STT 265: CHƯƠNG 265: NGƯƠI ĐOÁN XEM
Tiêu Nghĩa Khánh và Hạ Chính Nhiên vô cùng vui mừng.
Giữa trung tâm vụ nổ, Tư Mã Quân quỳ một chân dưới đất, khí tức toàn thân suy yếu nhưng vẫn còn thở.
Quanh lão ta vẫn còn mảnh vỡ của mấy món pháp khí, có vẻ nhờ số pháp khí này mà lão ta vẫn còn sống sót sau vụ nổ.
Hạ Chính Nhiên nhịn không được mà cười lớn: “Tốt, quá tốt rồi!”
Tư Mã Quân là bằng hữu của lão ta, là đồng đội vào sinh ra tử.
Lần này là Hạ Chính Nhiên lão ta mời Tư Mã Quân tới đối phó với Lữ Thiếu Khanh, nếu bị Lữ Thiếu Khanh giết ở đây thì lão ta sẽ canh cánh trong lòng.
Đồng thời, trong lòng lão ta lại dấy lên đấu chí.
“Chiêu vừa rồi của hắn lợi hại thế mà vẫn không thể giết được Tư Mã huynh, có nghĩa là thực lực của hắn đang suy yếu, chúng ta có cơ hội thắng rồi.”
Tiêu Nghĩa Khánh nhìn Tư Mã Quân trong lòng dấy lên nghi ngờ.
Theo lý mà nói, Tư Mã Quân không thể nào sống sót sau đợt tấn công này.
Dù cho có pháp khí hỗ trợ đi chăng nữa.
Nhiệt độ cao kinh khủng và uy lực to lớn, dù là lão ta cũng không có lòng tin có thể ngăn cản.
Hạ Chính Nhiên đã tiến đến tiếp ứng cho Tư Mã Quân.
Theo bản năng, Tiêu Nghĩa Khánh hô lớn một tiếng: “Hạ huynh, cẩn thận một chút.”
“Không cần lo lắng.”
Nhưng Hạ Chính Nhiên vừa dứt lời, một luồng hàn quang lại xuất hiện trước mặt lão ta.
Hạ Chính Nhiên vô cùng kinh hãi, không ngờ Lữ Thiếu Khanh không nhắm vào Tư Mã Quân đang thoi thóp mà lại tấn công mình.
Nhưng dù sao lão ta cũng là Kết Đan lâu năm.
Kinh nghiệm chiến đấu phong phú, dù Lữ Thiếu Khanh ra tay cực nhanh, lão ta vẫn nương theo bản năng mà phản ứng kịp thời.
Vội vàng vung ra hai đạo pháp quyết.
Hai quả cầu lửa nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lữ Thiếu Khanh, mang theo nhiệt độ nóng bỏng lao thẳng về phía Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh vung trường kiếm, hai quả cầu lửa nhẹ nhàng bị xẻ đôi.
Nhưng Hạ Chính Nhiên đã tranh thủ chút thời gian Lữ Thiếu Khanh ngăn chặn hai quả cầu lửa, lão ta lập tức lùi lại phía sau.
Lữ Thiếu Khanh đuổi theo không ngừng, thấy Hạ Chính Nhiên đang chuẩn bị phản kích.
Lữ Thiếu Khanh đột nhiên hỏi: “Có người xúi giục ngươi đối phó với ta sao?”
“Nếu ta đoán không lầm, thì đó là một nữ nhân mặc trang phục màu đỏ phải không?”
Lời này của Lữ Thiếu Khanh như một đòn chí mạng, khiến cho Hạ Chính Nhiên biến sắc.
Đồng thời, động tác trên tay cũng chậm lại đôi chút.
Lữ Thiếu Khanh thấy thế, linh thức khổng lồ mãnh liệt lao ra như mãng xà, nhắm thẳng vào Hạ Chính Nhiên.
Hạ Chính Nhiên cảm nhận được cỗ linh thức khổng lồ của Lữ Thiếu Khanh, lão ta lại một lần nữa kinh hãi.
“Ngươi, ngươi.”
Lần này Hạ Chính Nhiên thật sự sợ hãi.
Lão ta đoán được mình bị người khác xúi giục đến đây, lại còn gặp phải kẻ sở hữu linh thức khủng bố đến vậy.
Lão ta biết mình đã trêu chọc nhầm người.
Đấu chí vừa dấy lên lại một lần nữa bị dập tắt.
Lần này lão ta đã hoàn toàn mất đi đấu chí, không còn dám giao đấu với Lữ Thiếu Khanh nữa.
