STT 245: CHƯƠNG 245: ÔM CHẶT ĐÙI CỦA ĐẠI SƯ HUYNH (TT)
Tiêu Y, người đang mang tâm trạng bất an, đội Tiểu Hồng trên đầu, nhắm mắt theo đuôi bước theo sát Kế Ngôn.
Kế Ngôn chú ý tới biểu cảm căng thẳng của sư muội.
Trên mặt hắn hiện lên nụ cười khẽ.
"Muội bị thương thì đi nghỉ ngơi đi."
Tiêu Y lắc đầu, vẫn căng thẳng như trước.
"Đại sư huynh, ta sợ về sẽ bị Nhị sư huynh đánh một trận."
Hôm nay nàng vừa mới mách lẻo xong.
Vốn dĩ nàng tưởng Lữ Thiếu Khanh đã chạy xa, cho nên trong lúc tức giận nàng mới nói với Chưởng Môn và sư phụ rằng Nhị sư huynh đã bỏ chạy rồi.
Nhưng Tiêu Y không ngờ Lữ Thiếu Khanh không chạy xa, mà chỉ ẩn mình đâu đó thôi.
Khi Đại sư huynh Kế Ngôn khiêu chiến với Thương Chính Sơ, chính Lữ Thiếu Khanh đã bảo nàng đứng ra mắng người.
Lúc ấy nàng vô cùng kinh ngạc.
Hiện tại mà bảo nàng về Thiên Ngự Phong, đánh chết nàng cũng không dám.
Bây giờ chỉ có đi theo bên cạnh Đại sư huynh, nàng mới cảm thấy an toàn.
Cho dù có đi cùng sư phụ cũng không thể có cảm giác an toàn như vậy.
Trên dưới Lăng Tiêu Phái, người có thể khiến Nhị sư huynh nghe lời, chỉ có duy nhất Đại sư huynh.
Kế Ngôn nghe vậy cũng cạn lời, chỉ đành lắc đầu.
Lữ Thiếu Khanh từng bảo hắn cẩn thận, đừng hành hạ Tiêu Y quá mức.
Bây giờ, Lữ Thiếu Khanh mới là người hành hạ Tiêu Y, nàng sắp bị ám ảnh tâm lý rồi.
Kế Ngôn suy tư, những chuyện kế tiếp, hắn cũng không muốn tham dự nữa.
Hắn thông báo cho Chưởng Môn và sư phụ một tiếng, rồi nói với Tiêu Y: "Đi thôi, chúng ta về Thiên Ngự Phong."
"Vâng."
Tiêu Y cười tít mắt, hai mắt híp lại thành một đường chỉ.
Hừ, Nhị sư huynh, ta xem huynh làm gì được ta.
Đại sư huynh về, xem huynh còn bắt nạt ta như thế nào.
Kế Ngôn triệu hồi phi kiếm, dẫn Tiêu Y rời đi.
Kế Ngôn vừa đi, khiến không ít người cũng muốn rời đi.
Hạ Ngữ suy nghĩ, sau đó nói với Trưởng lão An Thiên Nhạn: "Sư thúc, con không ở lại đây nữa, con đi Thiên Ngự Phong xem sao."
An Thiên Nhạn không phản đối, còn cười: "Đi đi."
Đối với An Thiên Nhạn mà nói, bất kể là Kế Ngôn hay Lữ Thiếu Khanh, đều có những điểm đáng để Hạ Ngữ học hỏi.
Gần gũi hai người bọn họ, chỉ có lợi chứ không có hại gì cho Hạ Ngữ.
Còn việc liệu Hạ Ngữ có khả năng thích Kế Ngôn hay Lữ Thiếu Khanh hay không, An Thiên Nhạn hoàn toàn không để ý.
Cho dù thích thì sao, dù sao Song Nguyệt Cốc cũng không thể thành của hồi môn được đúng không?
Hơn nữa.
Mặt An Thiên Nhạn mang theo nụ cười, quay đầu nhìn sang một người bên cạnh.
"Sư đệ Thiều, Thiếu Khanh đã có người trong lòng, ngươi định làm thế nào?"
Bên này, Kế Ngôn dẫn Tiêu Y Ngự Kiếm Phi Hành.
Tiêu Y lần đầu tiên Ngự Kiếm Phi Hành, nhìn cảnh tượng dưới chân không ngừng lùi lại phía sau.
Trong mắt nàng tràn đầy vẻ hâm mộ: "Không biết khi nào ta mới có thể Ngự Kiếm Phi Hành đường dài."
