Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 213: Chương 213: Lời này, bảo bọn họ làm sao nói tiếp đây

STT 213: CHƯƠNG 213: LỜI NÀY, BẢO BỌN HỌ LÀM SAO NÓI TIẾP Đ...

Nhưng loại mánh khóe này của Lữ Thiếu Khanh trước mặt Hạng Ngọc Thần chẳng có tác dụng gì.

Hạng Ngọc Thần tuy tính tình thành thật, đôn hậu, nhưng không hề ngu ngốc. Hắn ta cẩn thận thi hành mệnh lệnh của sư phụ.

Ngu Sưởng bảo hắn ta tới đây canh chừng Lữ Thiếu Khanh, không được rời đi, hắn ta vẫn luôn ở đây canh chừng. Ai đến cầu xin cũng đều vô ích.

Lữ Thiếu Khanh biết tính cách Hạng Ngọc Thần liền từ bỏ ý định thuyết phục hắn ta.

Hắn bất đắc dĩ thở dài, cảm thán chưởng môn giảo hoạt, cuối cùng đành ủ rũ trở lại chỗ ngồi của mình.

Thấy Lữ Thiếu Khanh không thể trốn thoát, Tiêu Y vui vẻ hẳn lên, ân cần đưa linh đậu đã bóc sẵn cho Lữ Thiếu Khanh.

"Nhị sư huynh, đừng thất vọng nhé, ở đây cũng rất tốt mà."

Ôi, con bé này, trông có vẻ vui vẻ lắm.

Lữ Thiếu Khanh mặt mày khó coi: "Có phải muội đang rất vui vì ta ở lại đây không?"

Đương nhiên rồi, huynh ở lại đây, đến lúc đó trời sập, huynh gánh vác, ta cũng chẳng cần bận tâm.

Tiêu Y lắc đầu, nhưng nàng không dám thừa nhận điều này.

"Làm gì có, ta là cảm thấy có Nhị sư huynh ở đây, ta sẽ không còn sợ hãi nữa."

Vừa rồi Lữ Thiếu Khanh nói để Tiêu Y làm đại diện Thiên Ngự Phong ở lại, khiến nàng sợ hãi.

Hiện tại Lữ Thiếu Khanh không thể chạy trốn, mới khiến trái tim đập loạn của nàng bình tĩnh lại.

Hạng sư huynh là ân nhân cứu mạng của ta.

Tiêu Y vội vàng lấy một quả trái cây, đưa cho Hạng Ngọc Thần ngồi bên cạnh.

"Hạng sư huynh, ăn trái cây đi."

Lữ Thiếu Khanh khó chịu: "Ăn cái gì mà ăn, hắn ta là đệ tử chưởng môn, sẽ thiếu thốn trái cây của muội sao? Đưa đây cho ta."

Lữ Thiếu Khanh gặm quả trái cây, nhìn chằm chằm Hạng Ngọc Thần.

"Hạng sư huynh, ngươi nói thật cho ta nghe, chưởng môn có âm mưu gì?"

Chống lại ta, không phải chính là âm mưu sao?

Hạng Ngọc Thần cười khổ không ngớt, đây có thể gọi là âm mưu gì?

Nếu là người khác, hắn ta nhất định sẽ dạy dỗ một phen, dạy hắn cách ăn nói.

Nhưng bất đắc dĩ, người trước mắt này là Lữ Thiếu Khanh, sư phụ hắn ta cũng không kiềm chế được, hắn ta làm đệ tử vẫn là không nên tự lượng sức mình.

Đối mặt với Lữ Thiếu Khanh, hắn ta cũng phải tránh mũi nhọn, hắn ta thành thật nói: "Sư phụ chỉ nói cho ta nghe, bảo ta nhìn chằm chằm ngươi, không cho ngươi rời đi."

Sau đó tận tình khuyên nhủ Lữ Thiếu Khanh: "Lữ sư đệ, sau khi ngươi gia nhập môn phái, số lần tham gia đại hội môn phái vô cùng ít ỏi. Đại điển lần này còn long trọng hơn cả đại hội môn phái, ngươi cứ ở lại đây đợi đi."

Tiêu Y ở bên cạnh âm thầm tặc lưỡi, vẫn là Nhị sư huynh đỉnh của chóp.

Mười năm, số lần tham gia ít ỏi đến đáng thương.

Thật kinh khủng.

Khó trách chưởng môn nhìn thấy Nhị sư huynh kiểu gì cũng phải mắng vài câu.

Lữ Thiếu Khanh thì chẳng chút xấu hổ nào: "Đại hội gì thì cũng chỉ là nghe chưởng môn nói nhảm nhí, không có ý nghĩa, ta không cần tu luyện sao?"

