Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 137: Mục 138

STT 137: CHƯƠNG 137: ẢNH NÓNG CỦA ĐẠI SƯ HUYNH

Đan Duyệt im lặng, hai mắt dán chặt vào Lữ Thiếu Khanh.

Trong mắt Đan Duyệt, một kẻ như Lữ Thiếu Khanh chỉ là tu sĩ tầng chót mà thôi.

Việc hắn ngẫu nhiên chứng kiến Kế Ngôn chiến đấu với Quy Nguyên Các, rồi chạy đến đây báo tin đầu tiên để nhận thưởng, đã là may mắn lắm rồi.

Còn những tin tức khác liên quan đến Kế Ngôn, làm sao hắn có thể có được?

Lữ Thiếu Khanh vẫn cười tít mắt, đối mặt với Đan Duyệt.

Đối diện với ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh, Đan Duyệt thế mà không chịu nổi, đành dời mắt đi.

Nét mặt nàng hơi mất tự nhiên, nói: "Công tử đừng nói đùa. Ta còn nhiều việc phải làm."

"Nói đùa ư?"

Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên: "Ngươi thấy ta giống đang đùa giỡn sao? Ta thành khẩn như vậy, mà ngươi lại bảo ta nói đùa? Nếu ngươi cần, ngay cả ảnh nóng của Kế Ngôn ta cũng có thể lấy cho ngươi xem."

Đan Duyệt càng không tin, cơn giận từ từ dâng lên: "Công tử, kiên nhẫn của ta là có hạn."

Ảnh nóng của Kế Ngôn?

Ngươi là cái thá gì?

Dám nói thần tượng của ta như vậy?

"Không tin?"

Lữ Thiếu Khanh lấy lưu ảnh thạch ra: "Đây là gì?"

Đan Duyệt thấy Kế Ngôn trên lưu ảnh thạch, với bộ Linh Giáp đỏ rực càng tôn lên khí chất tà mị đầy hấp dẫn của hắn. Đan Duyệt nhìn đến mức mắt gần như lọt cả ra ngoài.

Khoảng cách gần như vậy, rõ ràng như vậy, không thể nào là chụp trộm từ xa.

"Cái này, cái này..."

Lữ Thiếu Khanh cất đi, trong mắt Đan Duyệt hiện lên vẻ tiếc nuối, nàng còn chưa kịp xem kỹ mà.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Tại sao lại có cái này?"

Lữ Thiếu Khanh nói: "Ta là sư đệ hắn, vật như vậy, ta muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu."

"Thậm chí, quần lót của hắn muốn hay không? Chưa giặt."

Đan Duyệt nổi giận: "Công tử, ngươi đừng nói giỡn."

Chết tiệt, sao mình lại động lòng?

Lữ Thiếu Khanh nói: "Ta nói thật."

Đan Duyệt không tin, "Ngươi là sư đệ hắn?"

"Ta còn là sư muội hắn kìa."

Thật không còn cách nào khác, cái vẻ của Lữ Thiếu Khanh khiến người ta khó mà tin hắn là sư đệ của Kế Ngôn.

Với tính cách như Lữ Thiếu Khanh, Đan Duyệt có chết cũng không tin đây là sư đệ của Kế Ngôn.

Nếu Kế Ngôn có sư đệ như vậy, còn không đích thân ra tay tiêu diệt, trừ hại cho sư môn sao?

"Không tin cũng được." Lữ Thiếu Khanh cười gian, nói: "Muốn giao dịch với ta không?"

"Nếu ngươi đồng ý, ta có thể tặng tấm lưu ảnh thạch này cho ngươi. Ngày mai ngươi đăng bài, chẳng phải cần một tấm ảnh sao?"

"Tấm này vừa đúng lúc."

Giọng nói của Lữ Thiếu Khanh tựa như ma mị, tràn ngập sức hấp dẫn.

Đan Duyệt im lặng một hồi mới mở miệng.

"Ngươi muốn biết gì?"

Lữ Thiếu Khanh bật cười, câu hỏi đó đồng nghĩa với việc Đan Duyệt đã đồng ý rồi.

Hắn nói rõ mục đích của mình: "Tình báo của Điểm Tinh Phái, tất cả mọi thứ, càng tường tận càng tốt."

"Ngay cả con chó canh cửa của bọn họ trông thế nào ta cũng muốn biết..."

Lữ Thiếu Khanh hài lòng rời khỏi chỗ Đan Duyệt.

Thiên Cơ Các là nơi buôn lậu tình báo lớn nhất.

