ngữ nói vậy thì bĩu môi, rất muốn phản bác, cuối cùng vẫn cứng rắn nhịn xuống. Nàng ta đã chứng kiến thực lực của Lữ Thiếu Khanh. Dù trong lòng có không thoải mái đến mấy cũng chỉ có thể kìm nén.
Phương Hiểu bỗng nhiên nói với Biện Nhu Nhu: “Nhu Nhu muội, muội nói cho ta nghe một chút, lần đầu tiên muội gặp Lữ công tử, Lữ công tử đã mua thứ gì vậy…”