STT 2942: CHƯƠNG 2741: XUẤT RA LÁ BÀI TẨY CỦA NGƯƠI
Mục Phảng bị thả trở về, Mục Dương cũng không còn điều gì cố kỵ.
Khí tức tăng vọt như bão tố, cuồng loạn tứ phía, khiến người ta cảm thấy khó thở.
Trong cơn phong bạo, râu tóc Mục Dương dựng ngược, tựa như một con Hổ Vương đang nổi giận, chuẩn bị tung ra đòn chí mạng vào con mồi.
Ân Minh Ngọc bị đè chặt xuống đất không thể động đậy, áp lực cường đại khiến nàng khó thở.
Xong!
Lần này Ân Minh Ngọc triệt để tuyệt vọng, nàng đã không còn thấy bất kỳ hy vọng nào.
Mục Phảng đã được trả về, Lữ Thiếu Khanh không còn át chủ bài để kiềm chế Mục Dương trong tay, hắn lấy gì để ngăn cản một vị Tiên Quân đang nổi giận tràn ngập sát ý?
Chẳng những Lữ Thiếu Khanh chết chắc, nàng cũng vậy.
Mục Dương sẽ không để ai tiết lộ chuyện nơi đây ra ngoài.
Phương pháp tốt nhất chính là giết người diệt khẩu.
Ân Minh Ngọc lần nữa nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh, chuyện đã đến nước này, hắn sẽ hối hận sao?
Vì chút tiên thạch này mà đem mạng mình ra đánh cược.
Đập vào mắt nàng, Lữ Thiếu Khanh vẫn ung dung bình thản đứng tại chỗ.
Hai tay chắp sau lưng, hắn cười đối mặt với Mục Dương, lộ ra vẻ tự tin đã tính toán trước, không hề để Mục Dương vào mắt.
Ân Minh Ngọc không hiểu, vừa rồi có Mục Phảng trong tay mà không sợ Mục Dương thì còn có thể hiểu được.
Bây giờ còn có thể có cái gì thủ đoạn chống lại Mục Dương?
Hay là đã bỏ cuộc chờ chết?
Mục Dương bên này cũng khựng lại, Lữ Thiếu Khanh vẫn ung dung tự tại, không thấy nửa điểm khẩn trương, khiến hắn hơi nghi hoặc trong lòng.
Tên tiểu tử này không sợ chết, hay là còn có thủ đoạn khác?
Bất quá ý nghĩ này cũng chỉ là trong đầu chợt lóe lên.
Thân là Tiên Quân, không sợ hãi.
Dù Lữ Thiếu Khanh còn có thủ đoạn khác, quyết tâm muốn áp chế Lữ Thiếu Khanh thành tro bụi của hắn chưa từng dao động.
"Nhận lấy cái chết!"
Mục Dương gầm lên một tiếng, tiên lực trong thân thể bộc phát.
Rầm rầm!
Đại địa chấn động, trong phạm vi 100 thước lại bị tàn phá.
Phốc!
Tiêu Y và những người khác bên cạnh thổ huyết.
Ân Minh Ngọc phun một ngụm máu sau đó, thần sắc đau thương, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Khi nhắm mắt lại, nàng lại cảm nhận được áp lực biến mất.
Mở to mắt, nàng nhìn thấy một bóng lưng đứng trước mặt mấy người bọn họ.
Bóng lưng hơi có vẻ đơn bạc, lại cho người ta một cảm giác vững chãi, khiến Ân Minh Ngọc vô cùng an tâm.
"Ối giời ơi, bắt nạt trẻ con là ý gì đây?" Lữ Thiếu Khanh kêu lên, "Con cái nhà mình không đánh, lại muốn đánh con nhà người ta?"
"Làm cha mẹ kiểu gì vậy?"
Ân Minh Ngọc nhìn rất rõ ràng, trước mặt Lữ Thiếu Khanh có một tầng bình chướng, sức mạnh đáng sợ va đập vào đó, tạo nên những gợn sóng nhàn nhạt, nhưng lại không cách nào xuyên phá bình chướng, lan đến những người phía sau.
Ân Minh Ngọc khiếp sợ, đây là lực lượng của Tiên Quân, Lữ Thiếu Khanh có thể ngăn cản được sao?
Hơn nữa trông hắn lại vô cùng nhẹ nhõm, không hề có chút áp lực nào.
Không hợp thói thường!
"Cũng có chút năng lực đấy!" Mục Dương lên tiếng, lạnh lùng nói, "Trách không được dám khiêu chiến ta."
Ngay sau đó, thân thể Mục Dương từ từ bay lên, khí tức như nước sôi sùng sục, "Nhưng cũng chỉ lần này mà thôi, ta sẽ cho ngươi biết sự chênh lệch thực sự giữa sâu kiến và Tiên Quân!"
