STT 2868: CHƯƠNG 2667: BOOMERANG
“Đồ khốn nạn, phun linh thạch ra!”
“Không có lệnh của ta, ngươi thò móng vuốt chó dài ngoằng như vậy, không muốn sống nữa sao?”
“Một con ma quỷ còn muốn linh thạch làm gì? Nằm ngủ à?”
“Phun ra, phun ra, không thì ta với ngươi không xong đâu…”
Hô!
Cảnh vật trước mắt Lữ Thiếu Khanh biến ảo, hắn bị đá ra ngoài.
Lữ Thiếu Khanh phát điên, “Mẹ kiếp, đồ chó quyền hạn, ma quỷ….”
“Có giỏi thì ngươi đừng đá người!” Lữ Thiếu Khanh xông vào, hùng hùng hổ hổ, câu nói này hắn đã nói đến phát ngán rồi.
Giọng nữ nhân lạnh lùng nói, “Ngươi thử mắng thêm một câu nữa xem?”
“Mắng thêm một câu nữa, ngươi xem có vào được nữa không?”
Lữ Thiếu Khanh nuốt lời đến khóe miệng về trong bụng, hung tợn nhìn chằm chằm nữ nhân, “Linh thạch của ta đâu?”
“Ta dùng rồi!”
Vẻ hời hợt của nữ nhân khiến Lữ Thiếu Khanh suýt chút nữa lại muốn chửi nàng.
“Dùng, dùng rồi ư?” Lữ Thiếu Khanh ngón tay run rẩy, chỉ vào nữ nhân, “Ngươi còn là người sao?”
Nhìn thấy dáng vẻ của Lữ Thiếu Khanh, trên mặt nữ nhân nở nụ cười, trong lòng thầm thấy sảng khoái.
“Chỉ là linh thạch, ngạc nhiên làm gì!”
Chỉ là?
Ngạc nhiên?
Lữ Thiếu Khanh cảm giác mình bị boomerang đánh trúng, suýt nữa ngất xỉu.
Hắn gầm lên, “Đồ khốn, ngươi đã thề rồi mà.”
Nữ nhân cười càng vui vẻ hơn, “Ta nói qua là không trực tiếp cầm linh thạch ở Hạ giới, nơi này là Tiên Giới.”
Lại một viên boomerang đánh trúng.
Lữ Thiếu Khanh thổ huyết, ngón tay chỉ vào nữ nhân run rẩy càng thêm lợi hại, trong lúc nhất thời nói không nên lời nửa câu nào.
Chơi chữ với hắn ư.
Chủ quan rồi!
Lữ Thiếu Khanh tiếp tục phát điên, trước đây liền không nghĩ tới điểm này, bị nữ nhân lợi dụng kẽ hở.
Sau hơn mười nhịp thở, Lữ Thiếu Khanh hơi tỉnh táo lại, hắn che lấy ngực, “Ma quỷ, không thể làm thế này được, ngươi cầm thì cầm, nhưng không thể lấy đi toàn bộ chứ.”
“Ngươi lưu lại một nửa, không, mười phần cho ta một phần cũng được chứ.”
“Ngươi lấy đi hết, lương tâm ngươi không cắn rứt sao?”
Nữ nhân thu lại nụ cười, “Đến Tiên Giới, linh thạch đối với ngươi không có bất kỳ tác dụng nào.”
“Cái quái gì chứ!” Lữ Thiếu Khanh mắng chửi nữ nhân, “Ai nói không dùng?”
“Linh thạch là trụ cột tinh thần của ta, là lương thực tinh thần của ta, hiểu không?”
“Hơn nữa, ta nằm ôm đi ngủ không được sao? Ai cần ngươi lo?”
“Đem linh thạch trả ta!”
Nữ nhân ngắn gọn súc tích, “Dùng rồi!”
“Dùng rồi ư?” Lữ Thiếu Khanh triệt để nhịn không được, gầm lên một tiếng giận dữ, “Ma quỷ, ta với ngươi liều mạng!”
“Ta mà không lật tung nắp quan tài của ngươi lên, thì ta viết ngược họ!”
Lữ Thiếu Khanh lao thẳng tới, nhưng mà trước mắt xuất hiện bàn tay ngọc trắng muốt, nhẹ nhàng vỗ.
Lữ Thiếu Khanh bị đánh bay như con ruồi.
“Mẹ kiếp!”
Lữ Thiếu Khanh bị đập xuống đất, không hề hấn gì.
Lữ Thiếu Khanh kinh hãi nhìn nữ nhân, “Thực lực của ngươi tăng cường nhiều như vậy sao?”
Lữ Thiếu Khanh có thể cảm thụ được lực lượng của nữ nhân dường như so với trước đó tăng lên không chỉ gấp mười lần.
Rất nhanh, Lữ Thiếu Khanh hiểu ra, nuốt 13 vạn ức linh thạch, thực lực có thể không mạnh sao?
Hắn nước mắt giàn giụa, “Linh thạch của ta, các ngươi chết thảm quá.”
