STT 199: CHƯƠNG 199: TA TỪNG NHÌN THẤY Y PHỤC THIẾP THÂN CỦ...
Tiêu Y đứng sau không kìm được đỡ trán.
Đồng thời nàng kinh ngạc phát hiện động tác của Doãn Kỳ sư tỷ bên cạnh cũng không khác mấy.
Cạn lời, chỉ biết đỡ trán.
“Doãn Kỳ sư tỷ?”
Giọng Doãn Kỳ đầy bất đắc dĩ: “Cái tên khốn này không thể nói năng dễ nghe hơn sao?”
“Sao cứ phải mắng chửi người khác vậy?”
Tiêu Y cũng gật đầu, trong lòng vô cùng tán thành.
Đúng vậy, thế cục đã vậy rồi, đã sắp bùng nổ rồi mà còn chửi người.
Đám đông phía dưới bị mắng nhìn nhau ngơ ngác, không ít người sau khi hết bàng hoàng thì dần dần phẫn nộ.
Hôm nay chúng ta tới nơi này là tìm ngươi tính sổ chứ không phải để bị ngươi mắng là gia súc.
Dám vấy bẩn Hạ Ngữ sư tỷ rồi còn phách lối đến thế!
Muốn chết.
Tuy nhiên tốc độ của Lữ Thiếu Khanh rất nhanh, đã cướp lời mọi người.
"Nói thật cho các ngươi biết cũng chẳng sao, người ta thích là Tuyên Vân Tâm của Điểm Tinh Phái.”
“Ta và nàng ấy đã lén lút định chung thân.”
“Có nhìn thấy linh phù trong tay ta không, đấy là tín vật đính ước nàng tặng ta.”
"Bịch!"
Tuyên Vân Tâm đứng trên cành cây nơi xa không kịp đề phòng mà rơi thẳng từ trên cây xuống.
Nàng làm sao cũng không thể ngờ mình đang xem kịch lại đột nhiên trở thành nhân vật chính. Nàng như bị sét đánh ngang tai, trong lúc chưa kịp chuẩn bị, đã ngã lăn quay từ trên cây xuống.
Nàng ngã đến thất điên bát đảo, nước mắt suýt trào ra.
“Tên, tên đáng ghét này!”
Nàng hận không thể xông lên xé nát miệng Lữ Thiếu Khanh.
Ai thèm thích ngươi chứ!
Ngươi thích ta? Ngươi cướp tiền không cướp sắc, còn dám nói thích ta sao?
Tuyên Vân Tâm không thể nào ngờ được Lữ Thiếu Khanh lại đem nàng ra làm bia đỡ đạn.
Bên phía Lữ Thiếu Khanh, ba chữ Tuyên Vân Tâm vừa thốt ra, tất cả mọi người đều ngây ngẩn.
Yến Châu giáp với Tề Châu, danh tiếng Tuyên Vân Tâm dĩ nhiên bọn họ cũng có nghe nói.
Thủy tính dương hoa, yêu nữ, băng thanh ngọc khiết, thiên tiên.
Những lời đánh giá khen chê về nàng không hề đồng nhất.
Tóm lại, trong ấn tượng của rất nhiều tu sĩ, Tuyên Vân Tâm là một người rất phức tạp.
Bọn hắn cũng không biết rốt cuộc đánh giá nào mới là thật.
Rốt cuộc là yêu nữ hay tiên nữ?
Giờ Lữ Thiếu Khanh lại nói thích người này, khiến tất cả mọi người chấn động.
Đương nhiên, vẻ mặt Tiêu Y có chút cổ quái.
Bởi vì nàng nhớ tới đường tỷ của mình.
Nhị sư huynh cũng từng nói như vậy.
Đúng là quá xấu xa!
Thấy đám đông phía dưới trầm mặc, Lữ Thiếu Khanh tỏ vẻ bất mãn, hừ lạnh một tiếng:
"Tin chưa? Tuyên Vân Tâm không hề thua kém Hạ Ngữ sư tỷ đúng không?”
"Ta cùng nàng lưỡng tình tương duyệt, không đến lượt đám gia súc các ngươi đến chỉ trỏ!"
Lời vừa nói ra, bên dưới lập tức có người tỏ vẻ không phục.
Đó là đệ tử Điểm Tinh Phái.
“Chúng ta là đệ tử Điểm Tinh Phái, ta chưa từng nghe nói đến chuyện này!”
