Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 209: Mục 210

STT 209: CHƯƠNG 209: DÙNG XUÂN DƯỢC HẢ?

Sau chuyện này, Tiêu Dũng cảm thấy lời lão đệ nói với mình trước kia dường như là sự thật.

Tiêu Dũng cũng không dám nán lại lâu, nhanh chóng theo Tiêu Y đi vào bên trong.

Lữ Thiếu Khanh nhẩm tính giá trị ba món pháp khí nhị phẩm Tiêu Dũng tặng, cũng được hơn một ngàn linh thạch.

Xem như có lời.

Đúng là nghiệp chướng, Lữ Thiếu Khanh trong lòng vô cùng phiền muộn.

Đã từng thấy quá nhiều tiền, giờ đây hơn một ngàn linh thạch cũng chỉ là một khoản nhỏ mà thôi.

Kiếm tiền không dễ dàng.

Tiếp theo đây ta phải kiếm tiền thế nào?

Cái đồ quỷ quái kia, ăn nhiều như vậy, biết nuôi kiểu gì đây?

Sau đó, Lữ Thiếu Khanh nhìn sang Hạng Ngọc Thần: "Hạng sư huynh, pháp khí nhị phẩm, ngươi có muốn mua không? Giá đồng môn, chỉ năm trăm linh thạch hạ phẩm một món..."

Trên đường, Tiêu Dũng không nhịn được hỏi nữ nhi mình.

"Con ngoan, lễ vật phụ thân tặng chắc là không tệ lắm chứ?"

"Vì sao Lữ công tử có vẻ không thích thú mấy vậy?"

Tiêu Y suy nghĩ, cảm thấy không cần gạt phụ thân mình: "Phụ thân, người tặng quà cho Nhị sư huynh, chi bằng cứ đưa thẳng cho hắn một đống linh thạch."

Tiêu Y đã thấu hiểu rất rõ tính tham tiền của Lữ Thiếu Khanh.

Đừng hòng moi được dù chỉ một linh thạch từ túi Nhị sư huynh.

Hơn nữa, Nhị sư huynh của nàng thích linh thạch vô cùng, bất cứ pháp khí hay đan dược nào cũng không thể khiến hắn vui bằng linh thạch.

Tiêu Dũng không đồng ý với lời của nữ nhi.

"Tặng linh thạch tục lắm, ta chưa từng thấy ai tặng quà mà đưa thẳng linh thạch cho người ta."

Nếu đã tặng linh thạch, không có hàng vạn linh thạch thì làm sao dám tặng cho người ta.

Tuy Tiêu gia là đại gia tộc, nhưng cũng phải nuôi dưỡng rất nhiều tộc nhân.

Bởi vậy bình thường khá túng quẫn.

Không tặng nổi pháp khí tam phẩm, đành phải tặng nhị phẩm vậy.

"Pháp khí nhị phẩm, cũng coi như không tệ rồi."

Tiêu Dũng vẫn rất tự tin vào món quà mình đã chọn: "Lăng Tiêu Phái các con cũng không giàu có gì."

"Trong tay họ cũng đâu có bao nhiêu pháp khí."

Lời này chỉ có thể áp dụng với các đệ tử khác của Lăng Tiêu Phái mà thôi, nhưng nếu áp dụng cho đệ tử Thiên Ngự Phong thì không được.

Bất kể là Kế Ngôn hay Lữ Thiếu Khanh, Tiêu Y chưa từng thấy họ sử dụng pháp khí.

Hình như Kế Ngôn chỉ có một thanh kiếm, gặp ai cũng dùng thanh kiếm đó bổ vào người ta.

Còn Lữ Thiếu Khanh ư, cũng chỉ có một thanh kiếm, nếu không chém được thì gào tên Kế Ngôn rồi chém tiếp.

Còn pháp khí, Tiêu Y chưa thấy bọn họ sử dụng bao giờ.

Bởi vậy, Tiêu Y nói: "Phụ thân, pháp khí nhị phẩm mà thôi, theo lời Nhị sư huynh, chó cũng không dùng."

Tiêu Dũng không tin, đúng là pháp khí nhị phẩm không cao cấp, nhưng đệ tử Lăng Tiêu Phái các con có mấy người có?

Tiêu Dũng nhắc tới pháp khí của nữ nhi, nói: "Lúc con tới bái sư, ta cho con hai món pháp khí nhị phẩm, sau khi con đến Thiên Ngự Phong, có nhận pháp khí không?"

