STT 2385: CHƯƠNG 2184: TỶ TỶ, BỚT CHÚT ĐI MÀ!
Lữ Thiếu Khanh ngáp một cái, dường như không có ý định bận tâm đến những chuyện này.
Tiêu Y không tin Lữ Thiếu Khanh sẽ tốt bụng như vậy mà buông tha những người kia.
An Tường còn bị bắt làm thợ mộc công hơn 1 tháng, những trưởng lão gây sự kia chẳng phải sẽ bị kéo đi đào mỏ mấy năm sao?
Nàng lại gần, lay lay áo Lữ Thiếu Khanh, "Nhị sư huynh, huynh nói cho muội đi mà."
Tiêu Y không muốn đợi đến khi kết quả cuối cùng xảy ra, rồi nàng mới vỡ lẽ ra.
Nàng muốn biết trước, mang tâm trạng bị spoil đi xem kịch vui mới sảng khoái.
Cái cảm giác đó như thể xem lũ ngốc biểu diễn vậy.
"Đi chỗ khác đi, không có chuyện đó đâu."
Lữ Thiếu Khanh ngáp một cái, không phải hắn không muốn spoil, mà là hắn không có ý định đi đối phó với những trưởng lão kia.
"Có Chưởng môn lo liệu, ta bận tâm làm gì?"
"Ta ăn no rửng mỡ à? Ta cũng đâu phải Chưởng môn, ta không thích làm chuyện bao đồng."
Lữ Thiếu Khanh thật sự nói thật lòng, chuyện trưởng lão nhóm tranh quyền đoạt lợi là việc của môn phái, là việc Chưởng môn cần xử lý.
Hắn ra tay xử lý, chính là bao biện làm thay.
Đặt ở thế gian, chính là hành vi đại nghịch bất đạo can thiệp hoàng quyền, Hoàng Đế vài phút là ban cho gói quà lớn "diệt cửu tộc" ngay.
Chưởng môn khẳng định là ước gì hắn ra tay xử lý, hắn tránh còn không kịp, làm sao còn chủ động ra tay?
Lữ Thiếu Khanh lẩm bẩm, "Ta làm việc, Chưởng môn để thanh tịnh? Ai mới là Chưởng môn?"
Muốn làm Chưởng môn, hắn đã sớm làm rồi.
Không phải Chưởng môn bận tâm làm gì?
"Có chúng ta và Tổ sư ở đây, Chưởng môn cứ thoải mái xử lý bọn họ," Lữ Thiếu Khanh chắp hai tay sau gáy, xê dịch người, "Nghĩ đến Chưởng môn chắc hẳn đang xử lý bọn họ."
"Có đúng không, thật sao?" Lúc đầu vẻ mặt đau khổ của Tiêu Y, nghe nói lời này, lập tức mừng rỡ, lại lần nữa xích lại gần thêm mấy phần, "Nhị sư huynh, huynh nói vậy là sao?"
"Chưởng môn sẽ làm thế nào? Trực tiếp ra tay đánh chết bọn họ sao?"
Cách làm đơn giản thô bạo mới phù hợp với Chưởng môn.
Chưởng môn nhìn tựa như một đại lão thô kệch, bình thường cũng hung hổ, tính tình không tốt lắm.
Cứ luôn la hét muốn xử lý Nhị sư huynh, nếu không phải sư phụ che chở, Nhị sư huynh cái mông đã sớm nở hoa rồi.
Chưởng môn phía sau có 3 vị Đại Thừa kỳ, đánh chết ai mà chẳng dễ như trở bàn tay?
Những trưởng lão gây sự kia bình thường không ít lần gây khó dễ cho Chưởng môn, Chưởng môn chịu đủ sự tức giận của bọn họ.
Hiện tại có 3 vị Đại Thừa kỳ tồn tại làm chỗ dựa cho hắn, lực lượng mười phần, dù có chọc thủng trời cũng không sợ.
Lữ Thiếu Khanh làm sao biết được Chưởng môn sẽ làm thế nào, hắn lần nữa ngáp một cái, "Ta làm sao biết được, muội muốn biết, tự muội đi hỏi Chưởng môn đi."
"Thôi, đi chỗ khác đi, đừng có làm phiền ta nữa."
"Nhị sư huynh. . ." Tiêu Y còn muốn tiếp tục hỏi.
"Ồn ào quá." Lữ Thiếu Khanh gõ đầu Tiêu Y một cái, "Đừng có làm phiền ta."
"Nhị sư huynh, huynh muốn đi đâu?" Tiêu Y vội vàng hỏi.
"Đi dọn dẹp phòng mới của ta, vừa hay, muội tới giúp ta dọn dẹp vệ sinh."
Tiêu Y rụt cổ lại, vội vàng cười gượng gạo, "Hắc hắc, Nhị sư huynh, sư nương gọi muội, muội đi. . ."
Không nói hai lời, Tiêu Y chạy biến như một chú chó con, thoáng chốc đã dẫn Tiểu Hắc biến mất không thấy bóng dáng.
Lữ Thiếu Khanh cười đắc ý, một bước liền về tới phòng mới xây của mình.
"Cũng không ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, là một tiểu tử thành thật." Lữ Thiếu Khanh khen ngợi An Tường một câu xong, trong tay liền xuất hiện vật liệu, bắt đầu bố trí trận pháp.
