STT 2383: CHƯƠNG 2182: TRONG NHÀ CỦA TA CÒN THIẾU MỘT CÁI GI...
Mười vạn chữ tâm đắc!
Tiêu Y ở bên cạnh tinh thần phấn chấn.
Quá tốt rồi.
Rốt cục có những người khác cũng nếm trải nỗi khổ mà nàng đã nếm trải.
Thiên Ngự phong nhỏ bé, Lăng Tiêu phái rộng lớn như vậy, cũng chỉ có một mình nàng Tiêu Y phải chịu nhiều khổ sở như vậy.
Sư phụ mặc dù có thời điểm muốn viết tâm đắc, nhưng số lượng từ không nhiều.
"Cái gì?"
An Tường nhịn không được gầm thét một tiếng, "Cái thứ tâm đắc chó má gì thế này?"
Cái thứ tâm đắc chó má đó, chẳng phải là bản tâm đắc sám hối trần trụi sao?
Ta nhìn ngươi mới là đồ ngốc.
An Tường không thể kìm nén lửa giận trong lòng, nhìn hằm hằm Lữ Thiếu Khanh, chỉ hận ánh mắt mình không thể thu thập được hắn.
Vốn cho rằng làm xong việc thợ mộc, hắn liền có thể được Lữ Thiếu Khanh chỉ điểm.
Không nghĩ tới công việc thợ mộc vừa làm xong, còn có cái gì tâm đắc?
Ngươi là đang chơi trò đóng vai, để cho ta tiếp tục đóng vai hủ nho?
Còn muốn mười vạn chữ?
Ngươi coi ta là thằng ngốc à?
Ta sinh ra đến giờ tổng số chữ viết ra còn chưa đến mười vạn.
Ta là muốn tu luyện, mà không phải tới nơi này làm tay trói gà không chặt hủ nho.
Hắn thở phì phò quát vào mặt Lữ Thiếu Khanh, tựa như gào thét, âm thanh đinh tai nhức óc, "Ngươi nằm mơ!"
"Ngươi tức giận như vậy làm gì?" Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, "Bản lĩnh chẳng ra sao, tính tình thì lớn ghê."
"Tâm cảnh tu luyện còn chưa đến nơi đến chốn a."
Hiện tại người trẻ tuổi tu vi đột nhiên tăng mạnh, tâm cảnh tu luyện thì lại không theo kịp.
An Tường giận đến tím mặt, ngươi thử một chút ngươi ở vị trí của ta, ngươi xem xem tâm cảnh của ngươi đã đến nơi đến chốn chưa?
Hắn lần nữa nhấn mạnh lập trường của mình, "Ngươi đừng hòng mà nghĩ đến chuyện để cho ta viết cái thứ thư hối lỗi chó má gì đó."
Nhận lỗi bằng miệng đã để hắn khó chịu, hiện tại thế mà còn muốn lưu lại văn bản chứng cứ, muốn làm gì?
Muốn đem hắn đưa vào nhà lao tối tăm nhất của môn phái sao?
Hắn còn biết xấu hổ không vậy?
"Là tâm đắc," Lữ Thiếu Khanh uốn nắn cách nói của An Tường, "Là để ngươi đem những chuyện đã làm trong thời gian qua viết xuống, tự mình suy nghĩ xem đúng hay sai, lần sau gặp phải thì nên làm thế nào, tổng kết lại một lượt, để bản thân rút ra kinh nghiệm giáo huấn từ đó."
Lần sau?
Lần sau ta gặp được ngươi ta sẽ đi đường vòng.
Tuyệt đối không có lần sau.
An Tường lạnh lùng nhìn Lữ Thiếu Khanh, những lời Lữ Thiếu Khanh nói hắn đã không còn lọt tai, hắn thấy Lữ Thiếu Khanh chính là đang đùa giỡn hắn, "Chuyện này, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ."
Lữ Thiếu Khanh nhắc nhở hắn, "Đúng rồi, ngươi đã thề, đừng có không nghe lời đấy."
Nhìn qua Lữ Thiếu Khanh bộ dạng cười mỉm mỉm, An Tường đột nhiên che chính mình ngực.
Phốc!
An Tường cảm giác được lòng buồn bực, cũng cảm giác được choáng váng, trời đất quay cuồng, càng cảm thấy hai mắt biến thành màu đen, thế giới trở nên ảm đạm, mất hết ánh sáng.
Hắn hận, hắn hối hận, hắn giận.
Sao mình lại phát thề chứ?
Mà lại thề thời điểm lại cũng không đặt ra thời gian giới hạn.
Dựa theo nội dung lời thề của hắn, có vẻ như hắn cả đời đều phải nghe lời Lữ Thiếu Khanh?
Nghĩ đến chỗ này, An Tường chỉ muốn tại chỗ chết quách đi cho rồi, sau đó xuyên không trở về hơn một tháng trước.
Khi đó, đánh chết hắn cũng không đến gây sự với Thiên Ngự phong, càng thêm sẽ không ngu ngốc đặt chân lên Thiên Ngự phong.
Thiên Ngự phong nơi này hoàn cảnh ưu mỹ, tựa như tiên cảnh, lại có một ác ma trú ngụ.
Lữ Thiếu Khanh bộ dạng cười mỉm mỉm như là một vị ác ma, để An Tường cảm thấy mình đang đứng trong móng vuốt ma quỷ của hắn.