Tiêu Y nói rõ: "Có, sư phụ cho con một thanh trường kiếm nhị phẩm."

"Có mỗi một món."

Trong lòng Tiêu Dũng càng thêm khinh thường, đã bảo rồi, Lăng Tiêu Phái nghèo, ngay cả trẻ con Tề Châu cũng biết.

"Có điều…" Tiêu Y đổi giọng, cổ tay khẽ lật một cái, trường kiếm và linh giáp tam phẩm xuất hiện trong tay.

"Người xem này, đây là pháp khí Đại sư huynh và Nhị sư huynh tặng cho con."

Tiêu Dũng mở to mắt, giống hệt vẻ kinh ngạc thường thấy của Tiêu Y, ông nhìn trường kiếm và linh giáp tam phẩm trong tay nữ nhi với ánh mắt khó tin.

Pháp khí tam phẩm, ngay cả ông cũng chỉ có một món.

Nữ nhi lại có hai món.

"Thực lực của con tới đâu rồi?"

"Con có dùng tới chúng không?"

Tiêu Y cười hì hì, nàng rất thích nhìn thấy bộ dạng này của phụ thân.

Sau đó nàng triển lộ khí tức của mình.

Tiêu Dũng ngạc nhiên đến mức tròng mắt sắp rơi ra ngoài rồi...

So với hai món pháp khí tam phẩm, thực lực của Tiêu Y mới là điều khiến Tiêu Dũng chấn kinh hơn cả.

Nữ nhi của mình mới gia nhập Lăng Tiêu Phái bao lâu?

Đã được nửa năm chưa?

Đếm ngón tay, chắc là còn chưa được nửa năm.

Tiêu Dũng càng thêm đờ đẫn, ông nhìn nữ nhi mình, không biết phải nói gì.

Ông còn nhớ rõ.

Trước lúc nữ nhi tới bái sư, thực lực chỉ có Luyện Khí tầng bảy.

Đã dừng lại ở đó rất lâu.

Tiêu Dũng thấy thiên phú của nữ nhi phi phàm, mới nhờ đệ đệ mình, để Tiêu Y bái nhập Lăng Tiêu Phái.

Hiện tại mới có bao lâu đâu, mà đã bước vào Trúc Cơ kỳ rồi.

Tuy các cảnh giới giai đoạn trước có vẻ dễ đột phá, nhưng tốc độ như vậy thật sự quá nhanh.

Tiêu Dũng thậm chí cảm thấy hoảng sợ.

Ông hỏi lắp bắp, "Con, con gái ngoan, sao con…”

"Con, con dùng đan dược à?"

Chẳng lẽ là dùng xuân dược? Mạnh đến thế sao?

Tiêu Y nhìn thấy phụ thân hoảng hốt, trong lòng càng thêm đắc ý.

Trước mặt Nhị sư huynh mình thường xuyên kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, hiện tại cuối cùng cũng có thể hãnh diện trước mặt phụ thân.

Tiêu Y chống nạnh, ngẩng đầu, vẻ mặt dương dương tự đắc: "Không có, không có dùng đan dược tăng cường thực lực nào cả."

"Ha ha, phụ thân, con lợi hại không nào?"

"Lợi hại, lợi hại." Tiêu Dũng không ngừng gật đầu, thế này mà chưa lợi hại thì cái gì mới là lợi hại?

"Con gái ngoan của ta thật sự là thiên tài."

"Ha ha, thế này thì, còn ai lợi hại hơn con gái ngoan của ta nữa chứ."

Nhưng mà Tiêu Y lại không dám nhận lời nói như vậy, nếu nói đến thiên tài, thì thiên tài thật sự là Đại sư huynh và Nhị sư huynh của mình.

Trước mặt hai người bọn họ, thiên tài gì cũng thành trò cười hết.

Ai dám đứng trước mặt hai người bọn họ tự xưng là thiên tài chứ?

Tiêu Y quay đầu lại liếc nhìn một cái, may mà Nhị sư huynh không đi cùng, nếu không thì kiểu gì mình cũng bị trêu chọc.

Nàng vội vàng chuyển chủ đề này, nói: "Phụ thân, con dẫn người đến chỗ ngồi nhé."

Tiêu Dũng gật đầu, quay đầu lại dặn dò tộc nhân mình một tiếng: "Mọi người chú ý một chút, đừng làm loạn ở đây, nếu xảy ra vấn đề gì, ta cũng không bảo vệ được các ngươi đâu."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!