Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 189: Mục 190

STT 189: CHƯƠNG 189: HẠ NGỮ RA TAY

“Phạt tiền rồi thả người sao?”

“Khốn kiếp, cường độ xử phạt này không đau không ngứa.”

Ngu Sưởng rất không hài lòng về chuyện này: “Tên nhãi cố ý gây chuyện kia phải dạy dỗ một trận nhớ đời.”

“Hơn nữa còn tự cầm linh thạch, thật đáng ghét.”

Thái độ của Tiêu Sấm cũng vậy: “Cường độ trừng phạt không lớn không chấn nhiếp được những người khác.”

Lữ Thiếu Khanh bên dưới dĩ nhiên không nghe được cuộc nói chuyện của hai người, tiếp tục hành động cùng đội Chấp Pháp.

Lăng Tiêu Thành rất lớn, mặc dù hôm nay một lần nữa tuyên bố không được phép tranh đấu trong thành nhưng vẫn có rất nhiều người không tuân theo.

Trong thời gian ngắn ngủi, nhóm Lữ Thiếu Khanh đã bắt được vài người.

Hơn nữa, Lữ Thiếu Khanh chỉ phạt một ít linh thạch rồi thả họ đi.

Đối với hành vi này, những người khác trong đội Chấp pháp đều nhận ra một vấn đề.

Kiểu trừng phạt không đau không ngứa này không mấy hiệu quả.

An Hoài không kìm được, hắn thốt ra vấn đề này: “Lữ sư đệ, làm thế này có vẻ không mấy hiệu quả.”

Trước đó đối với những người vi phạm lệnh cấm, đội chấp pháp nhẹ thì đuổi đi, nặng thì tru sát, như vậy có thể chấn nhiếp rất lớn.

Giờ chẳng qua chỉ phạt ít linh thạch, không đau không ngứa, chỉ càng khiến người ta coi thường.

Cứ tiếp tục như vậy, uy tín đội chấp pháp không thể nào thiết lập được mà ngược lại còn làm bọn họ mệt chết.

Dường như Lữ Thiếu Khanh không hề chú ý đến vấn đề này, hắn nói: “Không sao đâu, chờ một lát.”

“Chờ một lát.”

An Hoài càng thêm kinh ngạc, vài đệ tử Lăng Tiêu Phái khác cũng thế.

Còn có gì để đợi nữa?

An Hoài còn đỡ, dù sao cũng là đệ tử thân truyền, ít nhiều cũng được nể mặt một chút.

Nhưng, những đệ tử khác thì không như thế.

Số lượng đệ tử từng gặp Lữ Thiếu Khanh rất ít, nên họ không quen hắn.

Ấn tượng của bọn họ về Lữ Thiếu Khanh phần lớn là nỗi nhục của môn phái.

Bọn họ không kìm được thấp giọng thì thầm.

“Lữ sư huynh đang làm gì vậy?”

“Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng phạt chút linh thạch như vậy sẽ dọa được người ta đấy chứ?”

“Lấy linh thạch để trừng phạt, vậy khác gì cho người ta một viên thuốc an thần chứ?”

“Đúng vậy, như thế sẽ chỉ càng khiến những người kia được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, căn bản không sợ chúng ta.”

“Ôi, chưởng môn tính toán sai rồi.”

Ngay khi đội chấp pháp lại bắt được một nhóm đang ẩu đả, trên mặt Lữ Thiếu Khanh nở nụ cười.

“Đến rồi!”

Hạ Ngữ cũng cảm nhận được cao thủ tới rồi.

Một âm thanh đột nhiên vang lên.

“Hóa ra cái gọi là đội chấp pháp chỉ là một nhóm tiểu tử như các ngươi sao?”

An Hoài nhíu mày, trên mặt đầy cảnh giác: “Là kẻ nào, lén lén lút lút, có dám ra đây không?”

Đám người vây xem xung quanh tinh thần phấn chấn.

“Đến rồi!”

Tình hình như vậy bọn họ đã từng gặp không ít lần.

“Hì hì, người Lăng Tiêu Phái sẽ đối phó thế nào đây?”

“Không có cao thủ, vẫn vô dụng thôi.”