Không nói thêm lời nào, lão ta xoay người bỏ chạy.
“Muốn đi sao? Muộn rồi!”
Đã có được đáp án, Lữ Thiếu Khanh cũng không nói nhiều lời nữa.
Linh thức hung hăng tấn công Hạ Chính Nhiên, thân thể lão ta chấn động rồi khựng lại, vẻ mặt lộ rõ sự đau khổ.
Thân ảnh Lữ Thiếu Khanh như quỷ mị xuất hiện trước mặt Hạ Chính Nhiên, trường kiếm trong tay lóe sáng, đâm mạnh một nhát.
Đầu Hạ Chính Nhiên bay lên cao, sắc mặt vẫn còn giữ nguyên vẻ kinh ngạc và đau đớn.
“Hạ, Hạ huynh!”
Tiêu Nghĩa Khánh vô cùng hoảng sợ.
Bên này, Lữ Thiếu Khanh không cho Hạ Chính Nhiên bất kỳ cơ hội nào, đưa kiếm khí nhập thể xoắn nát linh hồn của lão ta, triệt để kết liễu lão ta.
Sau đó hắn không cần quay đầu lại, trường kiếm nhẹ nhàng vung lên, một đạo kiếm khí bắn thẳng vào cơ thể Tư Mã Quân đang quỳ dưới đất.
Thân thể Tư Mã Quân run lên mấy lần, con ngươi giãn ra, cuối cùng hoàn toàn mất đi ánh sáng, biến thành một thi thể đang quỳ.
Chỉ trong chớp mắt, Hạ Chính Nhiên và Tư Mã Quân đều chết không thể chết thêm được nữa.
Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh khóa chặt lấy Tiêu Nghĩa Khánh.
Ánh mắt bình tĩnh khiến cho linh hồn Tiêu Nghĩa Khánh cũng run rẩy.
Thật là đáng sợ.
Có lẽ vì đối mặt với cái chết, đầu óc sẽ trở nên nhanh nhạy hơn.
Lão ta cũng hiểu ra vì sao vừa rồi lại cảm thấy không hợp lý.
Lão ta run rẩy chỉ vào Lữ Thiếu Khanh mà hỏi: “Ngươi… ngươi vẫn cố ý giữ lại thực lực?”
Mặc dù Hạ Chính Nhiên đã mất đi đấu chí, nhưng cũng không thể bị Lữ Thiếu Khanh xử lý nhẹ nhàng đến thế.
Giải thích duy nhất là Lữ Thiếu Khanh vẫn luôn che giấu thực lực.
Nhưng mà vì sao?
Tiêu Nghĩa Khánh sợ hãi vô cùng nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Hiện tại, trong ba người chỉ còn có mình lão ta.
Sao có thể không hoảng sợ chứ?
Lão ta được Hạ Chính Nhiên mời tới, chỉ muốn tới giúp hảo hữu một tay, không ngờ lại đụng phải một kẻ giả heo ăn thịt hổ.
Theo bọn họ thấy, mặc dù Lữ Thiếu Khanh có chút thực lực, nhưng trước mặt ba cao thủ Kết Đan kỳ thì chút thực lực này không thể chịu nổi một đòn.
Hiện tại xem ra, cả ba người bọn họ đều đã sai rồi.
Trước mặt Lữ Thiếu Khanh, thực lực của ba người bọn họ mới là không chịu nổi một đòn.
Hiện tại Lữ Thiếu Khanh trông rách nát, tàn tạ thế thôi.
Nhưng khí tức của hắn vẫn không hề suy yếu, vẫn khiến người ta khiếp sợ.
Đối mặt với Tiêu Nghĩa Khánh, Lữ Thiếu Khanh mỉm cười hỏi: “Ngươi đoán xem?”
Ba chữ này khiến khí huyết Tiêu Nghĩa Khánh suýt chút nữa xông ngược lên đỉnh đầu, muốn nôn ra máu.
Đến nước này rồi mà còn vô sỉ thế nữa?
Nói thật thì chết chắc sao?
Nhìn Lữ Thiếu Khanh vẫn bình tĩnh, Tiêu Nghĩa Khánh đè nén cơn phẫn nộ trong lòng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Vẻ mặt tươi cười này là cố nặn ra, trông rất khó coi, nhưng vào lúc này, lão ta còn nặn ra được cũng đã là không dễ dàng gì.
Lão ta hỏi Lữ Thiếu Khanh: “Lữ công tử, giữa chúng ta hẳn là có hiểu lầm.”