STT 274: CHƯƠNG 274: CÓ NGƯỜI CHỐNG LƯNG Ư? TA CŨNG CÓ (TT)
Ô Mục cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt. Ông ta biết Kế Ngôn, đương nhiên chiến ý trong mắt ông ta càng thêm bùng cháy.
Cả hai đều là Nguyên Anh kỳ, mà ông ta còn cao hơn Kế Ngôn một tiểu cảnh giới.
Nếu Kế Ngôn không thức thời, ông ta cũng không ngại dạy dỗ Kế Ngôn, thậm chí diệt luôn cả Lăng Tiêu Phái.
Lữ Thiếu Khanh mắng Kế Ngôn: “Hỗn đản, ta không bị ông ta đánh chết thì huynh vẫn chưa định xuất hiện phải không?
Kế Ngôn đánh giá Lữ Thiếu Khanh một lượt, cười khẽ nói: “Không phải đệ vẫn rất ổn sao?”
Đúng là huynh có khác. Ngay cả tu vi Nguyên Anh tầng hai cũng có thể che giấu.
“Mẹ kiếp.” Lữ Thiếu Khanh tiếp tục mắng: “Tốt cái quái gì mà tốt. Không thấy ta bị thương nghiêm trọng thế nào à?”
“Không mất vài tháng thì không thể hồi phục nổi.”
Đòn tấn công của tu sĩ Nguyên Anh kỳ không phải trò đùa đâu.
Nếu không có Kế Ngôn chống lưng, chắc chắn Lữ Thiếu Khanh đã lập tức bỏ chạy.
Bây giờ Kế Ngôn đã xuất hiện, hắn an toàn rồi.
Theo Kế Ngôn thấy, đến giờ Lữ Thiếu Khanh vẫn có thể mắng chửi người chứng tỏ vẫn còn khỏe chán, chẳng cần lo lắng.
Hắn liếc nhìn Ô Mục, nói với Lữ Thiếu Khanh: “Bây giờ đệ vẫn còn khỏe như vâm, khí thế ngút trời, tiếp tục đánh đi.”
Lữ Thiếu Khanh không nói thêm lời nào lập tức ngồi xếp bằng xuống đất: “Ta bị thương, sắp chết đến nơi rồi.”
“Thế mà huynh còn muốn ta ra trận, huynh có còn lương tâm không? Huynh còn xứng làm Đại sư huynh không?”
“Huynh còn thiếu lương tâm hơn cả sư muội ngu xuẩn.”
Từ đằng xa, Tiêu Y đang đi cùng Thiều Thừa liền bĩu môi, cáo trạng với Thiều Thừa: “Sư phụ, người xem, Nhị sư huynh suốt ngày nói xấu con.”
Kế Ngôn nhìn Ô Mục, trường kiếm lơ lửng trên không chĩa thẳng vào ông ta.
Khóa chặt Ô Mục.
Cho dù cách nhau vài dặm, Ô Mục cũng có thể cảm nhận được sắc bén.
Như có kim đâm nhoi nhói toàn thân.
Ô Mục trở nên nghiêm nghị, lấy ra thêm mấy tờ linh phù nữa.
Kế Ngôn phóng lên trời, bá khí nói một câu: “Lên đánh một trận!”
Bị Kế Ngôn khóa chặt, không cách nào đào thoát.
Ô Mục cũng không có ý định chạy trốn.
Ý chí chiến đấu sục sôi, sát ý trào dâng trong lòng ông ta.
Giết được thiên tài như Kế Ngôn sẽ rất thỏa mãn.
Ông ta lạnh lùng nhìn Lữ Thiếu Khanh, nói với Tuyên Vân Tâm: “Hắn đã thành ra thế này rồi, ngươi có thể giết hắn!”
Sau đó cũng phóng lên tận trời.
Không bao lâu sau, trên bầu trời xa xăm vang vọng sóng không khí khủng bố.
Kiếm ý, linh lực, hỏa diễm và đủ loại năng lượng khác, khuếch tán cuồn cuộn trên bầu trời, tựa như trời sập.
Bên này Tuyên Vân Tâm ngẩng đầu nhìn trời đầy lo lắng. Nàng ta không tự tin được như Ô Mục.
Tại Tề Châu này, Kế Ngôn là một truyền thuyết đáng sợ.
Mặc dù Ô Mục là một Nguyên Anh lão làng, cũng hơn Kế Ngôn một tiểu cảnh giới.
Thế nhưng.
Nói là lão làng, trên thực tế là bị kẹt lại mấy chục năm, hơn trăm năm rồi không thể đột phá.
