STT 178: CHƯƠNG 178: SUY NGHĨ CỦA LỮ THIẾU KHANH
Tiêu Y không muốn nghĩ đến Nhị sư huynh đáng ghét này nữa, nhưng lòng hiếu kỳ không cho phép nàng làm thế.
“Nhị sư huynh, huynh mau nói cho ta đi, van cầu huynh đó, đừng có làm người ta mất ăn mất ngủ.”
“Đi tính tiền đi, tính tiền xong ta sẽ nói cho muội biết.”
Tiêu Y nhìn Nhị sư huynh, khó tin nổi, mới mấy hôm trước huynh còn thắng được bao nhiêu linh thạch vậy mà còn muốn ta mời khách sao?
Có ai làm sư huynh như huynh sao?
Thấy Tiêu Y chần chừ, Lữ Thiếu Khanh hỏi ngược lại: “Muội có muốn biết nguyên nhân Chưởng môn tìm ta không?”
“Muốn biết thì đi tính tiền đi, đừng có ở đây trừng mắt nhìn ta.”
Đồ quỷ keo kiệt, vắt cổ chày ra nước.
Rõ ràng có nhiều linh thạch thế mà còn muốn vặt lông ta.
Tiêu Y thở phì phò, nếu không phải vì lòng tò mò, còn lâu ta mới nghe lời huynh.
Đánh cược thắng không chia cho ta chút nào, giờ còn muốn ta mời cơm, rõ ràng ta không ăn một miếng nào.
May mà mình có được chút thu hoạch trong bí cảnh, bằng không đúng là không có linh thạch mà tiêu.
Bỗng nhiên.
Tiêu Y kịp phản ứng.
Chẳng lẽ Nhị sư huynh cứ khăng khăng không nói là vì muốn ép mình phải đi tính tiền cho huynh ấy sao?
Cảm thấy mình đoán trúng âm mưu của Lữ Thiếu Khanh.
Tiêu Y ngửa mặt lên trời thở dài, khóc không ra nước mắt.
Nhị sư huynh thật sự quá xảo quyệt, mình bị huynh ấy nắm thóp rồi.
Lúc này, lão bản Phương Hiểu tiến đến.
Nàng biết Tiêu Y đang chuẩn bị đi trả tiền.
Phương Hiểu ra hiệu không cần. Dù sao lần này Lữ Thiếu Khanh cũng không ăn quá nhiều, thuận tay bán một ân tình cũng chẳng đáng là bao, bèn nói: “Không cần, cứ coi như ta mời đi.”
Sau khi ra khỏi bí cảnh, một lần nữa chứng kiến được thực lực của Lữ Thiếu Khanh, Phương Hiểu càng kiên định muốn kết giao thật tốt với hắn.
Mời ăn mấy bữa cơm thôi, nàng còn gánh vác được.
Nhưng đúng như Lữ Thiếu Khanh nói lúc trước, không muốn chiếm quá nhiều lợi lộc, tránh để sau này dây dưa không rõ ràng.
Hắn vẫn kiên trì muốn Tiêu Y tính tiền.
Sau khi tính tiền, Tiêu Y gần như muốn lao đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh.
“Nhị sư huynh, bây giờ huynh có thể nói cho ta biết được chưa?”
Thấy ánh mắt nóng lòng của Tiêu Y, Lữ Thiếu Khanh không tiếp tục trêu chọc nàng nữa.
Nếu mình không nói, sợ nha đầu này sẽ nổ tung mất.
Lữ Thiếu Khanh tiết lộ chuyện Chưởng môn giao phó cho mình.
Tiêu Y nghe xong, theo thói quen lại trợn tròn hai mắt.
Chưởng môn tin tưởng Nhị sư huynh đến thế sao?
Ông không sợ Nhị sư huynh lười biếng sao?
Chưởng môn chưa từng bị Nhị sư huynh hố sao?
Tiêu Y nghĩ mãi mà không rõ được.
Nàng tin rằng Chưởng môn hẳn là hiểu Nhị sư huynh, vậy vì sao còn giao nhiệm vụ này cho Nhị sư huynh?
Mà càng kỳ quái hơn là không ngờ Nhị sư huynh lại đồng ý.
Tiêu Y gãi đầu, cảm giác rất hoang mang.
Ba người Hạ Ngữ, Biện Nhu Nhu, Phương Hiểu nghe xong cũng hơi giật mình.