Hạng Ngọc Thần và Tiêu Y đều im lặng.

Lời này, bảo bọn họ làm sao nói tiếp đây.

Có Hạng Ngọc Thần ở đây ngăn chặn, Lữ Thiếu Khanh biết mình không thể chạy trốn.

Chỉ có thể thành thật ở lại đây.

Ngu Sưởng nói chuyện ròng rã hơn nửa canh giờ mới kết thúc.

Thấy Ngu Sưởng đi xuống, Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên hỏi Hạng Ngọc Thần: "Hạng sư huynh, ngươi biết thái độ làm người của ta chứ?"

Hạng Ngọc Thần gật đầu, thái độ làm người của ngươi, ta ít nhiều cũng biết một chút. Nhưng mà, Hạng Ngọc Thần không rõ tại sao Lữ Thiếu Khanh lại đột nhiên nói đến chuyện này.

Tiêu Y cũng chớp mắt, tò mò nhìn Lữ Thiếu Khanh, không hiểu Nhị sư huynh của mình đang có chủ ý gì.

Lữ Thiếu Khanh nhìn hai người lộ ra vẻ nghi hoặc, không nói nhiều, nói với Hạng Ngọc Thần: "Hạng sư huynh, ngươi đi nói cho chưởng môn. Nếu có người gây chuyện, đừng có bắt ta ra mặt."

Hạng Ngọc Thần càng thêm khó hiểu, không hiểu ý Lữ Thiếu Khanh.

Có người gây sự, làm đệ tử Lăng Tiêu Phái nên nghĩa bất dung từ ngăn cản mới đúng.

"Lữ sư đệ, lời này của ngươi ta không đồng ý, có người gây sự, làm môn phái khó xử, thân là đệ tử môn phái, nên nghĩa bất dung từ ngăn cản."

Hạng Ngọc Thần nói năng chính trực, rất có khí phách. Trong ánh mắt lộ ra kiên định, nếu có người mạo phạm Lăng Tiêu Phái, cho dù phải trả giá bằng tính mạng hắn ta cũng phải bảo vệ danh dự môn phái.

Thái độ của Hạng Ngọc Thần khiến Tiêu Y vô cùng cảm động.

Đây mới là sư huynh môn phái bình thường chứ.

Tiêu Y nhìn thoáng qua Nhị sư huynh của mình, không đành lòng nhìn thẳng.

Nhị sư huynh, huynh vậy mà đang ngoáy mũi, đây là thái độ gì vậy? Lại nói, tu sĩ còn có gỉ mũi sao?

Tiêu Y lại có chút kích động muốn ngoáy thử một chút.

Hạng Ngọc Thần nói những lời này, có thể cảm động người khác, nhưng lại chẳng cảm động được Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh ngoáy nửa ngày cũng chẳng ngoáy ra được cục gỉ mũi nào, xoa xoa tay, sau đó bóp một viên linh đậu rồi ném vào miệng.

Tiêu Y vô cùng ghét bỏ, chỉ trích ngay tại chỗ: "Nhị sư huynh, huynh có thể giữ vệ sinh một chút được không?"

"Vệ sinh?" Lữ Thiếu Khanh cười khẩy một tiếng: "Tiểu Hồng cả ngày ị đái trên đầu muội, sao lại không thấy muội nói đến vệ sinh?"

Tiêu Y nhanh chóng sờ lên đầu mình, nơi này đã sắp thành tổ chim chuyên dụng của Tiểu Hồng rồi, Tiểu Hồng trên bàn chỉ vào Lữ Thiếu Khanh kêu to, như thể đang chỉ trích hắn nói xấu mình.

Lữ Thiếu Khanh cười xong, nghiêm túc nói với Hạng Ngọc Thần: "Hạng sư huynh quả không hổ là tấm gương mẫu mực của chúng ta, cho nên, có việc thì ngươi ra mặt đi. Đừng bắt ta ra mặt. Ngươi cứ đi nói với chưởng môn là được rồi, thực lực của ta thấp kém, đi lên cũng chỉ làm môn phái mất mặt thôi."

Lời này khiến Hạng Ngọc Thần không nhịn được mà lại nở nụ cười khổ.

"Thực lực của ngươi mà còn nói là thấp kém, ta đây thì sao?"

Hạng Ngọc Thần lắc đầu, không rõ Lữ Thiếu Khanh vì sao phải làm như vậy.

Nhưng mà, hắn ta nhìn thoáng qua mọi người phía dưới quảng trường, hắn ta nói một câu: "Lữ sư đệ, lần này chỉ sợ ngươi khó thoát khỏi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!