STT 169: CHƯƠNG 169: BIỆN PHÁP ĐÁNH BẠI TIÊU Y
Dù gã ta cao hơn Tiêu Y hai cảnh giới, nhưng vẫn không dám quá tự tin.
Trương Tòng Long thấy đệ đệ mình lại bị đối phương dọa sợ đến mức này, hắn tức giận đến mức lông tóc dựng đứng.
Thế mà cũng xứng làm đệ đệ của Trương Tòng Long ta ư?
“Trương Chính, ngươi đang làm gì? Lên mau!”
Trương Chính không còn cách nào khác, đành kiên trì bước lên.
Thực lực gã ta không mạnh, thiên phú kém xa đại ca Trương Tòng Long. Gã ta chỉ có thể coi là một đệ tử bình thường.
Gã ta vung trường kiếm, một đạo kiếm mang sắc bén lao thẳng tới Tiêu Y.
Kinh nghiệm chiến đấu của Tiêu Y không phong phú lắm, đối mặt với kiếm mang đột kích, nàng lập tức nghiêm túc ứng phó. Trường kiếm tam phẩm trong tay nàng trung quy trung củ đón lấy kiếm mang của Trương Chính.
“Oành!”
Dễ dàng chống đỡ được, lòng tự tin của Tiêu Y tăng vọt.
“Đây là thực lực của ngươi sao?”
Trúc Cơ tầng hai mà thực lực cũng chỉ bình thường. Trong lòng Tiêu Y vừa nghi ngờ vừa mừng rỡ, có vẻ không khó đối phó chút nào.
Ngay sau đó, nàng tung ra Thanh Liên Kiếm Quyết.
Vô số ám lưu xuất hiện, như những hung thú ẩn mình dưới mặt nước, sóng ngầm cuồn cuộn nuốt chửng đối thủ. Ám lưu thôn phệ linh khí xung quanh, tạo thành một tấm lưới lớn vây khốn Trương Chính.
Trương Chính trở nên rất nghiêm túc. Chiêu kiếm pháp này của Tiêu Y đã tăng thêm áp lực đáng kể cho gã ta. Nhưng gã ta cũng không chịu yếu thế, lùi lại một bước, đồng thời tung ra kiếm pháp của mình, lần lượt hóa giải thế công của Tiêu Y.
Sau đó, hai tay gã ta bấm pháp quyết, chỉ thẳng vào Tiêu Y.
Không khí xung quanh trở nên nóng bỏng cuồng bạo, nguyên tố hỏa trong không gian nhanh chóng hội tụ. Một quả cầu lửa khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện, hình thành với tốc độ cực nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt đã thành hình và gào thét lao thẳng tới Tiêu Y.
Đây là Hỏa Cầu Thuật phổ thông, nhưng không thể khinh thường uy lực của nó. Một khi bị đánh trúng, không chết cũng phải trọng thương.
Tốc độ quả cầu lửa cực nhanh, thoáng chốc đã tới trước mặt Tiêu Y. Nhiệt độ cao khiến khuôn mặt nàng biến sắc, nàng vội vàng lùi lại kéo dài khoảng cách.
Vào khoảnh khắc quả cầu lửa sắp nện vào mặt, nàng vung trường kiếm hiểm lại càng hiểm, chém quả cầu làm hai khúc.
“Hô hô”
Tiêu Y tái mét mặt.
Thấy chỉ một Hỏa Cầu Thuật bình thường của mình đã có thể bức lui Tiêu Y, trong lòng Trương Chính tự tin hơn hẳn. Gã ta thầm nghĩ: 'Phải tìm biện pháp đánh bại nha đầu này.'
Trương Chính đắc ý cười lạnh một tiếng, trào phúng: “Cứ tưởng ngươi lợi hại đến mức nào, hóa ra cũng chỉ mạnh miệng như sư huynh của ngươi thôi.”
“Xem chiêu!”
Đắc thế không nhường người, Trương Chính một lần nữa vận chuyển pháp quyết. Lập tức, mấy quả cầu lửa khác xuất hiện, lao đến tấn công Tiêu Y theo hướng bao vây.
Trương Tòng Long đang quan chiến khẽ nở nụ cười hài lòng. Gã ta rất hài lòng với biểu hiện của đệ đệ.
Các đệ tử khác của Quy Nguyên Các thấp giọng xì xào bàn tán.
“Đối phương có trường kiếm tam phẩm và linh giáp tam phẩm, cận chiến hoàn toàn không có chút ưu thế nào.”
