Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 181: Mục 182

STT 181: CHƯƠNG 181: QUẠT XẾP CỦA HẠ NGỮ

Ngô Thiên Tung đắc ý vênh váo nói: “Không sai, ta nói, Quy Nguyên Các chúng ta không tham gia cái gọi là đại hội luận võ của các ngươi.”

“Buồn cười chết đi được, cái đại hội luận võ mà đám đệ tử các ngươi tổ chức thì có gì đặc sắc chứ?”

“Chẳng phải là tự rước lấy nhục sao?”

Sau đó, Ngô Thiên Tung lại la hét với đám đông xung quanh: “Đi đi, đừng tốn thời gian ở đây nữa, chúng ta làm việc của mình đi.”

“Đừng để Lăng Tiêu Phái dắt mũi chúng ta bằng nỗi sỉ nhục của họ.”

Nói rồi, Ngô Thiên Tung dẫn người rời đi.

Trước khi đi, hắn ta còn quay đầu lại, đắc ý nhìn Lữ Thiếu Khanh. Tên nhóc, ngươi còn có cách nào nữa không?

Nhưng Ngô Thiên Tung rất kinh ngạc khi thấy Lữ Thiếu Khanh không hề bối rối, sắc mặt vẫn tươi cười.

Hắn ta bị ngốc rồi sao?

Đến nước này rồi, hắn ta còn có thủ đoạn gì nữa chứ?

Nhìn đám đông bên dưới đang chuẩn bị giải tán, Lữ Thiếu Khanh nhàn nhạt hỏi: “Các ngươi không muốn biết phần thưởng của đại hội luận võ lần này là gì sao?”

“Có phần thưởng gì chứ?”

Có người tò mò hỏi.

Cứng miệng đến chết cũng không chịu từ bỏ sao?

Ngô Thiên Tung thầm cười lạnh, cũng lớn tiếng hô lên: “Ngươi nói đi, cho chúng ta xem các ngươi có phần thưởng hấp dẫn gì?”

Ngô Thiên Tung cố ý nhấn rất mạnh hai tiếng “hấp dẫn”.

Khiến cho đám đông lại cười phá lên.

Tất cả mọi người đều cảm thấy đệ tử Lăng Tiêu Phái như Lữ Thiếu Khanh không thể nào đưa ra được phần thưởng quý giá gì.

Nhao nhao cười lớn, không chút kiêng nể.

Lữ Thiếu Khanh không tức giận, mà không chút hoang mang lấy ra một chiếc quạt xếp.

Giơ lên cao trước mặt mọi người: “Đây là một món pháp khí Nhất phẩm, ngoài việc cứng cáp ra thì chẳng có công hiệu gì khác.”

“Ha ha.”

Hắn vừa dứt lời, Ngô Thiên Tung là người đầu tiên cười phá lên ha hả.

“Pháp khí Nhất phẩm? Ngươi lấy ra mà không ngại sao?”

Đám đông bên dưới đều lắc đầu.

Pháp khí Nhất phẩm, phẩm giai thấp nhất, lại chẳng có tác dụng gì khác, tặng người ta cũng chẳng thèm.

Thế mà còn không biết xấu hổ lấy ra làm phần thưởng.

Lăng Tiêu Phái là phái nghèo nhất trong ba phái lớn của Tề Châu, quả nhiên là thật.

“Cười đủ chưa?” Lữ Thiếu Khanh chờ đám đông cười xong mới thản nhiên nói: “Ta còn chưa nói hết, các ngươi cười cái nỗi gì?”

“Chiếc quạt xếp này Hạ Ngữ cô nương đã từng dùng, trên đó còn có chữ ký của chính Hạ Ngữ sư tỷ.”

Hắn dứt lời, bèn mở quạt ra. Trên đó có hai chữ Hạ Ngữ, thần thái siêu phàm thoát tục, đẹp đẽ như chính nàng vậy.

Tiêu Y, Biện Nhu Nhu, Phương Hiểu đều nhìn sang Hạ Ngữ.

Hạ Ngữ đỏ mặt, thẹn thùng giải thích: “Không phải quạt của ta.”

“Ta chỉ viết tên trên đó mà thôi.”

Những người khác không hề biết lai lịch của chiếc quạt, nhưng điều đó không ngăn được sự kinh ngạc của họ.

Chiếc quạt xếp mà đệ nhất mỹ nhân Tề Châu đặt bút viết lên sao?

Một đám công tử phong nhã lập tức đỏ mắt, như sói đói thấy cừu non.

Có người xúc động xông lên muốn cướp lấy chiếc quạt xếp trong tay Lữ Thiếu Khanh, chiếm đoạt làm của riêng.

Lữ Thiếu Khanh cho mọi người nhìn một lát rồi thu lại.

Hắn nhàn nhạt hỏi: “Thế này đã đủ chưa?”

