STT 2336: CHƯƠNG 2134: VẪN LẠC THẾ GIỚI BIẾN HÓA
Trước mặt Lữ Thiếu Khanh, quang đoàn chói mắt, ánh sáng ngũ sắc lấp lóe, sau đó tựa những xúc tu chìm vào trong bùn đất xung quanh.
Ánh sáng chạm vào bùn đất liền hóa thành thực thể, tựa bộ rễ cắm sâu vào bùn đất, không ngừng lan tràn xuống những nơi sâu hơn.
Trong thần thức của Lữ Thiếu Khanh, quang đoàn trước mắt như bộ rễ đại thụ đâm sâu vào trong bùn đất, sau đó kéo dài ra bốn phương tám hướng.
Ánh sáng lưu chuyển, chạm đến bùn đất liền hóa thành thực chất, hóa thành những linh mạch, óng ánh, sáng long lanh, linh khí lưu chuyển.
Linh khí nồng đậm dưới đất hội tụ, thẩm thấu vào bùn đất, hướng lên trên.
Phạm vi linh mạch ngày càng lớn, lít nha lít nhít, như mạng nhện trải khắp dưới mặt đất.
Trong thần thức của Lữ Thiếu Khanh, những linh mạch này cuối cùng hóa thành một đồ án hình rồng, như một Thần Long chân chính, tiềm phục dưới lòng đất, yên lặng chuyển vận năng lượng sinh mệnh cho thế giới này.
Nhìn linh mạch sáng lấp lánh trước mắt, Lữ Thiếu Khanh nước bọt chảy ròng ròng.
Đây là tổ mạch, cũng có thể xưng là Tổ Long mạch, là linh mạch đầu tiên bắt đầu của một thế giới, là căn bản của một thế giới.
Tất cả linh mạch xuất hiện sau này đều có thể nói là chi nhánh của nó.
Có nó, thế giới này sẽ sống.
Không mấy người có thể gặp qua tổ mạch, nó mặc dù không có sinh mệnh, lại phảng phất có được linh trí, tồn tại trong thế giới, nhưng không ai có thể tìm được nó.
Hôm nay, Lữ Thiếu Khanh ở chỗ này có thể chứng kiến một Tổ Long mạch đản sinh.
Không nói những cái khác, từ trên đó đạt được một đoạn hay nửa khối, đủ để vượt qua ngàn vạn ức linh thạch.
Lữ Thiếu Khanh rất muốn lấy xuống một đoạn, mang về tuyệt đối có thể khiến những đại thế lực kia đem quần lót ra đổi lấy linh thạch.
Bất quá Lữ Thiếu Khanh cuối cùng vẫn là đem cảm giác kích động đó áp xuống.
Hắn mặc dù không phải người tốt đẹp gì, nhưng cũng không phải kẻ cùng hung cực ác.
Tổ mạch là căn bản của một thế giới, phá hủy nó tương đương với phá hủy toàn bộ thế giới.
Thế giới này vừa mới đạt được tân sinh, mình thực sự không làm được chuyện này.
Lau nước bọt, tự an ủi: "Thôi, mình có hơn 100 triệu linh thạch, chuyện này không làm cũng được."
"Những thứ này cũng không phải linh thạch, ta là người tốt."
Linh mạch không phải linh thạch, cần thời gian dài đằng đẵng mới có thể hóa thành linh thạch.
Linh thạch bất quá là sản phẩm phụ thuộc của linh mạch, thứ chân chính có giá trị là linh mạch.
Có linh mạch, liền có vô số linh thạch.
Song Nguyệt cốc chính là có một linh mạch, sáng tạo ra vô số phú hào, linh thạch lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn.
Cũng may không có linh thạch sáng lấp lánh, nếu không Lữ Thiếu Khanh lo lắng hắn sẽ không khống chế nổi mình.
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, phóng một bước, rời đi nơi này.
Linh mạch trắng tinh sáng loáng ngay trước mắt tương đương với vô tận linh thạch đang vẫy gọi hắn, không nhanh chóng rời đi, hắn sợ mình đến lúc đó sẽ thay đổi chủ ý.
Thân ảnh Lữ Thiếu Khanh lóe lên, xuất hiện trên mặt đất.
Theo tổ mạch xuất hiện, thế giới này phát sinh càng nhiều biến hóa.
Giữa thiên địa ánh sáng sáng tỏ hơn nhiều, giống bình minh trong bóng tối, sắp tảng sáng.
Bất quá cái "sắp" này, theo Lữ Thiếu Khanh thì cũng phải mấy ngàn năm hoặc trên vạn năm mới được.
Mặt đất không ngừng chấn động, thần thức quét qua.
