STT 2636: CHƯƠNG 2435: NHƯ THIÊN ĐỊCH
Các ngươi nghiêm túc đấy à?
Lữ Thiếu Khanh khiến Kha Hồng và những người khác ngơ ngác đứng giữa gió.
Có ý tứ gì?
Lại khách khí với quái vật như vậy?
“Tên nhóc này, hắn muốn làm gì?” Cơ Bành Việt im lặng.
“Sư phụ!” Doãn Kỳ từ đằng xa chạy tới, “Người không sao chứ?”
Cơ Bành Việt nhìn qua đồ đệ, “Sao con lại tới đây?”
Doãn Kỳ mắt đỏ ngầu, “Nếu không phải con nhờ Lữ sư huynh đến đây, sư phụ người liền. . .”
Doãn Kỳ trong lòng sợ hãi không thôi.
Nếu như không phải Lữ Thiếu Khanh kịp thời đuổi tới, nàng sẽ không còn được gặp lại sư phụ.
“Vớ vẩn,” Cơ Bành Việt lắc đầu, “Nơi này rất nguy hiểm, con không nên tiến vào.”
Nơi này Đọa Thần quái vật vô số, thậm chí Đại Thừa kỳ cũng có 3 con.
Sức mạnh đáng sợ như vậy, không phải Lăng Tiêu phái có thể ngăn cản được.
Doãn Kỳ lại cười lên, “Không sao, có Lữ sư huynh ở đây, chúng ta sẽ không thua, chắc chắn thắng.”
“Cái gì?” Đám người tròn mắt nhìn, không dám tin vào tai mình.
Lữ Thiếu Khanh mặc dù rất lợi hại, nhưng đối phương dù sao cũng có ưu thế về số lượng.
Trong mắt Ngu Sưởng và mấy người khác, Lữ Thiếu Khanh sẽ không chiếm được chút lợi thế nào.
Cùng lắm thì dựa vào trạng thái không tốt của đối phương, hắn có thể bảo vệ mọi người rút lui khỏi đây.
Chú ý tới ánh mắt của đám người, Doãn Kỳ mỉm cười, “Yên tâm đi, cứ xem đi. . .”
Vừa dứt lời, lại nghe thấy Lữ Thiếu Khanh nói, “Chúng ta dừng tay ở đây thì sao?”
“Các ngươi về nơi ở của các ngươi, chúng ta về nhà của chúng ta, mọi người ai về nhà nấy, không can thiệp vào nhau, thế nào?”
Đám người lần nữa tái mặt, nhìn qua Doãn Kỳ.
Tiêu Sấm nói, “Hắn tới đây là để đàm phán sao?”
Doãn Kỳ cũng im lặng, nàng làm sao biết Lữ Thiếu Khanh đang có ý đồ gì.
Nàng chỉ có thể lẩm bẩm, “Dù sao cũng rất mạnh.”
Kha Hồng nhìn xem bóng lưng Lữ Thiếu Khanh, trầm giọng mở miệng phân phó, “Nhanh chóng tổ chức mọi người rời đi.”
“Ta ở chỗ này giúp Thiếu Khanh.”
“Tổ sư, người không cần xuất thủ, hắn ứng phó được.” Doãn Kỳ chen vào nói.
Cơ Bành Việt trừng Doãn Kỳ một cái, “Con biết cái gì?”
“Hiện tại 3 con Đại Thừa kỳ quái vật, bọn chúng một khi liên thủ, cũng không phải chuyện đùa. . .”
Lữ Thiếu Khanh bên này nói một tràng lời nói, 3 con Đại Thừa kỳ quái vật chỉ lạnh lùng nhìn xem Lữ Thiếu Khanh.
Một lúc lâu sau, trong đó một con thấp giọng gào thét, “Lũ sâu kiến, chết!”
3 con quái vật đều thể hiện ra địch ý sâu đậm.
Lữ Thiếu Khanh nổi giận, chỉ vào 3 con quái vật quát, “Người lớn nhà các ngươi không dạy các ngươi lễ phép sao?”
“Hôm nay ta liền thay người lớn nhà các ngươi chém chết 3 con lũ rệp các ngươi.”
“Chết!” Mặc Quân kiếm xuất thủ.
Từng đạo tinh quang rơi xuống, toàn bộ thiên địa đều bị bao phủ trong tinh quang, sát cơ cuồn cuộn, khiến mọi người chấn động.
“Cái này, một kiếm này!”
“Quá, quá mạnh. . .”
Kha Hồng và các đệ tử Lăng Tiêu phái đều tê cả da đầu.
Uy lực của một kiếm này chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến họ cảm nhận được sự đáng sợ.
Kha Hồng nắm chặt trường kiếm của mình, mang trên mặt vẻ mặt kích động, trong ánh mắt lại có mấy phần cô đơn, “Rất mạnh, quả nhiên là sóng sau xô sóng trước.”
“Ta cái lão già này già rồi. . . . .”
Trước một kiếm này của Lữ Thiếu Khanh, Kha Hồng biết mình đối mặt, không có chút phần thắng nào.
