STT 2110: CHƯƠNG 1908: LÀM TA TRIỆU HOÁN THÚ
Gia Cát Huân 100 phần trăm không hi vọng Lạc Thương nói cho Lữ Thiếu Khanh vị trí của ẩn thế gia tộc.
Ẩn thế gia tộc không có Đại Thừa kỳ, Lữ Thiếu Khanh đi cùng sói đi bầy cừu khác nhau ở chỗ nào?
Tên hỗn đản này đã đạt đến trình độ giết Hợp Thể kỳ dễ như giết gà.
Cho dù ẩn thế gia tộc có nhiều Hợp Thể kỳ đến mấy, cũng không nhất định đủ để hắn giết.
Huống chi, Lữ Thiếu Khanh còn có một sư huynh, cũng bưu hãn vô cùng.
Lữ Thiếu Khanh quát: "Đàn ông nói chuyện, phụ nữ chen vào làm gì?"
"Lão già, mặc kệ hắn, phụ nữ chưa thấy qua việc đời."
Đánh chết hắn đi, đánh chết hắn đi!
Gia Cát Huân gầm thét trong lòng.
Hắn đối với ngươi vô lễ như thế, ngươi còn nuông chiều hắn sao?
Lạc Thương vẫn giữ nụ cười trên môi, không để ý đến ánh mắt cầu khẩn của Gia Cát Huân, nói cho Lữ Thiếu Khanh vị trí của ẩn thế gia tộc.
"Bọn hắn ở phía đông Đông Tế, trên hải đảo xa rời đại lục."
Xong đời!
Gia Cát Huân tuyệt vọng trong lòng.
Nếu không phải Lạc Thương là Đại Thừa kỳ, nàng khẳng định đã chửi ầm lên rồi.
Tùy tiện tiết lộ địa chỉ nhà người khác là một việc rất không lễ phép.
Ông già này càng sống càng trở về sao?
Hay là nói ngươi gặp phải tên hỗn đản này, cũng đi theo trở nên vô lễ?
"Người tốt!"
Lữ Thiếu Khanh giơ ngón tay cái lên với Lạc Thương, nịnh bợ: "Trong số các Đại Thừa kỳ mà ta từng gặp, chỉ có ngươi là người tốt nhất."
"Ta từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi đã biết rõ ngươi là người tốt."
"Dáng dấp cũng đẹp trai, phụ nữ Hàn Tinh đều vì ngươi mà phát điên phải không?"
"Tu luyện tới cảnh giới như ngươi mà còn có thể bình dị gần gũi như vậy, 10 thời đại hủy diệt cũng không tìm ra được người thứ hai."
Gia Cát Huân ở bên cạnh nghe mà muốn nôn mửa.
Thật sự là ghê tởm.
Tên hỗn đản này khi mắng người có thể khiến người ta thổ huyết, khi nịnh bợ lại có thể khiến người ta buồn nôn muốn ói.
Úc Linh lại bắt đầu khẽ cười, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.
Nhiều năm không gặp, vẫn vô sỉ như vậy.
Lạc Thương cũng bật cười, những lời nịnh bợ như vậy hắn nghe không ít rồi.
Nhưng là những lời nịnh bợ từ một người như Lữ Thiếu Khanh, hắn nghe rất êm tai.
Lạc Thương nghe một lát sau, liền ngắt lời Lữ Thiếu Khanh: "Được rồi, tiểu tử, đừng có ở đây nịnh bợ nữa, ngươi muốn cái gì?"
"Cho ta một cái nhân tình!"
Quay đi quay lại, đây mới là mục đích của Lữ Thiếu Khanh.
Lạc Thương không hề nghĩ ngợi liền từ chối: "Đừng suy nghĩ."
"Nhân tình của ta sẽ không dễ dàng như vậy mà cho."
"Chẳng lẽ ngươi không đầu tư vào một thiên tài như ta sao?" Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên: "Thiên tài như ta ít càng thêm ít, ngươi xác định không cân nhắc?"
"Cho ta một cái nhân tình, tương lai đối với ngươi chỗ tốt vô cùng lớn."
Lạc Thương lại một lần cảm thấy im lặng.
Ngươi là thiên tài, nhưng ngươi có thể đừng có dùng loại giọng điệu này nói không?
Với cái ngữ khí như ngươi nói ra, rất khó để cho người ta tin tưởng ngươi là thiên tài.
Lạc Thương lắc đầu: "Mặc dù ngươi là thiên tài, nhưng ngươi còn chưa triệt để trưởng thành."
"Dừng lại!" Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ, lập tức trở mặt đổi giọng: "Hẹp hòi thì cứ nói hẹp hòi, bày đặt kiếm cớ làm gì?"
"Chờ ta trưởng thành, ta còn cần nhân tình của ngươi sao?"
"Tới đi, cho ta một cái nhân tình, hoặc là đáp ứng giúp một tay."
Lạc Thương có chút hiếu kỳ: "Gấp cái gì?"
"Làm triệu hoán thú của ta, để ta triệu hoán ngươi một lần, hỗ trợ trấn áp trận pháp một chút, thế nào?"
