STT 133: CHƯƠNG 133: QUÁ MẠNH, MÌNH CÓ CÒN CƠ HỘI KHÔNG?
Lữ Thiếu Khanh hiện rõ vẻ thất vọng: “Không có sao?”
Thiều Thừa không nhịn được mắng: “Khốn kiếp, ngươi định làm gì? Diệt phái, những lời như vậy mà ngươi cũng dám thốt ra. Thật sự cho rằng Lăng Tiêu Phái chúng ta vô địch thiên hạ sao?”
Ngu Sưởng gật đầu đồng tình: “Thế giới có mười ba châu, mặc dù tông môn san sát, thực lực các phái không giống nhau nhưng cũng rất hiếm khi xảy ra chiến tranh diệt phái. Lăng Tiêu Phái chúng ta, Quy Nguyên Các và Song Nguyệt Cốc là ba phái thế chân vạc tại Tề Châu, vừa cạnh tranh vừa liên hợp với nhau. Không ai có năng lực diệt được một môn phái nào trong số này, những lời này của ngươi đừng nói trước mặt người ngoài. Bằng không, người khác sẽ nghĩ Lăng Tiêu Phái chúng ta dã tâm bành trướng, muốn độc chiếm Tề Châu, như vậy sẽ gây ảnh hưởng bất lợi cho chúng ta. Hơn nữa, còn có… thôi được rồi, những chuyện này các ngươi tạm thời chưa biết vẫn hơn, đợi tới Nguyên Anh kỳ rồi hẵng nói.”
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: “Vậy chẳng phải là dùng tiền công để đi du lịch sao? Thế thì có gì hay ho?”
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng trên mặt Lữ Thiếu Khanh lại hiện rõ vẻ thất vọng, xem ra con đường dựa vào môn phái này không khả thi rồi, có lẽ chỉ có thể dựa vào bản thân thôi.
Thiều Thừa thấy vẻ thất vọng hiện trên mặt Lữ Thiếu Khanh, liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Chắc chắn tiểu tử ngươi đã gặp phải phiền phức rồi, nói ra xem nào.”
Lữ Thiếu Khanh thu lại vẻ mặt thất vọng, cười hì hì đáp: “Không có ạ. Chẳng qua con chỉ cảm thấy giờ Đại sư huynh đã lĩnh ngộ được Kiếm Tâm Thông Thần, tiến thêm một bước. Cho dù là Song Nguyệt Cốc hay Quy Nguyên Các đều đã bị bỏ lại xa phía sau. Như vậy, ắt hẳn hai đại môn phái này sẽ không cam tâm bị bỏ lại, rất có thể sẽ liên kết nhắm vào Lăng Tiêu Phái chúng ta.”
Lời của Lữ Thiếu Khanh khiến mắt Tiêu Y sáng lên.
Nhị sư huynh còn có cả bản lĩnh này?
Hắn cũng có cái nhìn riêng đối với sự phát triển môn phái?
Ngu Sưởng không khỏi nhìn Lữ Thiếu Khanh thêm một lúc.
“Tiểu tử ngươi hiếm khi có cái nhìn như vậy nhỉ.”
Sau đó ông thở dài một tiếng: “Đáng tiếc.”
Sau đó, ông trừng mắt: “Vì sao ngươi vẫn lười như vậy chứ?”
Lữ Thiếu Khanh cười hì hì, vẻ mặt khinh thường.
“Con còn không có thời gian tu luyện, làm sao có thời gian quan tâm đến những chuyện này.”
Tất cả mọi người ở đây đều cạn lời.
Thời gian của ngươi chẳng dùng để ngủ nướng thì cũng dùng để đến Thiên Cơ Bài sống cuộc sống phóng túng.
Có thời gian để tu luyện sao?
Thật sự tưởng chúng ta mù rồi sao?
Thiều Thừa nói với Lữ Thiếu Khanh: “Chuyện môn phái không cần ngươi phải lo lắng, Chưởng môn tự có chừng mực.”
Lữ Thiếu Khanh mỉm cười không nói thêm gì nữa.
Sau đó hắn nằm dựa vào khoang nhỏ trên phi chu, tự vấn.
Khi phi chu đến không phận Lăng Tiêu Thành, Lữ Thiếu Khanh đột nhiên nói: “Sư phụ, Chưởng môn, Sư bá, con tạm thời chưa về môn phái, con muốn vào thành đi dạo cho khuây khỏa.”
