STT 2711: CHƯƠNG 2510: ĐỤNG TRÊN LƯỠI THƯƠNG
"Rầm!"
"Rầm!"
"Rầm!"
Từng tiếng nổ vang, Long Uyên vệ trước mặt Lữ Thiếu Khanh không hề có chút lực phản kháng nào, bị từng người đâm nát.
Bọn hắn thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết đã hóa thành một màn sương máu.
Máu thịt văng tung tóe, bắn tung tóe lên người đội trưởng Long Uyên vệ.
Chỉ trong mấy hơi thở, đội ngũ hơn 20 người đã bị Lữ Thiếu Khanh đâm đến chỉ còn lại đội trưởng Long Uyên vệ một mình.
Giờ phút này, thân là Hợp Thể kỳ, đội trưởng Long Uyên vệ đã run rẩy bần bật, chìm trong nỗi sợ hãi cực độ.
Hắn nhìn Lữ Thiếu Khanh với ánh mắt như nhìn thấy quỷ dữ, sắc mặt trắng bệch, bờ môi run rẩy, vũ khí trong tay đã sớm không cầm nổi, "Ngươi, ngươi. . . . ."
Lữ Thiếu Khanh vẻ mặt lạnh tanh đi đến trước mặt đội trưởng Long Uyên vệ, lạnh lùng nói, "Ta vừa mới nói để các ngươi đừng tự rước phiền phức, ngươi không tin, bây giờ tin chưa?"
Đội trưởng Long Uyên vệ vô cùng hoảng sợ, nỗi hối hận như rắn độc gặm nhấm tâm can hắn.
Nếu như biết Lữ Thiếu Khanh là Đại Thừa kỳ, hắn có chết cũng không dám trêu chọc Lữ Thiếu Khanh, dù Lữ Thiếu Khanh là kẻ ngang ngược, dù Lữ Thiếu Khanh tàn sát sạch người của Cầu Đạo Sơn.
Hợp Thể kỳ dù có nhiều đến mấy cũng không phải đối thủ của Đại Thừa kỳ.
Muốn trách thì trách bọn Long Uyên vệ bọn hắn sống quá an nhàn.
Thuộc đội ngũ của Giới chủ, do đại đồ đệ của Giới chủ chưởng khống, hộ vệ Long Uyên Giới, tại Độn Giới này, địa vị của bọn hắn siêu việt, cho dù là Đại Thừa kỳ cũng không dám tùy tiện trêu chọc bọn hắn.
Cho dù phát sinh xung đột, cũng sẽ cho bọn Long Uyên vệ bọn hắn chút thể diện.
Dù sao Long Uyên vệ đại diện cho Giới chủ, không ai muốn trêu chọc Giới chủ.
"Tiền, tiền, công, công tử. . ." Đội trưởng Long Uyên vệ run rẩy, cố gắng trấn tĩnh, "Ta, chúng ta có mắt không thấy Thái Sơn, mạo, mạo phạm công tử, xin, mong rằng công tử chớ trách. . . . ."
"Bốp!" Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên một bàn tay giáng xuống, "Ta vốn đang rất khó chịu, ngươi cái thằng này còn dám tới chọc ta, chán sống rồi sao?"
Một bàn tay xuống dưới, mặt đội trưởng Long Uyên vệ lập tức sưng vù.
Đôi mắt đội trưởng Long Uyên vệ lập tức đỏ ngầu, lần đầu tiên có người dám tát hắn như vậy.
Đã lớn chừng này, đây vẫn là lần đầu tiên chịu nhục nhã như vậy.
Sát ý quét qua tâm can, lửa giận bốc thẳng lên đầu.
"Ngươi. . . . ."
Song khi cặp mắt của hắn đối đầu ánh mắt Lữ Thiếu Khanh, lửa giận và sát ý trong lòng hắn như thủy triều rút, lập tức tan biến.
Trong lòng hắn lần nữa bị sợ hãi tràn ngập, đồng thời cũng tràn đầy bi thương.
Hôm nay đi ra ngoài không xem hoàng lịch, lại gặp phải một kẻ như vậy.
"Bốp!" Lại là một bàn tay, bên mặt còn lại cũng sưng lên.
Đội trưởng Long Uyên vệ ôm mặt, phẫn nộ, nhục nhã, sợ hãi các loại cảm xúc trộn lẫn vào nhau, ánh mắt hắn lại đỏ lên.
Nước mắt đã chực trào ra khóe mắt.
Mẹ ta còn không nỡ đánh ta như vậy.
Lữ Thiếu Khanh hùng hổ mắng mỏ, "Vốn đã khó chịu, còn gặp phải mấy tên khốn kiếp các ngươi, Độn Giới còn có vương pháp không? Còn có thiên lý không?"
"Ta đi ngang qua cũng trêu chọc các ngươi sao? Hay là nói các ngươi nhìn ta hiền lành đẹp trai nên cảm thấy ta dễ bắt nạt, cho nên cố ý đến bắt nạt ta?"
