STT 2482: CHƯƠNG 2281: ĐỐI PHÓ HẮN, BÀI TRỪ TÂM MA
Mị gia bên này như lâm đại địch.
Lữ Thiếu Khanh còn chưa tới, nhưng tin tức đã truyền đến, hắn đang chậm rãi tiến về phía Mị gia.
Toàn bộ Mị gia trên dưới đều cảm nhận được áp lực cực lớn.
Sắc mặt của vị gia chủ Mị Đại trở nên trắng bệch hơn mấy phần, mất đi vài phần hồng hào.
Tuy nói trong tộc mình cũng có Đại Thừa kỳ, nhưng Thiên Cơ báo nói rất rõ ràng, Lữ Thiếu Khanh đã giết bảy vị Đại Thừa kỳ.
Bất kể giết bằng cách nào, hắn vẫn là đã giết.
Không thể không khiến người ta lo lắng.
Nhưng Mị Đại cũng không có biện pháp nào tốt hơn.
Hắn không có cách nào ngăn cản, chỉ có thể bị động chờ Lữ Thiếu Khanh tới cửa.
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nơi đại điện mây mù vẫn cuồn cuộn, lão tổ Mị Thành Tử đang tọa thiền ở nơi đó.
Không nhìn thấy bóng dáng lão tổ, nhưng ít nhiều cũng khiến Mị Đại trong lòng an tâm không ít.
"Gia chủ!" Bên ngoài xông vào một người, là Mị Lâu.
"Thế nào?" Mị Đại thấy Mị Lâu tiến vào, vội vàng hỏi, "Ngao gia nói sao?"
Khi Lữ Thiếu Khanh còn chưa ra ngoài, Mị Đại đã phái vị trưởng lão Mị Lâu này mang người đi một chuyến Ngao gia.
Mị gia cùng Ngao gia đều tổn thất một vị Đại Thừa kỳ, tất cả đều có chung một kẻ địch.
Hai nhà liên thủ mới có thể đối phó tốt hơn kẻ địch đáng sợ.
"Ngao gia đồng ý, gia chủ Ngao gia cũng đã mang người đến đây."
"Nhanh, mau mời!" Mị Đại vui mừng khôn xiết, nhưng rất nhanh hắn lại nói thêm, "Được rồi, ta tự mình ra ngoài nghênh đón."
"Chư vị, cùng đi!"
Mị Đại mang theo đông đảo người ra nghênh tiếp.
Gia chủ Ngao gia, Ngao Trường Phong, mang theo dòng chính Ngao Đức cùng vài người khác cùng đi đến Mị gia.
"Ha ha, Trường Phong huynh đại giá quang lâm, hoan nghênh, hoan nghênh!"
Mị Đại biểu hiện vô cùng khách khí, tiến lên một bước, chắp tay hành lễ.
Ngao Trường Phong cũng cười đáp lễ, "Làm phiền. . . . ."
Song phương nhìn nhau, cười ha hả.
Bình thường Mị gia cùng Ngao gia không có nhiều qua lại, mọi người âm thầm vẫn là quan hệ cạnh tranh.
Bất quá lần này, lợi ích mọi người nhất trí, cho nên vui vẻ hòa thuận.
Ngao Trường Phong hỏi, "Ta nhận được tin tức, Lữ Thiếu Khanh đang tiến về phía Mị gia, không biết đại huynh định ứng đối thế nào?"
Mị Đại ngạo nghễ nói, "Các vị lão tổ Mị gia ta dự định 'chăm sóc' hắn."
"Nhiều vị sao?" Ngao Trường Phong thầm giật mình, nhưng nụ cười trên mặt càng tăng lên.
"Như thế rất tốt," Ngao Trường Phong cũng nói rõ ngọn ngành, "Một vị lão tổ Ngao gia ta cũng đã xuất động, chắc hẳn đã sớm đến nơi này rồi."
"Thật sao?" Mị Đại cùng đông đảo tộc nhân Mị gia mừng rỡ.
Bởi như vậy, chí ít có ba vị Đại Thừa kỳ liên thủ.
Coi như Lữ Thiếu Khanh ngươi có lợi hại đến mấy thì sao?
Bất quá, Ngao Trường Phong nhìn những người Mị gia đang mừng rỡ, thấp giọng hỏi Mị Đại một câu, "Nếu như không địch lại, không biết Mị gia có tính toán gì không?"
Mị Đại sắc mặt hơi đổi, hắn cũng có nỗi lo này.
Nhưng rất nhanh, hắn cắn răng, "Yên tâm đi, chuyện đó không thể nào."
"Coi như hắn có thể đánh bại bảy vị tiền bối, nhưng nghĩ rằng nhất định đã bị thương, quyết không thể nào là đối thủ của hai nhà chúng ta."
"Hắn khẳng định đã bị thương."
Đây là điều lão tổ Mị gia đã nói, cũng là nguyên nhân khiến Mị gia dám hạ quyết tâm đối kháng Lữ Thiếu Khanh.