Đối với ba người mà nói, đây không phải một nhiệm vụ nhẹ nhàng.
Các thế lực lớn nhỏ tới đây là vì tham gia đại điển của Lăng Tiêu Phái.
Nhưng người thực lòng đến chúc mừng lại chẳng có mấy ai, phần lớn là mang theo ghen ghét mà đến.
Bọn họ khẩn thiết hy vọng đại điển lần này của Lăng Tiêu Phái sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị mất mặt.
Như hiện tại họ nhằm vào đệ tử Lăng Tiêu Phái cũng là vì như thế.
Tóm lại, họ không muốn thấy Lăng Tiêu Phái phát triển tốt đẹp.
Nói cách khác, hiện tại Lăng Tiêu Phái là mục tiêu tấn công chung, có thể khiến cho Lăng Tiêu Phái mất mặt, các thế lực này đều sẵn lòng làm.
Mà liên thủ bắt nạt đệ tử Lăng Tiêu Phái chính là biện pháp an toàn và hữu hiệu.
Lữ Thiếu Khanh nhận nhiệm vụ này, nói cách khác, hắn muốn dẫn đệ tử Lăng Tiêu Phái đi đối phó với các thế lực lớn nhỏ.
Mà chuyện này cũng không dễ làm. Dù thực lực của Lữ Thiếu Khanh có mạnh đến đâu đi nữa cũng không thể là đối thủ của nhiều người đến thế cùng một lúc.
Cuối cùng Hạ Ngữ đã biết vì sao Lữ Thiếu Khanh lại muốn dùng đến ân tình của nàng.
Hạ Ngữ nhìn Lữ Thiếu Khanh, trong lòng suy đoán: “Lữ sư đệ muốn ta hỗ trợ sao?”
Quả nhiên là một nữ nhân thông minh, Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Không sai.”
Biện Nhu Nhu không vui: “Sư tỷ ta ra tay cũng không thể giúp ngươi ngăn cản tất cả được.”
Không sai, dù Hạ Ngữ là đại đệ tử Song Nguyệt Cốc, được xưng là người đứng thứ ba trong thế hệ trẻ tuổi tại Tề Châu.
Cảnh giới của nàng là Kết Đan tầng tám, dù thực lực có cao đến đâu đi nữa cũng chỉ là Kết Đan kỳ.
Dù nàng có là người sắt đi chăng nữa thì nàng cũng có thể đối phó được mười người, trăm người, nhưng tuyệt đối không thể đối phó được với một ngàn đối thủ.
Mà người của các thế lực lớn nhỏ tại thành Lăng Tiêu chắc chắn không chỉ có một ngàn người.
Dù là cao thủ Kết Đan kỳ, đối mặt với xa luân chiến cũng phải mệt bở hơi tai.
“Ngươi để sư tỷ ta ra tay chính là hại nàng.”
Mặc dù Biện Nhu Nhu nói tạm thời không dám trêu chọc Lữ Thiếu Khanh nhưng không có nghĩa là sẽ không cất tiếng vì sư tỷ của mình.
Thậm chí nàng còn muốn đề nghị sư tỷ mình đừng tham gia vào chuyện này.
Đây là chuyện của Lăng Tiêu Phái, không liên quan đến Song Nguyệt Cốc các nàng.
Đến khi đó, nói không chừng Hạ Ngữ sẽ bị những người khác ghi hận, thậm chí còn liên lụy đến môn phái.
Hạ Ngữ liếc nhìn Lữ Thiếu Khanh, chắc hẳn Lữ sư đệ đã nghĩ tới vấn đề này.
Nàng không định từ chối.
“Lữ sư đệ, nếu ngươi cần ta ra tay, ta sẽ cố gắng hết sức.”
“Nhưng ta không dám hứa chắc chắn điều gì.”
Thiên hạ lớn như thế, ngọa hổ tàng long, nàng cũng không dám nói mình là vô địch nơi Tề Châu này.
Ít nhất là trước mặt Lữ Thiếu Khanh, kẻ cũng là một ngọa hổ tàng long.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh đã có sẵn kế hoạch, hắn nói: “Hạ Ngữ sư tỷ, yên tâm đi, ta sẽ không để tỷ phải đối phó với quá nhiều người đâu.”
Hạ Ngữ ngây ngẩn cả người, mấy người Tiêu Y cũng ngơ ngác.