STT 166: CHƯƠNG 166: TIÊN HỎA CẦU THUẬT (TT)
Tiêu Y vội vàng lắc đầu, hoàn toàn không có chút tự tin nào: "Không có, Nhị sư huynh, huynh thật sự muốn muội lên sao?"
Đến lúc này còn không tự tin nữa?
Lữ Thiếu Khanh đổi giọng nghiêm nghị nói: "Đã nói rồi, chẳng lẽ đến giờ muội vẫn chưa quyết định sao?"
Lữ Thiếu Khanh thu lại nụ cười, ánh mắt dần nghiêm nghị lại.
"Nếu muội không tự tin, vậy muội nói với ta đi, ta sẽ không ép muội lên."
Không hiểu sao.
Trái tim Tiêu Y bỗng nhiên đập thình thịch.
Nàng nghe ra được Lữ Thiếu Khanh không hề nói đùa.
Nếu nàng gật đầu, chắc chắn Lữ Thiếu Khanh sẽ không để nàng lên.
Thế nhưng, trong lòng Tiêu Y có một âm thanh nhắc nhở rằng nàng tuyệt đối không nên gật đầu.
Tiêu Y có một dự cảm, nếu nàng gật đầu, sẽ khiến cho Lữ Thiếu Khanh thất vọng về mình.
Theo bản năng, Tiêu Y lắc đầu, nàng không muốn để Lữ Thiếu Khanh thất vọng về mình, nói: "Nhị sư huynh, muội biết rồi, muội sẽ nghiêm túc đánh bại Trương Chính."
Lần này, Tiêu Y đã hoàn toàn quyết định.
Tới giờ Lữ Thiếu Khanh mới cười.
"Đây chính là muội nói đó, ta không hề ép muội đâu đấy."
Trong lòng Tiêu Y muốn khóc. Huynh có ép hay không, tự huynh không biết sao?
Lữ Thiếu Khanh thấy Tiêu Y phản ứng như thế, liền đi thẳng vào vấn đề, chuẩn bị giúp nàng một chút: "Được rồi, không phải lúc trước muội nói muốn học chiêu Thiên thạch đại triệu hoán thuật của ta sao?"
Tiêu Y nghe vậy, phiền muộn trong lòng lập tức biến mất, lộ ra ánh mắt hưng phấn.
"Nhị sư huynh, huynh... huynh muốn dạy muội sao?"
Mặc dù Thiều Thừa nói chiêu kia của Lữ Thiếu Khanh là Hỏa cầu thuật.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh đánh ra mạnh hơn Hỏa cầu thuật bình thường rất nhiều.
Mà giống như một viên thiên thạch vũ trụ, cực kỳ hoành tráng.
Lữ Thiếu Khanh nói: "Không dạy muội thì ta tới đây làm gì?"
Tiêu Y cực kỳ mừng rỡ: "Nhị sư huynh quá tốt với muội rồi."
"Lại đây, ta chỉ dạy một lần, học không được thì đừng có hỏi ta."
"Ba ngày sau, nếu bị thua, xem ta thu thập muội thế nào."
Thiên thạch đại triệu hoán thuật thật ra tên là Tiên Hỏa Cầu Thuật.
Là có được từ trong giới chỉ.
Có một chữ "Tiên", uy lực vô cùng cường đại.
Để tránh phiền phức nên đổi tên một chút.
Truyền thụ khẩu quyết chiêu này cho Tiêu Y, để nàng thử vận hành khẩu quyết vài lần, phát hiện ra không có vấn đề gì, Lữ Thiếu Khanh liền rời khỏi nơi này, để Tiêu Y tự mình tu luyện.
Tiêu Y có được chiêu thức mới, hưng phấn luyện tập.
Tiêu Y lĩnh ngộ kiếm ý, tu luyện Thanh bình kiếm quyết, lại có được chiêu Thiên thạch đại triệu hoán thuật mà Lữ Thiếu Khanh dạy cho.
Tuyệt chiêu nhìn có vẻ không nhiều, nhưng theo Lữ Thiếu Khanh thấy thì cũng đủ.
Còn về phép thuật công pháp khác thì nàng cần phải tự kiếm điểm cống hiến để đến Tàng Thư Các của môn phái mà học.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt đã qua ba ngày.
Theo như ước định, vừa sáng sớm Trương Tòng Long đã mang theo Trương Chính và mấy đệ tử Quy Nguyên Các đến Thiên Ngự Phong.