Vừa nói vừa liên tiếp mấy cái tát xuống, tát đến đội trưởng Long Uyên vệ đã đại trượng phu cũng phải rơi lệ.
Tát mấy cái xong, Lữ Thiếu Khanh dường như còn cảm thấy chưa hả dạ, tiến lên một cước đạp ngã lăn quay đội trưởng Long Uyên vệ xuống đất, hung hăng đè xuống đất mà đánh.
"Để ngươi chọc ta, để ngươi chọc ta. . . . ."
"Ta nhìn xem dễ bắt nạt sao? Có phải hay không cảm thấy ta nghèo, cho nên nghĩ bắt nạt quỷ nghèo?"
"Hôm nay ta liền đánh chết đám đồ chó mắt coi thường người khác các ngươi. . . . ."
Thời Cơ nhìn Lữ Thiếu Khanh đang nghiến răng nghiến lợi, có chút lo lắng hỏi, "Công tử sao đột nhiên tức giận như vậy?"
Đại Bạch cười hắc hắc, "3000 ức linh thạch bay mất, ngươi nói hắn có tức giận không?"
Tiểu Hồng lắc đầu, nhìn đội trưởng Long Uyên vệ, chậc chậc nói, "Lão đại chính khí ngập đầu, lửa giận trong lòng không có chỗ phát tiết, bọn hắn đâm đầu vào, chẳng trách người khác."
Lúc ấy Long Uyên vệ bọn hắn mặc kệ Lữ Thiếu Khanh, cũng sẽ không trêu chọc đến Lữ Thiếu Khanh cái tồn tại đáng sợ này.
Mạnh Tiểu nhìn Đàm Linh đang không nói lời nào, "Sao vậy? Ngươi không mở miệng nói vài lời sao? Không giống cách làm người của ngươi chút nào."
Đàm Linh nhìn Lữ Thiếu Khanh đang đánh người, trong mắt mang theo chút đắc ý, "Hắn đang giận, ta tại sao phải tự rước lấy phiền phức?"
Đàm Linh mới không ngốc, Lữ Thiếu Khanh đang giận, nàng không dám đi trêu chọc.
Nàng biết rõ Lữ Thiếu Khanh không phải người thương hoa tiếc ngọc, vạn nhất chọc giận Lữ Thiếu Khanh, bị Lữ Thiếu Khanh dạy dỗ một trận trước mặt mọi người, nàng, đồ đệ Thánh chủ này còn biết xấu hổ hay không?
Bất quá nàng bây giờ bị Mạnh Tiểu nhắc đến, nàng vẫn không nhịn được càu nhàu, "Thật sự là tính cách ác liệt, xả giận xong rồi giết sao?"
"Ngây thơ!"
Mạnh Tiểu không vui, nữ nhân Ma Tộc này quá đáng ghét, "Ngươi biết cái gì?"
"Hắn làm việc sao ngươi có thể đoán được?"
Đàm Linh không phục, "Hắn muốn làm gì? Chẳng phải là đánh người phát tiết sao?"
Đàm Linh không phải không tin tưởng Lữ Thiếu Khanh, chỉ là ngoài miệng không cãi vài câu thì trong lòng không thoải mái.
Ai bảo Lữ Thiếu Khanh lại khiến người ta tức giận như vậy chứ.
Hiện tại Mạnh Tiểu cực lực giữ gìn Lữ Thiếu Khanh, Đàm Linh liền khó chịu, đồ khốn nạn, chỉ biết lừa gạt thiếu nữ ngây thơ.
Thật sự là đáng ghét.
Đại Bạch đồng ý Mạnh Tiểu, "Khẳng định phải làm chút gì."
Đàm Linh không tin, còn có thể làm cái gì?
"Đều để thủ hạ người ta giết sạch, đối phương còn có thể làm như không có gì xảy ra sao?"
Đàm Linh tin chắc, Long Uyên vệ đội trưởng trước mắt không phản kháng, ngoan ngoãn chịu đòn, nhưng chỉ cần có cơ hội, hắn nhất định sẽ tìm cách giết chết Lữ Thiếu Khanh.
Để hắn trở về, nhất định sẽ dẫn đến sự trả thù không ngừng.
Lữ Thiếu Khanh đánh xong rồi, còn có thể làm sao?
Không giết hắn, chẳng lẽ còn có thể thả hắn sao?
Khi Đàm Linh chu môi, Lữ Thiếu Khanh bên kia cũng ngừng lại.
Lữ Thiếu Khanh vỗ vỗ tay, thở dài một hơi, cảm thấy tâm tình dễ chịu hơn một chút, hắn mới ngồi xổm xuống, cười tủm tỉm hỏi đội trưởng Long Uyên vệ, "Thế nào?"
"Đau không?"
Phụt!
Đội trưởng Long Uyên vệ mở to miệng, một ngụm máu tươi phun ra ngoài.
Lữ Thiếu Khanh tiếp tục nói, "Ai nha, khạc ra máu, cẩn thận một chút nhé, chuyện vừa rồi coi như chưa từng xảy ra đi, thế nào. . . . ."