“Chỉ có thể tự nếm đau khổ thôi.”

“Haha, có kịch hay để xem rồi...”

Những người xung quanh nhao nhao chế giễu, chờ xem Lăng Tiêu Phái gặp xui xẻo.

Sắc mặt An Hoài khó coi, hắn cảnh giác nhìn chung quanh, định tìm người trốn trong bóng tối kia.

Tình huống thế này An Hoài đã từng gặp rồi.

Chính là cao thủ không rõ thân phận đang ẩn trong bóng tối nhắm vào đội chấp pháp.

Từ đó đả thương người của đội chấp pháp, làm giảm uy tín của đội chấp pháp.

Hiện tại dưới sự điều hành của Lữ Thiếu Khanh, đội chấp pháp chỉ mới bắt đầu hoạt động, những người này lại bắt đầu rồi.

An Hoài không kìm được nhìn về Lữ Thiếu Khanh, đặt hy vọng vào hắn.

Nói đúng ra là lên người Hạ Ngữ.

Lữ Thiếu Khanh đã cảm nhận được, thực lực kẻ tới từ Kết Đan kỳ trở lên, còn mạnh đến mức nào thì tạm thời chưa rõ.

Lữ Thiếu Khanh truyền âm nói với Hạ Ngữ: “Trông cậy vào tỷ rồi, Hạ Ngữ sư tỷ.”

Hạ Ngữ gật đầu, không nói thêm gì, nàng sải bước đi ra.

Một luồng ba động linh lực khổng lồ khuếch tán ra xung quanh.

Tu sĩ đang ẩn nấp trong bóng tối cười ha hả một tiếng: “Xem ra có cao thủ, dám phản kháng...”

Nhưng hắn ta còn chưa nói xong, giọng điệu hắn đã trở nên hoảng sợ.

“Không, không thể nào!”

Giờ khắc này, tu sĩ đang nấp trong bóng tối cảm nhận được sự cường đại của Hạ Ngữ.

Hắn ta luống cuống, khí tức của Hạ Ngữ khiến hắn ta cảm nhận được sức nặng của núi cao.

Linh lực đè ép hắn khiến hắn ta như ngã xuống biển sâu.

Xung quanh đều là nước đang ép hắn, hắn ta như một người đang ngâm trong nước, không ngừng giãy giụa tìm hơi thở.

“Phụt!”

Cuối cùng, tu sĩ trốn trong bóng tối cũng không chịu được nữa.

Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi.

Những người vây xem chung quanh kinh hãi, lao nhao tản ra, chân dung tu sĩ lộ ra.

Là một lão già tóc hoa râm.

Mọi người nhìn thấy người này thì không kìm được kinh ngạc kêu lên: “Là Long Trì chân nhân, Hạ Chính Nhiên.”

“Nghe nói thực lực đã đạt tới Kết Đan trung kỳ, cảnh giới tầng năm.”

“Hóa ra là ông ấy, chẳng trách lại ra tay hung ác với người của Lăng Tiêu Phái như vậy.”

“Không sai, Đô Xương linh mạch là địa bàn tu luyện của ông ta nhưng cuối cùng lại bị người của Lăng Tiêu Phái phát hiện, đồng thời bị ba phái chia cắt. Một viên linh thạch ông ta cũng không kiếm được nên trong lòng chắc chắn oán giận.”

“Ông ta đã hơn hai trăm tuổi, là cao thủ Kết Đan kỳ lâu năm, ai lại lợi hại đến thế, một chiêu mà đã đánh bại được ông ta?”

Ánh mắt mọi người hoảng hốt, nhìn lên Hạ Ngữ.

Họ nhao nhao nghị luận, suy đoán thân phận Hạ Ngữ.

Dù không đoán được thân phận Hạ Ngữ, nhưng việc nàng một chiêu đã đánh bại cao thủ Kết Đan kỳ lâu năm Hạ Chính Nhiên.

Thực lực này đủ để khiến mọi người phải kiêng kị.

Lữ Thiếu Khanh nhìn ánh mắt kiêng kị của mọi người, trong lòng hài lòng.

Hắn đi đến trước mặt Hạ Chính Nhiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!