“Bị người ta nuốt đến nỗi không còn một mẩu cặn, chết thảm quá.”
Lữ Thiếu Khanh đứng dậy, hung tợn nói với nữ nhân, “Trả ta linh thạch!”
“Không có!”
Nữ nhân đánh giá Lữ Thiếu Khanh từ trên xuống dưới, lóe lên ánh sáng nguy hiểm, dường như đang nghĩ nên ra tay đánh Lữ Thiếu Khanh từ chỗ nào.
“Không có ư?”
Lữ Thiếu Khanh không phát giác được ánh mắt nguy hiểm của nữ nhân, trong đầu hắn hiện giờ chỉ toàn linh thạch của mình.
“Kẻ trộm, đồ chó quyền hạn,” Lữ Thiếu Khanh chỉ vào nữ nhân mắng chửi, “Hèn hạ vô sỉ, keo kiệt tham lam…”
“Ba!”
Nữ nhân không chút lưu tình, một bàn tay vỗ xuống.
Động tác nhẹ nhàng, lại mang đến cho Lữ Thiếu Khanh cảm giác đau đớn nhất.
Sức mạnh đơn thuần đối với Lữ Thiếu Khanh hiện tại không có chút tác dụng nào.
Nhục thân Lữ Thiếu Khanh có thể so với Tiên Quân, dù lực lượng có lớn đến mấy rơi vào thân thể hắn cũng chỉ như gãi ngứa.
Làm sao để “xử lý” Lữ Thiếu Khanh, nữ nhân đã sớm có kinh nghiệm.
Một bàn tay một bàn tay rơi xuống, giống như đánh một đứa trẻ, đánh cho Lữ Thiếu Khanh kêu oai oái.
Dù là Nguyên Thần hóa thành tiên hồn cũng vô dụng, vẫn đau đến Lữ Thiếu Khanh nước mắt giàn giụa.
Sau khi đánh cho một trận, nữ nhân lạnh lùng hỏi, “Thế nào, phục chưa?”
Trong mắt nàng mang theo nụ cười thản nhiên.
Bất kể thế nào, đánh Lữ Thiếu Khanh một trận, tâm tình nàng tóm lại là vui vẻ.
“Tiên nữ tỷ tỷ,” Lữ Thiếu Khanh sợ hãi, mếu máo, “Ngươi đánh ta, cơn giận cũng đã nguôi rồi, ngươi dù sao cũng phải cho ta một chút đền bù chứ?”
Nữ nhân lông mày nhướn lên, cái tiểu tử này.
Cố ý mắng nàng, chọc giận nàng, dẫn dụ nàng ra tay đánh một trận.
Xét về tình về lý, nàng đều không thể không cho hắn một chút an ủi.
Bất quá, nữ nhân đã để Xuyên Giới bàn đưa Lữ Thiếu Khanh tới nơi này, tự nhiên có đạo lý của nàng.
Nàng thản nhiên nói, “Đền bù thì không có, bất quá ta có thể nói cho ngươi, nơi nào có tiên thạch.”
Mắt Lữ Thiếu Khanh sáng rực.
Tiền tệ thông dụng ở Hạ giới là linh thạch, còn ở Tiên Giới này dĩ nhiên chính là tiên thạch.
Không có linh thạch, có tiên thạch cũng được.
Nằm trên tiên thạch mà ngủ cũng đâu phải không được.
Lữ Thiếu Khanh cũng không nằm trên mặt đất nữa, nhảy lên một cái, mắt lấp lánh, “Ở đâu? Nhiều hay không? Nguy hiểm không?”
Nữ nhân im lặng, cái thứ ba mới hỏi nguy hiểm hay không, đúng là mắt chỉ thấy tiền.
Bất quá, nữ nhân nói rõ tình hình trước, “Đã lâu như vậy, cũng không biết còn ở đó không.”
Lữ Thiếu Khanh nghiêng đầu, “Nghe lời ngươi nói, dường như ngươi rất quen thuộc nơi đó? Ngươi?”
Trên mặt nữ nhân lộ ra vẻ hồi ức, “Cũng coi là vậy.”
“Mẹ kiếp!” Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, lập tức kêu lên, “Ta không muốn!”
“Đổi cái khác đi, cái nơi quỷ quái của ngươi, đánh chết ta cũng không đi!”
Nói đùa, nữ nhân lai lịch thần bí, địa vị cực lớn.
Nàng từng bị đánh tơi bời, có thể tưởng tượng được kẻ địch của nàng mạnh đến mức nào.
Lữ Thiếu Khanh không muốn hiện tại đi tự tìm phiền phức.
Biết đâu nơi đó chất đầy một đám kẻ địch đang chờ hắn tự dâng mình đến cửa.
Cái thân thể yếu ớt này của hắn đi đến đó chẳng phải sẽ bị xé thành cặn bã sao?
Nữ nhân sững sờ, sau đó hiểu ý Lữ Thiếu Khanh, cười khẩy, “Không muốn thì thôi!”
Nói xong, một cước đá hắn ra ngoài.