Kế Ngôn không quay đầu lại, giọng nói lại truyền rõ vào tai Tiêu Y: "Đạt Nguyên Anh là được."
Hiện tại Tiêu Y chỉ mới Trúc Cơ, có thể miễn cưỡng Ngự Kiếm Phi Hành, nhưng linh lực trong cơ thể không đủ để nàng đi đường dài.
Kết Đan kỳ mới có thể phi hành đường dài, có điều sẽ rất mệt, chủ yếu là tiêu hao quá nhiều linh lực.
Chỉ có đến Nguyên Anh, linh lực trong cơ thể liên tục không ngừng mới có thể ngự không phi hành hay Ngự Kiếm Phi Hành đường dài.
Tiêu Y le lưỡi, Nguyên Anh ư? Giờ nàng mới chỉ ở Trúc Cơ sơ kỳ thôi, còn chưa Kết Đan nữa.
Đợi đến lúc bước vào Nguyên Anh, không biết đã là năm nào tháng nào rồi.
Hình như Kế Ngôn nhận thấy suy nghĩ trong lòng Tiêu Y, giọng nói tiếp tục truyền vào tai Tiêu Y: "Cố gắng tu luyện."
"Vâng, Đại sư huynh."
Tốc độ Ngự Kiếm Phi Hành rất nhanh, chẳng bao lâu đã về tới Thiên Ngự Phong.
Có điều lúc này Lữ Thiếu Khanh không có ở Thiên Ngự Phong.
Tiêu Y thấy lạ.
"Nhị sư huynh không ở đây, chẳng lẽ sợ quá, chạy xuống núi suốt đêm?"
Tiêu Y cảm thấy dựa theo tính cách Nhị sư huynh, bị Chưởng Môn ghi vào sổ đen, thì chạy trốn suốt đêm là chuyện vô cùng bình thường.
Có điều, tới khi trời tối, Lữ Thiếu Khanh đã về.
Hắn xỉa răng, chậm rãi bước vào.
Kế Ngôn nhìn chằm chằm vào Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh cũng nhìn chằm chằm vào Kế Ngôn.
Tiêu Y ở chính giữa, đội Tiểu Hồng trên đầu, cẩn thận lùi lại hai bước.
Tiêu Y chớp mắt, Tiểu Hồng cũng chớp chớp mắt.
Một người một chim nhìn Đại sư huynh và Nhị sư huynh của Thiên Ngự Phong.
Lữ Thiếu Khanh cắn cắn hai cái, cầm cây tăm xỉa vào răng nanh mấy lần, rồi phun sang một bên.
Vứt rác lung tung.
Chưa dừng lại ở đó, Lữ Thiếu Khanh lại móc cứt mũi, rồi chà chà vào tay.
Khiến Tiêu Y đứng bên cạnh trợn trắng mắt, "Nhị sư huynh đáng ghét!"
Không chú ý vệ sinh chút nào.
Mặt Kế Ngôn không thay đổi, vẫn nhìn chằm chằm vào Lữ Thiếu Khanh như cũ.
Còn Lữ Thiếu Khanh thì, tuy làm rất nhiều trò, nhưng cũng không nói lời nào.
Hai sư huynh đệ ăn ý với nhau, không ai mở miệng trước.
Tiêu Y nhìn sang Kế Ngôn bên trái, lại nhìn sang Lữ Thiếu Khanh bên phải, không hiểu nổi vì sao Đại sư huynh và Nhị sư huynh của mình không nói lấy một lời nào.
Quái lạ thay, hai vị sư huynh định làm gì?
Tiêu Y tiếp tục nhìn.
Mà lúc này, nàng phát hiện Nhị sư huynh Lữ Thiếu Khanh đã bắt đầu ngoáy lỗ tai rồi.
Tiêu Y cạn lời.
"Có phải ngươi còn tính ngoáy nách không?"
Quả đúng như suy nghĩ của Tiêu Y, Lữ Thiếu Khanh ngoáy lỗ tai xong, giơ tay lên, chuẩn bị gãi nách.
Không thể để Nhị sư huynh làm chuyện ghê tởm như vậy.
"Nhị sư huynh, huynh đang làm gì vậy?"
Sau khi Tiêu Y lên tiếng, nàng bỗng nhiên cảm thấy dường như không khí xung quanh nhẹ nhàng hơn không ít.
Ngay cả Tiểu Hồng trên đầu nàng cũng chuyển tư thế từ đứng thành nằm úp sấp, ghé vào đầu nàng tiếp tục xem trò vui.