Mỗi một đạo tinh quang đều ẩn chứa năng lượng kinh khủng, mỗi một đạo tinh quang đều có thể hủy diệt một cái thế giới.
Kha Hồng đều cảm thấy chính mình không phải là đối thủ, còn về phần Ngu Sưởng và những người khác càng kinh hãi tột độ.
“So với trước đó mạnh hơn, tên nhóc này, hơn 300 năm tiến bộ đến mức này?”
“Đây là kiếm mạnh nhất của hắn đi. . .”
“Rống!” 3 con quái vật cảm nhận được nguy hiểm.
Trong tiếng rống giận dữ, Luân Hồi sương mù khuếch tán, che khuất bầu trời.
Rất nhanh liền bao phủ thân ảnh của bọn chúng.
Cuồn cuộn hắc vụ, mang theo âm trầm khí tức hóa thành một đầu Hắc Long ngập trời, xông lên trời.
Hắc Long gào thét, hé miệng, thôn phệ từng đạo tinh quang.
Trong nháy mắt, tinh quang đầy trời tiêu tán, tất cả đều bị Hắc Long thôn phệ.
Thiên địa trong nháy mắt bình tĩnh trở lại, ánh sáng ảm đạm, Ma Long đen kịt hung diễm ngập trời.
Đông đảo đệ tử Lăng Tiêu phái trong nháy mắt cảm thấy nghẹt thở.
Sự xuất hiện của Lữ Thiếu Khanh khiến bọn hắn thấy được hi vọng.
Hiện tại ngọn lửa hi vọng vừa lóe lên đã tắt ngúm.
Theo đó là cú sốc càng lớn.
Rất nhiều đệ tử Lăng Tiêu phái suýt chút nữa thì điên rồi.
Đây là cái gì?
Hi vọng lần lượt bị phá hủy, là đang khảo nghiệm đạo tâm của bọn hắn sao?
Kha Hồng và mấy người cũng kinh hãi, 3 con quái vật liên thủ cường đại đến mức này sao?
“Gay go rồi. . .” Kha Hồng hét lớn một tiếng, sau đó vung kiếm xông lên.
Nhưng chưa kịp đợi Kha Hồng xuất thủ, bỗng nhiên thiên địa rung chuyển một cái, ngay sau đó Ma Long tựa hồ phát ra tiếng rên rỉ.
Vô số quang mang từ cuồn cuộn hắc vụ bên trong xuyên qua.
Ma Long lập tức thủng trăm ngàn lỗ, Luân Hồi sương mù trong quang mang tiêu tán.
Từng đạo tinh quang, mang theo kiếm ý hung hãn, phá hủy tất cả Luân Hồi sương mù.
Cuối cùng bao phủ 3 con Đại Thừa kỳ quái vật đang ẩn giấu trong Luân Hồi sương mù.
“Rống. . .”
3 con quái vật cũng cùng nhau hét thảm lên.
Tinh quang như mũi kiếm sắc bén xuyên thấu thân thể của bọn chúng, ánh sáng chói mắt như ánh sáng mặt trời xua tan bóng tối trong cơ thể chúng.
Thân thể của bọn chúng trong quang mang tan rã, bọn chúng liều mạng ngăn cản nhưng vô ích.
Giống như gặp phải Thiên Địch, mọi sự giãy giụa đều không thể giúp chúng thoát khỏi khốn cảnh trước mắt.
Chỉ có thể kêu thảm, trong quang mang tiêu tán.
“Hô. . .” Nửa ngày sau, quang mang tiêu tán, thiên địa khôi phục lại bình tĩnh.
Gió mát thổi qua mặt, 3 con Đại Thừa kỳ Đọa Thần quái vật tan biến theo ánh sáng giữa đất trời.
Tất cả đệ tử Lăng Tiêu phái đều ngây người.
Ngay cả Doãn Kỳ cũng ngây người tại chỗ.
Biểu hiện hiện tại của Lữ Thiếu Khanh còn mạnh mẽ hơn so với ở bên ngoài.
Trước đó một kiếm xuống tới, Đại Thừa kỳ ở Trung Châu và Độn Giới còn có thể giãy giụa một lúc.
Hiện tại, 3 con Đại Thừa kỳ quái vật trước mặt Lữ Thiếu Khanh không phải đối thủ một chiêu.
Giết bọn chúng đơn giản nhẹ nhàng như giết gà con vậy.
Doãn Kỳ nói thầm, “Đơn giản như vậy, cứ như thể là Thiên Địch của chúng vậy.”
Lữ Thiếu Khanh bên này thu kiếm đứng thẳng, nhìn thoáng qua bầu trời, không cảm nhận được bất kỳ khí tức nguy hiểm nào.
Hài lòng gật đầu, không tệ, cứ như thể là dùng tài khoản phụ đến hành hạ tân thủ vậy, đúng là quái vật.
Ngay khoảnh khắc Lữ Thiếu Khanh quay người, một đạo ánh sáng màu đen từ trong cái khe vọt ra, trong nháy mắt đã đến sau lưng Lữ Thiếu Khanh. . .