“Nếu vậy còn không bằng kéo dài khoảng cách, sử dụng pháp thuật để đối phó với nàng thì hơn.”
“Không sai, tiểu nha đầu vừa mới Trúc Cơ, đương nhiên phương thức vận dụng linh lực không thể sánh bằng Trương Chính sư huynh rồi.”
“Dù nàng ta có dùng pháp quyết cũng không thể là đối thủ của Trương Chính sư huynh.”
“Chúng ta thắng chắc rồi.”
Trương Tòng Long âm thầm công nhận, không sai, chỉ cần cứ tiếp tục kéo dài trận đấu như vậy, Tiêu Y hoàn toàn không phải đối thủ của Trương Chính.
Trương Tòng Long nhìn sang Lữ Thiếu Khanh.
Hừ, xem bây giờ ngươi có thể làm gì đây?
Nhưng hắn thấy Lữ Thiếu Khanh không hề bối rối, ngược lại vẫn chăm chú nhìn chằm chằm đống linh thạch.
Tài nô!
Trương Tòng Long thầm xem thường.
Đúng lúc này, Tiêu Y hét lớn một tiếng: “Đừng có khinh người quá đáng! Xem ta đây!”
“Thiên Thạch Đại Triệu Hoán Thuật!”
Một quả cầu lửa khổng lồ xuất hiện trên trời, mang theo khói đặc cuồn cuộn, từ trên cao giáng xuống nhắm thẳng Trương Chính mà nện. Xem thanh thế, quả thật tựa như thiên thạch từ trên trời rơi xuống.
Hạ Ngữ bên cạnh thấy vậy vẫn không đổi sắc, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Lữ Thiếu Khanh một cái. Ánh mắt của nàng ý vị thâm trường.
Nhìn quả cầu thiên thạch vũ trụ này, nàng nhớ lại quả cầu lửa khổng lồ hôm đó đã từng nhìn thấy. Chỉ một đòn, suýt nữa đã đánh tan một đòn của linh phù tứ phẩm, uy lực có thể sánh với Nguyên Anh kỳ. Uy lực to lớn.
Bây giờ đã được truyền cho Tiêu Y muội muội ư?
Hạ Ngữ nhìn Lữ Thiếu Khanh, thầm nghĩ. Bảo sao hắn tự tin đến thế, không hề lo lắng Tiêu Y muội muội sẽ thua. Thì ra hắn đã chuẩn bị kỹ càng.
Sau đó, Hạ Ngữ nhìn Trương Tòng Long. So với Lữ Thiếu Khanh, trong ba ngày này, dường như người của Quy Nguyên Các chẳng chuẩn bị gì cả. Trương Chính không bổ sung thêm gì hết, chỉ có một thanh trường kiếm tam phẩm, tùy tiện xuất hiện, liệu có thể không thua sao?
Trương Tòng Long cũng ngạc nhiên nhìn quả cầu lửa khổng lồ trên trời đang cuồn cuộn rơi xuống.
Thứ này là pháp quyết gì? Chưa từng nghe thấy.
Còn Trương Chính thì thiếu chút nữa đã sợ tè ra quần.
Đây cũng là Hỏa Cầu Thuật sao? Sao lại lớn như thế? Vì sao mang lại cảm giác áp bách lớn đến thế?
Chiêu này của Tiêu Y là cố tình dành cho gã ta, quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống đã khóa chặt gã lại. Dù gã có trốn cũng không chắc đã thoát được.
Biết mình trốn cũng vô dụng, Trương Chính nổi giận gầm lên một tiếng, dốc hết tất cả vốn liếng. Linh lực trong cơ thể gã ta vận chuyển, chớp mắt đã xuất hiện thêm vài quả cầu lửa nữa. Những quả cầu lửa này xuất hiện, suýt nữa đã ép khô toàn bộ linh khí trong cơ thể gã ta.
“Cút đi cho ta!”
Trương Chính hét lớn một tiếng, ký thác toàn bộ hy vọng vào những quả cầu lửa này. Mấy quả cầu lửa chen chúc, liều mạng bay thẳng lên trời nhắm tới quả cầu lửa khổng lồ kia.
Ầm ầm ầm!
Cả hai va chạm, nổ tung liên tiếp. Khói đặc nổi lên bốn phía, hỏa diễm bắn tung tóe khắp nơi. Khói đặc tỏa ra che khuất cả bầu trời, không ai còn thấy nổi mặt trời.
“Ai nha!”
Tiêu Y nhịn không được mà hô lên, khi quả cầu lửa khí thế hừng hực biến mất trong vụ nổ.