Tiêu Y đứng dậy phấn khởi reo lên: “Nhị sư huynh, ta đi cùng huynh.”
Ánh mắt Tiêu Sấm trở nên sắc bén.
Lữ Thiếu Khanh thấy thế khoát tay: “Đi cái gì mà đi, về viết lại những điểm tâm đắc của muội đi.”
Vừa nhắc tới những điểm tâm đắc, mắt Tiêu Y lập tức tối sầm lại, cảm thấy nhân sinh vô vọng, bĩu môi ngồi xuống.
Lữ Thiếu Khanh bước ra đường phố phồn hoa, cười hắc hắc, hòa mình vào dòng người...
…
Trương Tòng Long nhìn phi chu nằm ngổn ngang trên mặt đất, đau lòng khôn xiết.
Phi chu Ngũ phẩm, đây là phương tiện di chuyển mà môn phái cấp cho gã ta.
Bây giờ bị hư hại ở đây, nếu muốn sửa chữa, sẽ tốn không dưới mấy vạn, thậm chí mấy chục vạn linh thạch.
Nhưng so với đau lòng, Trương Tòng Long nhìn phi chu của Kế Ngôn dần khuất xa, trong lòng càng thêm chấn động, không cam lòng, và cả sự ghen tị.
Gã ta không thể nào ngờ Kế Ngôn lại lợi hại đến mức này.
Mới bước vào Nguyên Anh, đã dám chiến đấu với một đại năng Nguyên Anh đã thành danh từ lâu.
Gan dạ sáng suốt hơn người!
Thương Chính Sơ, Trưởng lão Quy Nguyên Các, có thực lực Nguyên Anh trung kỳ, thế mà không thể dựa vào kiếm ý để áp chế Kế Ngôn, cuối cùng còn phải dùng tới cảnh giới để khó khăn lắm mới áp chế được hắn.
Kiếm ý vô song!
Cuối cùng, dưới sự chèn ép của Thương Chính Sơ, bất ngờ ngộ đạo, lĩnh ngộ cảnh giới kiếm ý tầng ba.
Kiếm Tâm Thông Thần.
Thiên phú vô địch!
Biểu cảm của Trương Tòng Long vô cùng khó coi.
Trước giờ, gã ta vẫn luôn không phục Kế Ngôn, cho rằng Kế Ngôn chỉ có thiên phú tốt hơn gã ta một chút, và cũng may mắn hơn một chút mà thôi.
Gã ta luôn xem Kế Ngôn là đối thủ lớn nhất của mình, hy vọng có thể đánh bại Kế Ngôn, trở thành người đứng đầu thế hệ trẻ Tề Châu.
Sự việc hôm nay, khiến Trương Tòng Long không khỏi cảm thấy vô lực.
Kế Ngôn đã bỏ xa gã ta.
Gã ta muốn đuổi kịp Kế Ngôn, không phải chỉ cần trả giá gấp mười lần, gấp trăm lần sự cố gắng là đủ.
Đối mặt với đối thủ như vậy, cho dù là Trương Tòng Long, trong lòng cũng khó nén nổi sự uể oải.
Quá mạnh, mình có còn cơ hội không?
Trương Tòng Long thầm hỏi bản thân.
Thế nhưng!
Dù sao thì Trương Tòng Long vẫn là Trương Tòng Long, ánh mắt gã ta từ từ trở nên kiên định.
Kế Ngôn, ta sẽ không thua ngươi.
Bây giờ ngươi cứ việc đắc ý, ta nhất định sẽ đuổi theo, rồi đánh bại ngươi.
Khiến ngươi mãi mãi không thể trở mình.
Ý chí chiến đấu trong lòng Trương Tòng Long dâng trào.
“Ngươi, là đối thủ của ta.”
Trương Tòng Long bất chợt cảm thấy bên cạnh có một bóng đen chớp lóe.
Gã ta quay đầu nhìn lại, hành lễ: “Trưởng lão!”
Người tới chính là Thương Chính Sơ.
Thương Chính Sơ quay lưng về phía Trương Tòng Long, hỏi: “Các đệ tử thế nào rồi?”
Trương Tòng Long nói: “Bẩm Trưởng lão, trừ một vài đệ tử bị thương, những người khác đều không sao.”
Kiếm chiêu của Thiều Thừa tràn ngập sát khí, hận không thể dùng một kiếm chém sạch đệ tử Quy Nguyên Các.
May mà Thương Chính Sơ cứu viện kịp thời, trừ một vài đệ tử bị thương, không có ai thiệt mạng.