Đợi đến An Tường ổn định lại một chút, Lữ Thiếu Khanh tiếp tục nhắc nhở hắn, "Để ngươi viết tâm đắc, không tính là vi phạm lương tâm của ngươi chứ?"
An Tường đã không muốn nói chuyện, hắn đã đối tương lai tràn ngập tuyệt vọng.
Lời đồn quả không sai!
Hắn ta đúng là nỗi sỉ nhục của môn phái.
Hèn hạ, đê tiện, vô sỉ, xảo quyệt.
Chính mình là một cái bé thỏ trắng, rơi vào bẫy của lão sói xám hắn.
Đời này đều trốn không thoát.
Lữ Thiếu Khanh phớt lờ trạng thái của An Tường, hắn đối An Tường nói, "Thôi được rồi, ngươi cũng nên về đi, mười vạn chữ tâm đắc, sau 3 tháng giao cho ta."
"Còn có, tất cả mọi chuyện ở đây ngươi đừng nói cho những người khác."
"Có người hỏi Đại sư huynh, ngươi liền nói Đại sư huynh đang bế quan, nếu có thể không nói hắn bị thương thì đừng nói."
Nghe đến tình hình của Kế Ngôn, An Tường giật mình, "Đại sư huynh bị thương?"
Lữ Thiếu Khanh khinh thường, "Ngươi cho rằng Đại Thừa kỳ thiên kiếp là dễ dàng như vậy vượt qua?"
"Tổ sư hay Đại sư huynh cũng vậy, thiên kiếp của họ đều là thiên kiếp mạnh nhất."
Tổ sư cùng Đại sư huynh đều bị thương trong thiên kiếp?
An Tường không dám tin tưởng, hắn nhìn Lữ Thiếu Khanh, "Vậy ngươi. . ."
Lữ Thiếu Khanh đắc ý nói, "Ta so với bọn hắn vận khí tốt, thiên kiếp không mạnh đến thế, gặp thiên kiếp thận hư, hắc hắc, nhẹ nhõm vượt qua."
Dương dương đắc ý, bộ dạng tiểu nhân đắc chí, để An Tường có xúc động muốn đấm một quyền vào mặt Lữ Thiếu Khanh.
Không biết xấu hổ!
"Đi thôi. . . . ."
An Tường thở phì phò rời đi, cái nơi quái quỷ này, hắn là một khắc cũng không muốn nán lại.
Lữ Thiếu Khanh gật gù đắc ý trở lại chỗ ngủ của mình, đối Cây Ngô Đồng nói, "Nhìn một cái, ông già nhà ngươi không xuất thủ, người ta, mấy đứa trẻ tuổi cũng làm tốt lắm đấy thôi."
"Đúng rồi, trong nhà của ta còn thiếu một cái giường, ngươi có muốn thể hiện gì không?"
"Nếu là chịu cho ta một cái giường làm từ gỗ ngô đồng, ta đều chẳng thèm nằm ở đây nữa."
Cây Ngô Đồng cành lá xào xạc lay động vài lần, Cây Ngô Đồng cất tiếng, đánh trống lảng, "Bắt nạt con nít mà ngươi cũng không biết đỏ mặt à?"
Lữ Thiếu Khanh lẽ thẳng khí hùng, "Có gì mà phải đỏ mặt? Chính hắn tự tìm đến cửa chịu ngược đãi, ta không giết chết hắn đã là may lắm rồi."
Cây Ngô Đồng trầm mặc, im lặng đối mặt.
Quả thật, nói cho cùng cũng là An Tường tới gây sự trước, nếu như không phải là bởi vì hắn là đồng môn, sớm đã bị Lữ Thiếu Khanh giết chết cả trăm lần rồi.
Nghĩ đến chỗ này, Cây Ngô Đồng không nhịn được cảm thán một câu.
"Ngươi tiểu tử, cũng có chút nhân tính đấy chứ."
Mặc dù bề ngoài nhìn có vẻ không đáng tin cậy, tính cách cũng rất đáng ghét, nhưng đối với môn phái thật đúng là không thể chê vào đâu được.
Lữ Thiếu Khanh thần sắc bất thiện, nhìn chằm chằm thân Cây Ngô Đồng to lớn, "Lời này của ngươi có ý tứ gì? Ý là ta là cầm thú à?"
"Ngươi có phải là không tiện mở miệng bảo ta chặt ngươi đi làm giường đúng không? Cố ý nói thế à?"
Sau đó rút Mặc Quân kiếm ra, khoa tay múa chân trước Cây Ngô Đồng, hỏi, "Trên người ngươi chỗ nào tốt nhất, không có sâu mọt chứ?"
"Đến, để ta chặt một khối xuống xem nào."
Mặc Quân cũng kêu gào, "Trên người ngươi chỗ nào có thể ăn?"
Cây Ngô Đồng lần nữa quơ cành lá, có xúc động muốn kéo xuống.
Một người một kiếm đều chẳng phải thứ tốt lành gì.
Cây Ngô Đồng thở phì phò nói, "Ta đây là khen ngươi, biết không hả?"
Lữ Thiếu Khanh vung vẩy Mặc Quân kiếm, hô hào, "Có kiểu khen người như ngươi sao? Đến, để cho ta chặt ngươi một kiếm, đảm bảo không đau đâu. . ."