Xét đến cùng, chính là thiên phú không đủ, tiềm lực cạn kiệt.
Còn Kế Ngôn, hai mươi mốt tuổi đã đột phá Nguyên Anh, trẻ trung đầy sức sống.
Con đường đột phá của hắn, thăng cấp dễ như trở bàn tay.
Thiên phú kinh khủng vô song, chưa nói đến Tề Châu, dù là Yến Châu cũng không ai địch nổi.
Cho dù là vị Đại sư huynh của Điểm Tinh Phái mà Tuyên Vân Tâm sợ hãi cũng không thể sánh bằng Kế Ngôn.
Ô Mục, có thể làm đối thủ của Kế Ngôn sao?
“Người đẹp, đang nghĩ gì thế?”
Một giọng nói vang lên khiến cho Tuyên Vân Tâm vừa nghe đã muốn giết người.
Tuyên Vân Tâm giật nảy mình, sau đó mới nhớ ra tên khốn Lữ Thiếu Khanh kia vẫn còn ở đây.
Nàng ta không nói thêm lời nào, lập tức vung ra hai tờ linh phù, thân ảnh nàng ta cấp tốc lóe lên rồi biến mất.
Nàng ta đã từng nếm mùi thực lực của Lữ Thiếu Khanh.
Còn khủng bố hơn cả khi nàng ta ở trạng thái mạnh nhất.
Kể cả khi mạnh nhất nàng ta cũng không thể khiến Nguyên Anh chịu thiệt được.
Mà Lữ Thiếu Khanh lại có thể làm được.
Hiện tại Lữ Thiếu Khanh bị thương, nàng ta cũng bị thương.
Lúc này nàng ta không tự tin có thể thắng được Lữ Thiếu Khanh.
Cho nên, phản ứng đầu tiên của nàng ta là chạy trốn.
Nhưng một cỗ kiếm khí ập đến, dường như đã sớm dự liệu được nàng ta sẽ chạy trốn mà phong tỏa đường chạy của nàng ta.
Tuyên Vân Tâm có thể cảm nhận được kiếm ý cuồng bạo nóng bỏng.
Nàng chỉ có thể lựa chọn tránh đi mũi kiếm sắc bén.
Nhưng chỉ được một chốc, một cỗ linh thức lại ập đến.
Lại tới nữa?
Tuyên Vân Tâm không nhịn được mà mắng: “Tên khốn, ngươi!”
Linh thức lần nữa tấn công nàng ta.
Tuyên Vân Tâm căn bản không thể phòng bị kịp, hét lớn:
“AAAA!”
Lữ Thiếu Khanh bên cạnh cũng kêu lên.
“A, đau chết mất!”
Trái tim Tuyên Vân Tâm đau như xé, cảm giác vô số thanh đao cắt chém trong đầu, lại như một ngọn núi lửa đã tích tụ đến cực hạn, bất kỳ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Lữ Thiếu Khanh cũng không khá hơn nàng ta chút nào.
Vừa rồi khi chiến đấu với Ô Mục, linh thức của Lữ Thiếu Khanh đã bị hao tổn, hiện tại hắn liều mạng, dù bản thân bị thương cũng phải giáng cho Tuyên Vân Tâm một đòn thật ác.
Lữ Thiếu Khanh quỳ một chân xuống, giống hệt Tuyên Vân Tâm đang ở cách đó không xa, sắc mặt tái mét, trán đầy mồ hôi, thở hổn hển.
Vì thế, thương thế của hai người lại càng nặng hơn.
Tuyên Vân Tâm cảm thấy mình có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Hiện tại, đừng nói là chạy trốn, ngay cả việc điều động linh lực trong cơ thể cũng có thể khiến nàng ta ngất xỉu.
Nàng ta nghiến chặt răng, cố gắng ngồi xếp bằng xuống.
Nàng ta oán hận nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh cách mình không xa, hận ý ngút trời, sát ý đằng đằng.
Tên ghê tởm, đáng hận kia đang ở ngay trước mắt nàng ta lại không thể giết hắn.
Lữ Thiếu Khanh cũng ngồi xếp bằng xuống. Hắn tốt hơn Tuyên Vân Tâm một chút.
Dù bị thương nghiêm trọng, hắn cũng cười tủm tỉm, không chút để ý tới vết thương của mình, vẫy vẫy tay với Tuyên Vân Tâm. “Làm sao? Thấy ta không vui à?”
“Lại bày ra bộ mặt thối hoắc như thế.”