STT 2376: CHƯƠNG 2175: HÓA RA ĐỒ ĐẦN LẠI TRÔNG THẾ NÀY!
"Hộc, hộc..."
An Tường hô hấp nặng nề, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi, An Tường đã cảm thấy mình như vừa trải qua trận đại chiến 10 ngày 10 đêm với kẻ địch cường đại.
Hắn nhìn về phía ngôi nhà gỗ xa xa, trong ánh mắt tràn ngập sự kính sợ sâu sắc.
Không cần gặp mặt, hắn đã biết mình không bằng Kế Ngôn.
Hắn không thể nói rõ mình và Kế Ngôn chênh lệch bao nhiêu.
Nhưng hắn biết rõ, Kế Ngôn là Đại Thừa Kỳ, muốn giết hắn chỉ trong một hơi thở.
"Thế nào?" Tiêu Y lên tiếng, "Ai, ngươi vẫn là không tè ra quần, ai..."
Hai tiếng "ai" đầy tiếc nuối, Tiêu Y nhìn chằm chằm mặt đất khô khốc, vẻ mặt tràn ngập thất vọng.
Nàng rất muốn nhìn xem tên đáng ghét An Tường này sợ đến tè ra quần.
Bất quá nhìn An Tường sắc mặt trắng bệch, Tiêu Y lại cảm thấy cũng không tệ.
Chí ít cũng dọa cho tên gia hỏa này hồn bay phách lạc.
"Hừ hừ," Tiêu Y đứng trên cao, khinh thường nhìn An Tường, "Ngươi chỉ có chút thực lực ấy, cũng dám khiêu chiến Đại sư huynh?"
"Ngay cả cửa ải này ngươi còn không qua nổi."
"Ngươi cho rằng chúng ta những thân truyền đệ tử này mặc kệ ngươi, là sợ ngươi sao?"
"Bị người ta tâng bốc vài câu liền không biết trời cao đất rộng, ngươi là thân hình to lớn mà đầu óc không phát triển đúng không?"
"Ngu đến chết rồi, ta nhất định sẽ đề nghị môn phái, về sau thu người, phải khảo hạch đầu óc mới được, khảo hạch không đạt thì đừng hòng bước chân vào Lăng Tiêu Phái."
"Ở cùng kẻ ngu xuẩn sẽ bị lây nhiễm sự ngu xuẩn."
Tiêu Y nói lời ngoan độc, An Tường nghe mà nộ khí trào dâng trong lòng.
Nhưng hắn lại không phản bác được nửa lời.
Lên đến Thiên Ngự Phong này, hắn mới biết mình buồn cười đến mức nào.
Trước kia hắn cho rằng họ không dám ứng chiến là vì sợ hãi, giờ mới thấy, là vì họ không muốn bắt nạt người.
Trong lòng An Tường dâng lên một nỗi xấu hổ, một lần nữa cảm thấy mình như một thằng hề.
"Được rồi, đi thôi!" Tiêu Y quay người, "Theo ta xuống núi."
An Tường đứng lên, ánh mắt nhịn không được ngoảnh lại nhìn ngôi nhà gỗ xa xa.
Ngôi nhà gỗ tĩnh lặng, trông thật bình thường, giản dị tự nhiên.
Trong mắt An Tường, nó lại trở nên vô cùng cao lớn, tựa như một tòa thần điện, khiến lòng hắn dâng lên sự kính sợ.
Đây chính là Đại sư huynh của Lăng Tiêu Phái, hắn có thúc ngựa cũng không đuổi kịp.
An Tường từng bước cẩn trọng, Tiêu Y không nhịn được thúc giục: "Đi nhanh lên, với lại, bớt nhìn đông nhìn tây ở đây, đừng làm phiền người khác."
"Nếu làm ồn đến Sư nương, Nhị sư huynh sẽ đánh chết ngươi đấy."
An Tường từng bước theo sau Tiêu Y, ngửi thấy linh khí nồng đậm xung quanh, tâm cảnh hắn không hiểu sao bình tĩnh hơn mấy phần.
"Sư thúc!" Bỗng nhiên, một bóng đen lao tới, như một con khỉ, thoắt cái đã leo lên vai Tiêu Y, vững vàng ngồi trên cổ nàng.
An Tường giật mình, nhìn kỹ lại, một tiểu nha đầu mặc váy đen đang ghé đầu trên vai Tiêu Y, hiếu kỳ đánh giá hắn.
"Sao ngươi lại tới đây?" Tiêu Y vỗ vỗ Tiểu Hắc đang ngồi trên vai mình.
Tiểu Hắc ôm đầu Tiêu Y, cười hắc hắc nói: "Ba ba bảo con tới, nói ở đây có đồ đần để xem."
"Sư thúc, hắn chính là đồ đần ba ba nói sao?" Tiểu Hắc trong ánh mắt tràn ngập hiếu kỳ, đánh giá An Tường một lượt rồi biểu cảm kinh ngạc như thể vừa gặp được động vật quý hiếm: "Con còn chưa gặp qua đồ đần, hóa ra đồ đần lại trông thế này."