"Yêu cầu này không quá đáng chứ?" Lữ Thiếu Khanh lẽ thẳng khí hùng: "Đối với ngươi mà nói bất quá là tiện tay mà thôi, ngươi sẽ không không đáp ứng chứ?"
"Dù sao, ngươi không phải người hẹp hòi."
Vừa rồi ngươi còn nói ta hẹp hòi mà?
Lạc Thương im lặng, nhưng yêu cầu này cũng không tính là gì.
Ít nhất phải tốt hơn một cái ân tình không biết rõ sẽ cần hắn làm gì.
Bị Lữ Thiếu Khanh quấn lấy không còn cách nào khác, Lạc Thương gật đầu: "Được, ta đáp ứng."
Đám người im lặng, không nghĩ tới Lữ Thiếu Khanh thật sự đã khiến Lạc Thương đáp ứng.
Mà Lữ Thiếu Khanh nghe được về sau, cười đến vô cùng vui vẻ: "Thề đi!"
Bốp!
Úc Linh, Gia Cát Huân, Cây Ngô Đồng, còn có Ngỗi Khan vẫn luôn không nói gì đồng loạt đưa tay vỗ trán, nhịp nhàng đến lạ.
Hết thuốc chữa rồi.
Tên này, thật sự là hết thuốc chữa rồi.
Lạc Thương tức giận: "Tiểu tử, ngươi là đang nghi ngờ ta sao?"
Thân phận hắn là gì, cần phải thề sao?
Hắn cau mày nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh: "Tiểu tử, ta càng xem ngươi càng chướng mắt."
"Chướng mắt sao? Không sao cả, cho ta cái tín vật có thể triệu hoán ngươi đi." Lữ Thiếu Khanh đưa tay ra với Lạc Thương: "Cho ta, ngươi liền sẽ thuận mắt."
Mặc dù muốn đánh Lữ Thiếu Khanh, nhưng Lạc Thương cuối cùng vẫn là lấy ra một viên lệnh bài ném cho Lữ Thiếu Khanh: "Cầm lấy, có việc cứ rót linh lực vào trong đó là được."
"Được ngay, tuyệt vời quá, ông lão bảo trọng thân thể, xin cáo từ!"
Sau khi nói xong, vung tay lên, giục giã mọi người: "Đi, đi nhanh lên, đừng ở chỗ này chướng mắt."
Nhanh như chớp, hắn mang theo đám người cấp tốc rời đi.
Nhanh đến mức Lạc Thương có chút phản ứng không kịp.
Thì ra "thuận mắt" là ý tứ này sao? Từ trước mắt mình biến mất?
Lữ Thiếu Khanh rời đi, Lạc Thương cuối cùng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Vừa nãy nhìn cái gì cũng chướng mắt, có xúc động muốn đánh người, bên tai cũng ù ù vang.
Hiện tại yên tĩnh hơn nhiều.
Lạc Thương thở phào một hơi: "Thật là một tên tiểu tử không bớt lo."
"Sư phụ!" Thuẫn Khang từ đằng xa tới, cung kính đứng ở bên cạnh: "Vì sao đối với tên tiểu tử đó tốt như vậy?"
Giọng nói của Thuẫn Khang mang vẻ khó mà che giấu được sự ghen tị.
Đây chính là sư phụ của hắn, đối với hành vi của Lữ Thiếu Khanh có thể nói là cưng chiều.
Lạc Thương trước kia đều chưa từng đối xử tốt với hắn như vậy.
Khiến cho cứ như thể Lữ Thiếu Khanh mới là đồ đệ của Lạc Thương.
Lạc Thương nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh và đoàn người biến mất, rồi nhìn lại Mẫn Phiên đã đánh bại An Trát.
Hắn nhàn nhạt nói: "Ta đang tìm thêm một con đường lùi cho tộc nhân của mình."
Thuẫn Khang không phục: "Hắn đáng giá sao?"
Ánh mắt Lạc Thương lạnh nhạt, nhưng lại mang theo vài phần chờ mong: "Đương nhiên."
"Người có thể đánh bại đọa thần mà sống sót trở về, ta chưa thấy qua mấy người."
Thuẫn Khang trong nháy mắt hiểu rõ vì sao Lạc Thương lại đối xử tốt với Lữ Thiếu Khanh như vậy.
Đối với kẻ địch như đọa thần, Lạc Thương đã từng trải qua nên vừa hận vừa sợ, đó là ác mộng lớn nhất của hắn.
Cưng chiều Lữ Thiếu Khanh như hậu bối không đơn giản vì hắn là thiên tài, mà càng nhiều hơn là vì hắn đặc biệt.
Đối với Lạc Thương mà nói, bất luận là ai, chỉ cần có thể đối phó đọa thần, Lạc Thương đều sẽ giúp đỡ.
Lạc Thương chỉ vào Mẫn Phiên nói với Thuẫn Khang: "Hãy bồi dưỡng hắn thật tốt, ngày sau đối với ngươi chắc chắn không sai đâu."
Mẫn Phiên có thể nói là đã thiết lập mối quan hệ với Lữ Thiếu Khanh, đối tốt với hắn một chút chắc chắn không sai.
"Ta đối xử với hắn như vậy, bất quá là để tranh thủ cho chúng ta một chút hy vọng mong manh mà thôi. . . . ."