STT 1925: CHƯƠNG 1723: BÁ PHỤ, GIỮA CHÚNG TA CÓ HIỂU LẦM
Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, nhìn qua Tiêu Sấm: "Sư bá, bá phụ sao thế?"
"Uống lộn thuốc sao?"
Ta chỉ giáo huấn cái lão già này thôi, sao lại chọc giận hắn rồi?
Tiêu Sấm hừ một tiếng: "Thằng nhóc nhà ngươi dẫn Tiêu Y đi lâu như vậy, không thèm báo một tiếng bình an, ngươi có còn lương tâm không?"
"Mau mau nhận lỗi với bá phụ đi."
Nhìn thấy Tiêu Dũng vẻ mặt đằng đằng sát khí, Lữ Thiếu Khanh mỉm cười: "Bá phụ, đừng nóng giận, người tu luyện, đâu có nhiều chuyện lề mề chậm chạp như vậy."
"Chẳng phải chỉ là không gặp mặt một lát thôi sao? Có cần thiết phải làm quá lên không?"
"Đừng có nhỏ mọn thế!"
Nhỏ mọn?
Ngươi có hiểu tâm tình của một người làm cha không?
Tiêu Dũng thở phì phò nói: "Xuống đây ngay, đừng ép ta phải ra tay!"
Lữ Thiếu Khanh khoát khoát tay: "Ngươi không phải là đối thủ của ta, ta không muốn bắt nạt ngươi."
"Có chuyện gì, ngồi xuống nói rõ ràng chẳng phải tốt hơn sao?"
"Ta đây là người yêu hòa bình nhất, ghét nhất chém giết."
Tiêu Dũng cười lạnh một tiếng: "Hừ, không dám sao?"
"Ngươi đừng để ta coi thường ngươi đấy nhé."
Nhìn thấy Tiêu Dũng quyết tâm muốn cùng mình đánh một trận, Lữ Thiếu Khanh nhức đầu, nhìn qua Tiêu Sấm: "Sư bá, ngươi không khuyên một chút sao?"
Tiêu Sấm nhàn nhạt nói: "Đây là việc một người làm cha cần phải làm, ta khuyên không được."
"Được rồi, các ngươi ở chỗ này hảo hảo luận bàn đi."
Nói xong, Tiêu Sấm trực tiếp rời đi.
Tiêu Dũng trong lòng có chút hoảng, đệ đệ thật sự không có ý gì với vị trí gia chủ sao?
Lữ Thiếu Khanh nói với Tiêu Dũng: "Bá phụ, ngươi nhìn xem, không có những người khác, ngươi cứ coi như ta thua đi."
"Ngươi có thể ra ngoài khoe khoang ngươi đánh thắng ta, thế nào?"
Tiêu Dũng liếc mắt, bố thí ta à?
"Thằng nhóc, ngươi không dám sao?"
Tiêu Dũng thở phì phò giậm chân một cái, bay thẳng lên, ra tay với Lữ Thiếu Khanh: "Hôm nay, ngươi không ra tay cũng phải ra tay."
"Dám bắt nạt con gái ta, ta phải tính sổ sách đàng hoàng với ngươi!"
Xung quanh cuồng phong nổi lên, từng trận uy áp khuếch tán.
Biết rõ Lữ Thiếu Khanh là Luyện Hư kỳ, Tiêu Dũng dứt khoát không nương tay, toàn lực xuất kích.
Lữ Thiếu Khanh bất đắc dĩ, vung tay lên, lực lượng cuồng bạo lập tức biến mất.
Sau một khắc, Tiêu Dũng liền cảm giác được có một cỗ lực lượng bao phủ xuống, như dây thừng trói chặt hắn lại, rắn chắc không thể nào nhúc nhích, mặc cho hắn giãy giụa thế nào cũng không cách nào thoát ra.
Tiêu Dũng trong lòng hoảng hốt.
Biết rõ Lữ Thiếu Khanh lợi hại, nhưng không nghĩ tới lại lợi hại đến thế.
"Haizz, bá phụ, cần gì phải làm vậy chứ?"
Tiêu Dũng giận dữ: "Thả ta ra, đường đường chính chính đánh với ta một trận."
Lão đệ chắc là đi tìm người rồi?
Cho dù ngươi không đánh, đến lúc sư phụ ngươi tới, nhìn thấy ta ra nông nỗi này, ngươi cũng phải bị xử lý thôi.
Lữ Thiếu Khanh rất đau đầu, nếu là người khác, hắn đã chẳng cướp sạch không còn thì cũng giết người diệt khẩu rồi.
Đến một tin tức cũng không cho, đúng không?
Nhưng hết lần này tới lần khác, cái gã trước mắt này lại là phụ thân của sư muội mình.
Cũng coi như trưởng bối của mình, không thể động thủ thô bạo.
Lữ Thiếu Khanh rất bất đắc dĩ, tay phải vung lên, nhấc Tiêu Dũng lên rồi đối mặt hỏi: "Bá phụ, làm gì nhất định phải đánh với ta một trận đâu?"
"Ngươi lợi hại như vậy, ta làm sao là đối thủ của ngươi được."
Khốn kiếp!