“Đủ rồi, quá đủ rồi, tuyệt đối đủ!”

“Chiếc quạt xếp chính tay Hạ Ngữ cô nương viết tên, dù có cầm pháp khí Ngũ phẩm ra ta cũng không đổi!”

“Phì, ngươi không ngại tự nhận mình là kẻ theo đuổi Hạ Ngữ cô nương à? Trong lòng ngươi, chiếc quạt của nàng chỉ đáng giá pháp khí Ngũ phẩm thôi sao?”

“Đúng đấy, ít nhất cũng phải là pháp khí Bát phẩm!”

“Mẹ kiếp, với ta thì đây là pháp khí Thập phẩm! Lần này không ai có thể tranh với ta được, nó là của ta!”

“Nằm mơ đi! Cút sang một bên! Chiếc quạt xếp của Hạ Ngữ cô nương là của ta!”

Phía dưới là một đám nam nhân háo sắc có dấu hiệu bạo động.

Lữ Thiếu Khanh không thể không cảm thán sức hấp dẫn của Hạ Ngữ.

May mắn là bọn họ vẫn không biết quan hệ giữa ta và Hạ Ngữ. Phì, ta và nàng không hề có bất kỳ quan hệ gì! Loại ý niệm này cũng không được phép có! Lui đi, lui đi!

Nếu là nội y của Hạ Ngữ sư tỷ, đoán chừng sẽ càng thêm nóng bỏng.

Nhưng mà đáng tiếc, ta không dám mở miệng nói ra.

Đám đông phía dưới gầm rú hỏi: "Đi đâu báo danh?"

"Nhanh lên, đừng có thừa nước đục thả câu!"

Bọn họ chỉ hận không thể lập tức báo danh, lập tức bắt đầu tỉ thí.

Lữ Thiếu Khanh rất hài lòng với thái độ này, hắn nói: "Không vội, ta còn chưa nói hết."

Ngô Thiên Tung không đợi Lữ Thiếu Khanh nói xong, hắn ta đã khó chịu ngắt lời Lữ Thiếu Khanh: "Ngươi nói là chiếc quạt xếp Hạ Ngữ dùng qua, có đúng không? Ta đang nghĩ không biết ngươi đã tìm đồ giả đó ở đâu ra."

Trên mặt Ngô Thiên Tung không che giấu được sự đắc ý trong lòng, ánh mắt tràn ngập vẻ khiêu khích, đắc ý nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Dù sao hắn ta chính là đến đây để quấy rối, Lăng Tiêu Phái muốn làm việc gì, Quy Nguyên Các liền muốn phá hoại.

Nghe Ngô Thiên Tung nói như vậy, đám nam nhân háo sắc phía dưới cũng hơi tỉnh táo lại.

"Đúng vậy, cái này không có cách nào chứng minh."

"Chiếc quạt xếp của Hạ Ngữ cô nương, không nên rơi vào tay hắn mới đúng chứ?"

"Giả, khẳng định là giả!"

Đậu má, đám cháu Quy Nguyên Các các ngươi, ta không nổi giận thì thật sự tưởng ta dễ bắt nạt sao?

Lữ Thiếu Khanh giận dữ, chuẩn bị mở miệng phun nước bọt chết tên Ngô Thiên Tung này.

Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên cảm giác được bên cạnh có một bóng người chợt lóe lên.

Quay đầu nhìn lại, hắn cả kinh, Hạ Ngữ vậy mà lại nhảy lên sân khấu.

Mẹ kiếp, Lữ Thiếu Khanh khẩn trương. Cô nương của tôi ơi, nàng muốn làm gì?

Hôm nay không cần nàng lên sân khấu theo sắp đặt, nàng tới xem náo nhiệt làm gì chứ?

Lữ Thiếu Khanh cũng không muốn Hạ Ngữ xuất hiện ở đây, đây chẳng phải là để người khác biết mình và Hạ Ngữ có quan hệ sao?

Lúc Lữ Thiếu Khanh đang muốn đuổi Hạ Ngữ xuống, Hạ Ngữ đã chủ động tháo bỏ lớp ngụy trang, lộ ra bộ mặt thật.

Mọi người phía dưới nhìn thấy Hạ Ngữ, đầu tiên sững sờ, sau đó bùng nổ.

"Hạ Ngữ, là Hạ Ngữ!"

"Là đệ nhất mỹ nhân Hạ Ngữ!"

"Quả nhiên là Hạ Ngữ cô nương."

"Thật tốt quá, không ngờ ở đây lại gặp được Hạ Ngữ cô nương!"

"Hạ Ngữ cô nương, ta yêu nàng."

"Mẹ kiếp, ở đây có thằng cóc ghẻ! Mọi người đánh chết hắn đi!"

"Hạ Ngữ cô nương, là ta, chúng ta đã từng nói chuyện."

"Mẹ kiếp, ở đây cũng có một tên! Giết chết hắn!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!