Có nơi trên bầu trời mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội, mưa rào tầm tã trút xuống, rót vào Sinh Mệnh Nguyên Tuyền cho thiên địa này.
Cũng có nơi, bầu trời lấp lóe, từng luồng lưu tinh xé rách bóng tối, từ trên trời giáng xuống, rơi xuống mặt đất, như Địa Long xoay mình, bùn đất cuộn trào, núi sụp đổ, núi lửa phun trào, dung nham chảy tràn, biển lửa ngàn dặm, mang tới hỏa diễm sinh mệnh.
Hệt như thiên địa sơ khai, thế giới này không ngừng phát sinh biến hóa mới.
Thế giới này muốn xuất hiện sinh mệnh đoán chừng cần rất lâu mới được.
Không khí đục ngầu bắt đầu trở nên tươi mát, trong không khí đã xuất hiện linh khí nhàn nhạt.
Đặc biệt là nơi Lữ Thiếu Khanh, trận pháp lấp lóe, linh khí xung quanh tụ lại, mặc dù không nhiều, nhưng ít ra đủ để trận pháp vận chuyển.
Hơn nữa linh khí nồng độ không ngừng gia tăng.
Nhìn Kế Ngôn đang nằm trong Tụ Linh trận, bên người xuất hiện linh khí sương trắng nhàn nhạt, Lữ Thiếu Khanh thở phào.
"Cứ như vậy đi, từ từ rồi sẽ đến!"
Lữ Thiếu Khanh cũng không lo lắng, không cần hắn phải lấy linh thạch ra đều là tình huống tốt.
Không cần linh thạch, hết thảy đều là tình huống tốt.
Lữ Thiếu Khanh ngồi xếp bằng xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Trên bầu trời không ngừng hiện lên ánh sáng, đó là ánh sáng của lưu tinh xẹt qua, từng luồng lưu tinh, như những hạt giống hy vọng rơi xuống.
Thế giới này đang phát triển theo chiều hướng tốt, không biết vì sao, Lữ Thiếu Khanh trong lòng cảm nhận được niềm vui không hiểu.
Có một loại cảm giác vui mừng, một loại như một lão phụ thân nhìn con cái chậm rãi lớn lên.
Rất là thỏa mãn.
Lữ Thiếu Khanh cứ như vậy ngồi nhìn, trên mặt lộ ra nụ cười từ phụ.
"Kỳ quái, sao ta lại có cảm giác như một lão phụ thân?" Lữ Thiếu Khanh rất đỗi kỳ quái, "Sẽ không phải chạy vào trong cơ thể ta một chuyến, liền dính líu quan hệ với ta sao?"
"Thôi bỏ đi, làm ân nhân cứu mạng là được rồi, ta không muốn làm lão phụ thân."
Làm cha mẹ không dễ dàng gì.
Hài tử còn chưa lớn lên liền phải tự tay bón phân, dọn nước tiểu mà nuôi lớn.
Hiện tại thế giới này mới vừa bắt đầu thức tỉnh phục sinh, như một hài tử vừa chào đời.
Đợi đến nó lớn lên có trời mới biết cần bao lâu thời gian, trong quá trình này, làm cha mẹ phải thay bao nhiêu tã, lau bao nhiêu lần mông, dọn bao nhiêu cứt đái?
Lữ Thiếu Khanh mới không muốn dính líu quá nhiều quan hệ với thế giới này.
Một thế giới đó, lỡ đến lúc xảy ra chuyện gì, mình giúp hay không giúp đây?
Lữ Thiếu Khanh nhìn một lúc, thế giới này biến hóa vẫn còn tiếp tục, cũng không có chuyện gì khác xuất hiện.
Linh khí xung quanh càng nhiều, có nồng độ khoảng 1/10 của 13 châu thế giới, cứ theo tốc độ này, đoán chừng nồng độ linh khí sẽ vượt qua Nhân Giới, Ma Giới và Yêu Giới.
Dù sao cái mới vẫn tốt hơn cái cũ không ít.
Lữ Thiếu Khanh cầm Xuyên Giới bàn ở chỗ này ghi lại tọa độ, mỉm cười: "Ngày sau nơi này cũng có thể làm thành một đường lui."
Sau đó duỗi lưng: "Thừa dịp còn có thời gian, đi tu luyện một chút đi, cũng nên đột phá Đại Thừa kỳ."
Phát sinh nhiều chuyện như vậy, đạt được lợi ích to lớn, Lữ Thiếu Khanh cảm thấy cũng không khác biệt là bao.
"Đi vào xem ma quỷ tiểu đệ một chút đi, trên tay có linh thạch, có sức mạnh là đủ, hắc hắc. . . . ."
Lữ Thiếu Khanh cười đắc ý, thoáng cái biến mất tại chỗ. . . .