Ngươi đang sỉ nhục ta đấy à?
Tiêu Dũng nghĩ phun Lữ Thiếu Khanh một mặt nước bọt, ngươi nhìn xem, cái này mà bảo ngươi không phải là đối thủ của ta?
Ngữ pháp đảo lộn à?
Tiêu Dũng thở phì phò nói: "Hừ, ngươi dụ dỗ con gái ta ra ngoài, ta không cho phép ngươi có ý đồ với nàng."
Lữ Thiếu Khanh minh bạch, cũng càng thêm bất đắc dĩ.
Ai mà thèm hứng thú với con gái ngu xuẩn của ngươi chứ?
"Bá phụ, không phải ta muốn mang nàng ra ngoài, là nàng cứ như cái đuôi, muốn bỏ cũng không bỏ được." Lữ Thiếu Khanh quyết định vẫn là thật dễ nói chuyện, đàng hoàng nói cho hắn biết.
Nhưng mà lời này trong tai Tiêu Dũng nghe tới, chính là con gái mình tự dâng lên.
Phi!
Con gái ta mới không có rẻ mạt như thế!
"Ghê tởm, hôm nay dù Thiên Vương lão tử có đến, ta cũng phải thu thập ngươi!"
"Thật?"
"Thật!"
"Tốt thôi!" Lữ Thiếu Khanh phóng thẳng lên trời, Tiêu Dũng như quả bóng bay bị buộc dây, cũng kêu lên một tiếng rồi bay vút theo Lữ Thiếu Khanh lên không trung.
Tiêu Dũng giật nảy mình: "Làm gì đấy?!"
"Bá phụ, ngươi đối với ta hiểu lầm quá sâu, chúng ta phải ngồi xuống, triệt để giao lưu một phen, hóa giải hiểu lầm của ngươi mới được."
"Nằm mơ!" Tiêu Dũng cũng không có quên mục đích hôm nay của mình: "Ngươi đừng có mơ!"
"Mau thả ta xuống, đánh với ta một trận!"
Lữ Thiếu Khanh cười hắc hắc, mang theo Tiêu Dũng bay thẳng xuống núi, rất nhanh, bọn hắn liền tới thành Lăng Tiêu.
Vút!
Lữ Thiếu Khanh mang theo Tiêu Dũng từ trên trời giáng xuống, đáp xuống trước một tòa lầu các.
Tiêu Dũng ngẩng đầu nhìn lên: "Ủng Tiên Lâu?"
"Ngươi muốn làm gì?"
Lữ Thiếu Khanh cười đến rất vui vẻ: "Không sai, chúng ta tới uống chút hoa tửu, tiêu trừ hiểu lầm."
"Ngươi, ngươi đừng hòng!" Tiêu Dũng trên mặt lộ ra vẻ do dự: "Ta, ta sẽ không mắc lừa nữa đâu."
"Bá phụ," Lữ Thiếu Khanh thành khẩn nói: "Ngươi nghi ngờ sự chân thành của ta sao?"
"Với thực lực của ta, nếu ta không thèm để ý ngươi mà cứ thế bỏ đi, ngươi có thể tìm được ta sao?"
"Hoặc là ta đánh ngất xỉu ngươi, ngươi có làm gì được không?"
"Ta không làm như vậy, hoàn toàn là vì ngươi là trưởng bối của ta, ta đối với ngươi tràn đầy kính trọng."
Tiêu Dũng nghĩ cũng đúng, ngẩng đầu nhìn lại ba chữ trên bảng hiệu, bên tai phảng phất nghe thấy tiếng gọi ngọt ngào, vô số cô nương đang vẫy tay với hắn.
"Đại gia, tới chơi!"
"Đại gia, vào đi mà..."
"Đại gia, chúng ta mấy chị em, ngài ưng ý ai?"
Tiêu Dũng nhịn không được nuốt nước miếng một cái.
Thế nhưng, chút lý trí còn sót lại vẫn khiến hắn duy trì cảnh giác với Lữ Thiếu Khanh.
"Thằng nhóc, ngươi phải thề là sẽ không mách lẻo."
Lữ Thiếu Khanh không nói hai lời liền lập lời thề, lần nữa thành khẩn nói: "Bá phụ, ngươi suy nghĩ một chút, ta chỉ muốn cùng ngươi tiêu trừ hiểu lầm mà thôi."
Lòng Tiêu Dũng thả lỏng, phảng phất ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong không khí, bắt đầu do dự.
Thằng nhóc này xem ra, hình như cũng thật lòng.
Lữ Thiếu Khanh lại nói: "Cho dù bá mẫu có biết thì sao?"
"Tổ sư của ta trước kia còn thường xuyên đến đây uống hoa tửu mà, bá mẫu hỏi, ngươi cứ nói là ngươi học hỏi cách làm của cao nhân, xem liệu có tìm được thời cơ đột phá hay không."
Tiêu Dũng nghe vậy, thử dò hỏi: "Vậy, vào chứ?"
"Vào!"
Vừa bước vào Ủng Tiên Lâu, Tiêu Dũng lập tức quẳng hết mọi thứ ra sau gáy, hào hứng hô lớn: "Cô nương nào đẹp nhất ở đây. . . . ."