“Đúng vậy, Tuyên sư tỷ là người xinh đẹp thông minh như vậy, sao có thể để ý đến ngươi?”
“Ngươi từng gặp Tuyên sư tỷ sao? Bớt ở đây làm bại hoại thanh danh sư tỷ ta!”
Lần này Điểm Tinh Phái cũng phái người tới tham gia đại điển của Lăng Tiêu Phái.
Mấy tên đệ tử Điểm Tinh Phái đến tham gia náo nhiệt, vốn chỉ định làm quần chúng hóng chuyện.
Nhưng bọn hắn chưa từng nghĩ sẽ được ăn dưa của chính sư tỷ mình.
Mặc dù không được bầu là đệ nhất mỹ nhân Yến Châu như Hạ Ngữ vì những đánh giá về nàng chia thành hai thái cực khác biệt.
Nhưng nếu bàn về mỹ mạo, Tuyên Vân Tâm không hề thua kém Hạ Ngữ.
Xứng đáng là đệ nhất mỹ nhân Yến Châu.
Đệ tử Điểm Tinh Phái càng điên cuồng si mê nàng.
Đó là nữ thần trong lòng bọn hắn!
Giờ Lữ Thiếu Khanh lại khinh nhờn nữ thần trong lòng bọn hắn, điều này khiến bọn hắn không thể nhịn nổi.
Ngươi là cái thá gì mà dám nói lưỡng tình tương duyệt, tư định chung thân với sư tỷ ta?
"Ngươi dám làm bại hoại thanh danh sư tỷ ta, ta phải liều mạng với ngươi!”
Lữ Thiếu Khanh khinh thường cười lạnh hai tiếng, nhìn chằm chằm tên đệ tử Điểm Tinh Phái đó: “Ngươi nói ta làm bại hoại thanh danh của nàng, ngươi biết chuyện của ta và nàng sao?”
"Chuyện của nàng, đám đệ tử cấp thấp như các ngươi cũng xứng đáng biết sao?”
Lời của Lữ Thiếu Khanh khiến mấy tên đệ tử Điểm Tinh Phái á khẩu, không thể trả lời.
Trong lúc nhất thời, bọn hắn không cách nào phản bác.
Các tu sĩ khác cũng nhìn nhau ngơ ngác, xem ra, hình như những lời này là thật.
Hắn không có quan hệ với Hạ Ngữ.
Nhưng cũng có người không tin, chưa từ bỏ ý định.
“Ngươi nói thì là thật sao? Tuyên Vân Tâm không ở đây, ngươi muốn nói thế nào chẳng được!”
Đệ tử Điểm Tinh Phái kịp phản ứng, lớn tiếng nói: "Không sai, chính là như vậy!"
"Nói không chừng là ngươi cướp!"
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh cười thầm, ngoài mặt lại cố ý nổi giận: “Các ngươi còn muốn ta phải thế nào nữa?!”
“Ta đã nói ra sự thật rồi mà các ngươi còn không tin ta sao?!”
“Có ai bắt nạt người quá đáng như vậy không?!”
Lữ Thiếu Khanh đứng lên, quơ linh phù trong tay, tức giận nói: “Có phải muốn ta nói ra nàng đã cho ta xem y phục thiếp thân của nàng rồi các ngươi mới tin không?!”
“Phụt!”
Tuyên Vân Tâm đang dựa vào một thân cây, nghe tới đây hai mắt biến thành màu đen, không kìm được phun ra một ngụm máu tươi.
Khinh người quá đáng!
Tuyên Vân Tâm bị tức đến thổ huyết, linh lực trong cơ thể hỗn loạn.
Đáng chết, ta muốn lên liều mạng với hắn!
Tuyên Vân Tâm biết chắc chắn không thể để tên khốn kiếp Lữ Thiếu Khanh này tiếp tục nói hươu nói vượn.
Nếu hắn còn nói thêm, nàng sẽ không còn mặt mũi quay về Điểm Tinh Phái nữa mất.
Đúng lúc này, giọng Lữ Thiếu Khanh tiếp tục truyền tới, hắn hét lên.
“Các ngươi không tin, có thể bảo nàng đến đối chất với ta, ta dùng đạo tâm của ta để thề, ta tuyệt đối đã từng nhìn thấy rồi!”
Tuyên Vân Tâm dừng bước, hận đến mức muốn phát điên...