Tình báo cực kì đắt tiền.

Nếu muốn mua tình báo của Điểm Tinh Phái từ Thiên Cơ Các, chắc chắn sẽ phải trả một con số khổng lồ.

Bản thân Lữ Thiếu Khanh còn chẳng đủ linh thạch để dùng, lấy đâu ra tiền mà mua tình báo.

"Haizzz, thế cũng coi như dùng hết tác dụng của sư huynh rồi."

Lữ Thiếu Khanh ngoài miệng thì thở dài, trên mặt lại cười tít mắt.

Hắn nói muốn tiêu diệt Điểm Tinh Phái, không phải là nói suông.

Hắn thật sự có ý nghĩ này.

Cứ chuẩn bị trước một thời gian đã.

Lỡ sau này dùng đến thì sao.

Lữ Thiếu Khanh cười ha hả không ngớt, sau đó tiếp tục đi về phía mục tiêu kế tiếp của mình.

Trong bí cảnh lần này, hắn cướp được không ít đồ trên người đệ tử Điểm Tinh Phái.

Mấy thứ này hắn không dùng được, chỉ có thể bán lấy linh thạch.

Đệ tử Điểm Tinh Phái trong tay nhiều nhất cũng chỉ có thần phù nhất phẩm, nhị phẩm. Nhưng ở Tề Châu lại không mấy người dùng, nên giá cả cũng chẳng cao.

Xử lý xong mấy thứ đồ cướp được, bao gồm cả Tuyên Vân Tâm gì đó, hắn cũng chỉ thu về được chừng hai vạn linh thạch.

Lữ Thiếu Khanh kiểm kê một phen, mặt mày hớn hở.

Xong chuyến này, trong nhẫn trữ vật đã có hơn hai vạn linh thạch.

Cũng coi như có lời.

"Haiz, trường kiếm tam phẩm và Linh Giáp đều đã tặng người ta rồi, bằng không lại có thêm mấy ngàn linh thạch. Còn nữa, sư muội nói những thứ tốt tìm được trong bí cảnh đều nằm trong tay nàng, lúc nào đó phải bảo nàng bán đi rồi chia linh thạch mới được."

Tâm trạng Lữ Thiếu Khanh rất tốt, cảm thấy mình vừa phát tài thì phải tự khao bản thân một bữa mới được.

Cũng chừng một tháng chưa ăn thứ gì ngon rồi.

Hắn đi tới Tụ Tiên Lâu của Phương Hiểu.

"Lữ sư huynh!"

Quản sự Vương Nghiêu nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh, vui mừng bước ra chào.

"Lâu lắm không thấy huynh ghé qua."

Lữ Thiếu Khanh nói: "Ra ngoài làm việc. Chủ quán của ngươi về chưa?"

Vương Nghiêu nói: "Vẫn chưa, có điều ta có nhận được phi hạc, nàng nói hai ngày nữa là đến."

Lữ Thiếu Khanh gật đầu.

Hắn đi chiếc phi chu không biết Kế Ngôn lấy được ở đâu, tốc độ nhanh hơn phi chu của Phương Hiểu gấp bội.

Hắn mất một ngày đi đường, bọn Phương Hiểu phải tốn ba ngày.

Lữ Thiếu Khanh nói: "Tìm gian phòng cho ta đi."

Vương Nghiêu nói: "Phòng tốt nhất đã không còn, chỉ có phòng bình thường."

"Bình thường cũng được, ta đâu có khắt khe mấy chuyện này..."

Lữ Thiếu Khanh gọi vài món, Vương Nghiêu không nhịn được hỏi: "Lữ sư huynh, chỉ có vậy thôi sao?"

Lần này khác hẳn những lần Lữ Thiếu Khanh ghé qua trước đây. Trước kia, mỗi lần hắn đến đây ăn cơm là gọi đầy cả một bàn.

Lữ Thiếu Khanh thở dài, nói: "Haizzz, không ai mời ta ăn cơm, bây giờ dùng linh thạch của mình, đương nhiên phải tiết kiệm rồi."

"Vương sư đệ, ngươi có muốn mời ta ăn cơm không?"

Vương Nghiêu chạy mất dép.

Vương Nghiêu biết Lữ Thiếu Khanh ngày thường ăn bao nhiêu.

Một lần có thể ăn hết mấy ngàn viên linh thạch.

Chút tiền lương đó của hắn ta còn chưa đủ Lữ Thiếu Khanh ăn một bữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!