Ổ của mình đương nhiên phải tự làm tốt các biện pháp an toàn.
Bận rộn vài ngày sau, Lữ Thiếu Khanh đứng trong đại sảnh, cười hắc hắc, thân ảnh biến mất.
Thời gian qua đi 1 năm rưỡi, Lữ Thiếu Khanh lại một lần nữa tiến vào thời gian phòng.
Vừa tiến vào, Lữ Thiếu Khanh liền cảm nhận được lòng đang âm ỉ đau đớn.
"Tổn thương ta quá sâu, thời gian cũng khó có thể xoa dịu nỗi đau của ta."
Lữ Thiếu Khanh hung tợn nhìn chằm chằm quan tài.
Quỷ Vương tám trứng chết tiệt!
Kẻ trộm quyền hạn khốn kiếp!
Lữ Thiếu Khanh mở ra nhẫn trữ vật của mình, linh thạch bên trong tính toán đâu ra đấy cũng không đến 5 vạn viên.
Thấy cảnh này, Lữ Thiếu Khanh khóc không ra nước mắt, hắn cảm thấy mình là người đáng thương nhất, bất lực nhất trên thế giới.
Đáng thương, nhỏ yếu lại bất lực.
Phòng ngày phòng đêm, cướp nhà khó phòng.
Ở bên ngoài liều sống liều chết để dành được tiền dưỡng lão, lại bị người ta tận diệt.
Việc ác như thế, tội lỗi chồng chất.
Mình vốn là một soái ca tài giỏi hơn cả tỉ phú, bây giờ lại chỉ có thể nhìn nhẫn trữ vật trống rỗng mà rơi lệ.
Lữ Thiếu Khanh càng nghĩ càng giận, xông lên, muốn đá cho quan tài một cước.
Không đạp chết ngươi, cũng phải đem ác khí trong lòng đá ra ngoài.
Nhưng mà vừa nhấc chân, trước mắt quang ảnh chợt lóe, bóng hình xinh đẹp kia xuất hiện trên đỉnh quan tài, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Lữ Thiếu Khanh lập tức dời chân sang bên cạnh, suýt nữa thì xoạc chân thành chữ nhất.
"Dậy sớm thế? Ngủ thêm chút nữa không được sao?"
Lữ Thiếu Khanh thu chân đứng thẳng dậy, lộ ra vài phần tiếu dung.
Nữ tử vẻ mặt không đổi nhìn Lữ Thiếu Khanh, "Ngươi muốn làm gì?"
Ta nghĩ đạp chết ngươi.
Lữ Thiếu Khanh trong lòng chửi ầm ĩ, nhưng mà đối mặt với nữ tử, trong lòng hắn lại rụt rè.
Ma quỷ tiểu đệ lai lịch bí ẩn, tuyệt đối không phải là thiện nam tín nữ.
Lữ Thiếu Khanh tiếp tục cười hỏi, "Ta muốn hỏi, giá cả có tăng lên không?"
Không có cách nào, có việc cầu người, ủy khuất lớn đến mấy cũng chỉ có thể nuốt xuống.
Lữ Thiếu Khanh lần này tiến vào, dự định hỏi rõ ràng giá cả, đến lúc đó có mục tiêu mà đi kiếm linh thạch.
"Tăng lên!" Nữ tử lạnh lùng nói, "1 tháng 5 triệu viên linh thạch."
"Cái gì?" Lữ Thiếu Khanh hoài nghi tai mình có vấn đề.
Nộ khí trong lòng hắn dần dâng lên, chỉ vào nữ tử nói, "Ta cho ngươi một cơ hội, ngươi đem lời nói sắp xếp rõ ràng, nói cho trôi chảy rồi hãy nói."
Sau đó ngữ khí ôn hòa vài phần, "Ta biết, chết lâu như vậy rồi, nhất thời không nhớ nổi tiếng nói của nhân loại là chuyện rất bình thường, cứ từ từ, không vội, nghĩ cho rõ, sắp xếp cho rành mạch rồi hãy nói."
Thanh âm nữ tử không đổi, vẫn lạnh lùng như cũ, "1 tháng 5 triệu viên linh thạch."
"Ta dựa vào!" Lữ Thiếu Khanh không kìm được, chỉ vào nữ tử gầm thét, "Ngươi quả nhiên không phải người."
"Trước kia 1 tháng 80 vạn, hiện tại 1 tháng 5 triệu, ngươi sao không hô 1 tháng 100 triệu luôn đi?"
Đột phá Đại Thừa kỳ, biết Ma quỷ tiểu đệ sẽ tăng giá, nhưng không nghĩ tới lại vô lý đến thế.
Coi hắn là chủ mỏ lòng dạ hiểm độc sao?
Nữ tử khóe miệng khẽ nhếch lên, "Ta có thể thỏa mãn yêu cầu này của ngươi."
"Móa! Bớt chút đi, bớt chút đi!" Lữ Thiếu Khanh bán manh, chớp mắt mấy cái, chỉ hận vừa rồi quên nhỏ vài giọt thuốc nhỏ mắt, "Tỷ tỷ, bớt chút đi mà. . . . ."