"Đồ đần, ngươi biết nói chuyện không?"
"Con còn chưa nghe qua đồ đần nói chuyện."
An Tường lập tức giận dữ: Thật là một tiểu nha đầu vô lễ.
An Tường đi vào Thiên Ngự Phong này, bị Tiêu Y đả kích, bị Lữ Thiếu Khanh đả kích, cuối cùng lại bị Kế Ngôn đả kích.
Lòng tin bị đả kích đến tan nát.
An Tường giờ phút này đang tự hoài nghi bản thân, cảm giác mình như một thằng hề.
Đang trong trạng thái ghen ghét, tự ti, một trái tim yếu ớt lại mẫn cảm.
Đột nhiên có người đến gọi hắn đồ đần, trắng trợn khiêu khích.
Kẻ gọi hắn là đồ đần lại là một tiểu nha đầu, đứng lên còn chưa tới ngang eo hắn.
Nộ khí của An Tường trong nháy mắt bùng lên, như núi lửa phun trào, nham thạch nóng chảy cuộn trào khắp cơ thể.
Ba ba của ngươi nói ta là kẻ ngu, ta không bằng hắn, ta nhận.
Nhưng ngươi một tiểu nha đầu cũng dám nói hươu nói vượn?
Ngươi xứng đáng sao?
An Tường nhìn hằm hằm Tiểu Hắc: "Tiểu nha đầu, ngươi có tin ta sẽ xử lý ngươi không?"
Tiểu Hắc lúc này ngồi thẳng người, mắt lộ hung quang: "Sư thúc, con có thể ăn hắn không?"
Bản thể của Tiểu Hắc có lai lịch bí ẩn, ngay cả những kẻ như Bạch Thước khi gặp cũng phải cảm thấy tim đập nhanh.
Chưa từng ăn thịt người, nhưng không có nghĩa là nó không dám ăn người.
"Đừng bắt nạt hắn, ta sợ Nhị sư huynh không vui." Tiêu Y thở dài, có chút tiếc nuối: "Nhị sư huynh coi trọng tình nghĩa đồng môn, thật tình."
"Nha." Tiểu Hắc nghe xong, lập tức trở nên tẻ nhạt, lại lần nữa nằm xuống.
Vẻ mặt như thể đã ăn chắc An Tường, khiến An Tường tức đến phát điên.
An Tường mặt đỏ bừng, chỉ vào Tiểu Hắc nói: "Tiểu nha đầu, có dám đánh với ta một trận không?"
Ta đánh không lại cha ngươi, lẽ nào còn không đánh lại con nhóc ngươi?
Ta không tin trên Thiên Ngự Phong này ai nấy cũng đều là những kẻ mạnh mẽ đến đáng sợ.
Tiêu Y lúc này khinh bỉ: "Oa, ngươi sa sút đến mức này rồi sao? Lại còn muốn bắt nạt Tiểu Hắc nhà ta?"
"Ta khuyên ngươi tự trọng, đừng tự rước lấy khổ."
Câu đầu tiên khiến An Tường xấu hổ, nhưng câu nói tiếp theo lại khiến hắn mất đi lý trí.
"Đến đây!" An Tường gầm thét, "Ta ngược lại muốn xem xem con nhóc thối nhà ngươi có thể lợi hại đến mức nào!"
Ta cũng không tin, trên Thiên Ngự Phong các ngươi ai nấy cũng đều là thiên tài?
Ta đánh không lại lão tử ngươi, lẽ nào còn không đánh lại con nhóc miệng còn hôi sữa ngươi?
Tiểu Hắc bĩu môi, vẻ mặt lười biếng, chẳng mấy hứng thú: "Không có đồ ăn, không muốn đánh."
"Đến đây, ngươi sợ sao?" An Tường khiêu khích: "Ta nhìn ngươi chính là đồ hèn nhát."
Tiểu Hắc không bị lời khiêu khích ảnh hưởng, nó chỉ quan tâm có đồ ăn hay không.
Nhưng Tiêu Y chịu không được khiêu khích.
Dựa vào, đáng ghét thật.
Vào Thiên Ngự Phong rồi mà ngươi còn dám ngông cuồng như thế, vừa rồi dạy dỗ ngươi còn chưa đủ sao?
Tiêu Y giơ Tiểu Hắc lên, nói với nó: "Tiểu Hắc, lên, để hắn nếm mùi lợi hại của ngươi."
"Chú ý, đừng đánh chết hắn là được."
Nhị sư huynh có thể nhịn, nhưng ta thì không thể.
Tiểu Hắc được đặt xuống đất, đối mặt An Tường, nhàm chán ngáp một cái: "Không đánh chết được sao?"
"Được thôi..."
Động tác khinh miệt ấy khiến An Tường tức đến phát điên.
"Ghê tởm!"
An Tường gầm thét một tiếng, trường kiếm sắp rút ra, nhưng ngay sau khắc đó, trước mắt hắn tối sầm lại, nắm đấm của Tiểu Hắc đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
"RẦM!" An Tường trực tiếp bị đánh bay lên trời...