Tiêu Y cũng đã chờ ở đây từ sớm.
Hạ Ngữ, Biện Nhu Nhu và Phương Hiểu với tư cách khán giả cũng đã có mặt.
Trương Tòng Long nhìn một vòng, không thấy Lữ Thiếu Khanh đâu.
Lạnh lùng hỏi Tiêu Y: "Hắn đâu?"
"Chỉ một mình ngươi đến thôi sao?"
Tiêu Y thầm phiền muộn, hẳn là Nhị sư huynh còn chưa rời giường.
Trương Tòng Long hỏi thế, nàng hừ một tiếng: "Làm sao? Muội đến một mình không được sao?"
"Để cho người của ngươi bước ra đây, xem muội thu thập hắn thế nào."
Trương Chính cười lạnh, trào phúng: "Khẩu khí lớn quá nhỉ, người của Thiên Ngự Phong thực lực chẳng ra gì nhưng miệng lưỡi rất lợi hại đấy."
Loại trào phúng này đối với Tiêu Y quá đơn giản.
Cả ngày đi theo Nhị sư huynh, những cái khác không dám nói, nhưng chí ít công phu miệng lưỡi của nàng đã có bước tiến dài.
Tiêu Y bĩu môi, nhẹ nhõm phản kích: "Đại sư huynh của muội thực lực chẳng ra gì cũng có thể ép cho đại ca ngươi không ngóc đầu dậy được."
Trương Tòng Long nổi điên, sao lại lôi đến mình rồi? Gã ta nghiến răng căm hận nói: "Miệng lưỡi bén nhọn. Muốn chết!"
"Lên đi, trừng trị nó, cho nó biết sự lợi hại của Quy Nguyên Các."
Trương Chính đứng ra, mà giọng nói của Lữ Thiếu Khanh lại vang lên: "Gấp gáp gì chứ?"
Đám người nhìn lại, thì thấy Lữ Thiếu Khanh đang chậm rãi đi ra.
Còn ngáp một cái.
Đúng là vừa tỉnh ngủ.
Lữ Thiếu Khanh lấy tay che miệng, từ tốn nói: "Ngại quá, suýt nữa ngủ quên rồi."
"Là do đồng hồ báo thức của ta vô dụng."
Ngoài miệng thì nói là ngại quá, nhưng giọng nói không hề có chút ngại ngùng nào.
Hắn mắng con chim ngốc Tiểu Hồng trên vai: "Con chim ngốc này, bảo ngươi gọi ta rời giường, ngươi lại làm cái gì thế?"
Tiểu Hồng liếc Lữ Thiếu Khanh một cái, không thèm để ý tới hắn, tự đi rỉa lông vũ cho mình.
Gần đây nó mới thuế biến, trước đó lông vũ đã rụng gần hết, lông mới mọc còn sáng hơn cả lúc trước.
Bên này Trương Tòng Long hận đến nghiến răng.
Tu sĩ còn cần ngủ cái cọng lông.
Bọn Trương Tòng Long đều cho rằng Lữ Thiếu Khanh đang cố ý muốn hạ nhục mình.
Ngay cả Hạ Ngữ cũng cho rằng Lữ Thiếu Khanh đang cố ý.
Chỉ có Tiêu Y biết, Lữ Thiếu Khanh nói thật.
Nhị sư huynh của mình suýt ngủ quên là thật.
Bình thường Nhị sư huynh ngủ nướng, trường kiếm của Đại sư huynh sẽ gọi huynh ấy rời giường.
Lữ Thiếu Khanh vừa đến, đánh giá Trương Tòng Long một hồi mới nói: "Ta còn tưởng ngươi không dám đến."
Ánh mắt Trương Tòng Long lạnh băng, không thèm trả lời mấy câu hỏi nhảm nhí này.
Trương Tòng Long lẽ nào biết sợ sao?
Dù nơi này có là núi đao biển lửa gã ta cũng sẽ không lùi bước.
"Bớt nhiều lời đi, để cho người của ngươi đến chịu chết đi!"
Trương Tòng Long không chờ thêm nổi một khắc nào nữa.
Gã ta muốn đệ đệ của mình trừng trị Tiêu Y một cách ác độc, trút hết ác khí trong lòng.
Nếu có thể, chính gã ta cũng muốn tự mình ra tay.