Ngao Trường Phong vẫn là câu nói kia, "Ta nói nếu như, Mị gia có tính toán gì không?"
Mị Đại sắc mặt lại biến đổi, hắn nhìn Ngao Trường Phong, hỏi ngược lại, "Không biết Ngao gia định thế nào?"
Ngao Trường Phong cười ha hả, "Yên tâm đi, chúng ta sẽ không thua. . . . ."
"Đáng chết!" Mị Càn nãy giờ không nói gì, hắn không hề hoảng hốt, đi thẳng đến một bên, nhìn lên bầu trời, tựa hồ Lữ Thiếu Khanh sẽ xuất hiện ngay sau đó.
"Càn huynh, một mình ngươi ở đây làm gì?" Ngao Đức cũng lại gần, mỉm cười, chắp tay một cái, "Ta trước chúc mừng Càn huynh ngươi đã bước vào Hợp Thể kỳ cảnh giới, chắc hẳn việc bước vào Đại Thừa kỳ đã nằm trong tầm tay rồi."
Bước vào Đại Thừa kỳ?
Biểu cảm của Mị Càn ảm đạm xuống.
Đại Thừa kỳ nào có dễ dàng như vậy mà bước vào?
Hắn hiện tại bước vào Hợp Thể kỳ hậu kỳ đã được coi là rất lợi hại rồi.
"Ngươi đây? Đã bước vào Hợp Thể kỳ rồi?" Mị Càn lạnh lùng nhìn Ngao Đức.
Thiên phú của Ngao Đức không tốt, có thể trở thành dòng chính Ngao gia, cũng là trong đám người bình thường chọn ra người nổi bật.
Trước kia Mị Càn không hề để Ngao Đức vào mắt, cùng hắn cũng không có nhiều giao thiệp.
Ngao Đức trong lòng khó chịu, biểu cảm của hắn lại là cười ha ha, "Trong cùng thế hệ, hình như là Lữ Thiếu Khanh cùng Kế Ngôn lợi hại hơn một chút nhỉ."
"Càn huynh, ngươi thấy thế nào?"
Biểu cảm của Mị Càn lại âm trầm thêm mấy phần, hắn cắn răng, "Bọn hắn chỉ là vận khí tốt thôi."
"Chờ ta bước vào Đại Thừa kỳ, ta tuyệt đối sẽ không thua bởi bọn hắn."
Vẫn cho là chính mình là thiên chi kiêu tử, kết quả phát hiện thiên chi kiêu tử chân chính là người khác, chính mình bất quá chỉ là một thiên tài bình thường thôi.
Loại đả kích này đã đánh tan Mị Càn, khiến hắn gần như sa đọa.
Khi Mị Đại nói tới Lữ Thiếu Khanh, biểu hiện trên mặt Mị Càn có chút vặn vẹo, biểu lộ ra sự phẫn hận cùng ghen ghét trong nội tâm hắn.
Ngao Đức nhìn Mị Càn thế này, trong lòng lại càng cao hứng.
Thiên phú của hắn không bằng Mị Càn, trước kia bị Mị Càn ép tới không thở nổi.
Hiện tại Mị Càn bị người khác ép tới không thở nổi, nhìn thấy liền cao hứng.
"Lần này, Lữ Thiếu Khanh tới cửa, đây đúng là sự sỉ nhục trần trụi." Ngao Đức nụ cười thâm sâu khó lường, "Hắn không để các ngươi, càng không để ngươi vào mắt."
"Nhữ Thành cũng đã quên đi sự tồn tại của ngươi."
Mị Càn hai tay nắm chặt, sắc mặt khó coi, trong lòng rất là bực bội, nhưng hắn cũng không phải kẻ ngốc, nhìn thẳng Ngao Đức, "Ngươi muốn nói cái gì?"
"Hắn giết bảy vị Đại Thừa kỳ, khẳng định là bị thương rồi chứ?"
"Nếu như ngươi ra tay đối phó, trước mắt bao người, đánh bại và trọng thương hắn, ngươi nói ngươi sẽ thế nào?"
Sẽ thế nào?
Ánh mắt Mị Càn tràn ngập chờ mong, đến lúc đó hắn sẽ trở thành người nổi bật nhất Nhữ Thành, danh tiếng sẽ lần nữa vang vọng Trung châu.
Nhưng Mị Càn đầu óc còn rất tỉnh táo, dám ra tay với Đại Thừa kỳ, cho dù là bị thương hắn cũng sẽ không có kết cục tốt.
"Ngươi muốn ta đi chịu chết?"
Ngao Đức cười ha ha một tiếng, "Có lão tổ ngươi ở đây, ngươi sợ cái gì?"
"Còn nữa, nếu như ngươi có thể chiếm được lợi thế trên người hắn, có thể phá bỏ tâm ma của ngươi không? Đến lúc đó, có thể trở thành thời cơ để ngươi bước vào Đại Thừa kỳ không?"
Lời này vừa nói ra, tinh quang trong mắt Mị Càn trong nháy tức bùng lên mãnh liệt. . . .