Ân Minh Ngọc tê dại cả da đầu, từ miệng Mục Dương liền có thể biết hắn muốn sử dụng ra thực lực chân chính.
Đến lúc đó Lữ Thiếu Khanh sẽ thành cặn bã sao?
Nàng cũng sẽ trở thành hạt bụi nhỏ bé giữa thiên địa.
"Hắc hắc. . ."
Vào lúc Ân Minh Ngọc tuyệt vọng, bên cạnh lại truyền đến tiếng cười của Tiêu Y.
Ân Minh Ngọc nhìn sang, nhìn thấy Tiêu Y lại nở nụ cười, trên nụ cười tràn ngập sự hài lòng và vui vẻ.
Tựa hồ đã sớm đang chờ khoảnh khắc này vậy.
Xong!
Sư muội của Kế Ngôn công tử bị sợ choáng váng rồi.
Đối mặt Tiên Quân, dọa đến thần kinh thất thường.
Đây chính là sự đáng sợ của Tiên Quân đến mức nào chứ.
Tiêu Y chú ý tới ánh mắt đáng thương của Ân Minh Ngọc, lập tức bất mãn trừng mắt nhìn nàng một cái, "Ngươi nhìn cái gì?"
"Ngươi ngốc rồi sao?"
"Ngươi mới ngốc, ngươi ngốc từ trước đến nay, đồ không có đầu óc, đáng ghét. . ." Tiêu Y hậm hực nói, "Ngươi mới là kẻ bị dọa sợ đó."
"Nhìn xem ngươi dáng vẻ chật vật kìa."
Ân Minh Ngọc lắc đầu, "Chật vật thì sao chứ? Dù sao cũng chết chắc rồi."
"Thôi đi!" Tiêu Y khinh bỉ, "Ngươi cứ nhìn xem đi, nhị sư huynh ta sẽ mạnh mẽ đến mức nào."
"Đối phó chỉ là Tiên Quân, hắn có khối thủ đoạn!"
"Tiểu tử, tung ra lực lượng chân chính của ngươi đi, ta sẽ khiến ngươi mang theo vô tận sợ hãi mà chết!" Mục Dương bên kia đã chuẩn bị xong, hét lớn một tiếng, sẽ ra tay bất cứ lúc nào.
"Lực lượng chân chính sao?" Lữ Thiếu Khanh cười khẩy một tiếng, "Được thôi, đã ngươi yêu cầu, ta liền thỏa mãn ngươi!"
Ân Minh Ngọc nghe vậy lập tức lấy lại tinh thần, lực lượng chân chính sao?
Để ta xem xem lực lượng chân chính không sợ Tiên Quân của ngươi là gì?
Dưới ánh mắt chăm chú của Ân Minh Ngọc, nàng nhìn thấy thân thể Lữ Thiếu Khanh hơi động một chút, tựa hồ đang hít sâu.
Đến rồi!
Ân Minh Ngọc ánh mắt tràn ngập chờ mong.
Sau một khắc, Lữ Thiếu Khanh kêu to lên, "Dựa vào! Tên béo ngươi còn không chịu ra?"
"Không ra nữa là đồng hương bé nhỏ đáng yêu của ngươi liền bị người ta đánh chết đấy."
"Đồng hương, mau ra đây đi, có người phá nhà của ngươi, nhanh, ra đây xử lý hắn đi. . ."
Sau khi kêu xong, Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Mục Dương quát, "Ngươi chờ đấy, đồng hương tên béo của ta sẽ lập tức ra đây xử lý ngươi."
"Chẳng phải chỉ là Tiên Quân sao? Đồng hương của ta cũng là Tiên Quân thôi. . ."
Rầm!
Ân Minh Ngọc đập đầu xuống đất.
Đồng thời nàng tức đến muốn phun máu.
Đây chính là lá bài tẩy của ngươi?
Đây là lực lượng chân chính của ngươi sao?
Hóa ra ngươi ở đây làm càn, cái gọi là lực lượng lại là sư phụ của ta?
Mục Dương cũng run lên một cái.
Hắn cũng từng nghĩ Lữ Thiếu Khanh sẽ có át chủ bài cường đại để đối phó hắn.
Hắn đã sớm làm xong sự đề phòng cao độ, chỉ chờ Lữ Thiếu Khanh lộ ra át chủ bài, sau đó triệt để giết chết Lữ Thiếu Khanh.
Thế nào cũng không ngờ tới, cái gọi là át chủ bài của Lữ Thiếu Khanh lại là Quản Vọng.
Cùng là Phó thành chủ Quang Minh Thành, hắn và Quản Vọng có quan hệ không mấy tốt đẹp, lý niệm của hai người không nhất quán.
Bất quá bình thường nước giếng không phạm nước sông, trên bề mặt vẫn duy trì mối quan hệ không trở ngại.
Hiện tại, Quản Vọng dự định vạch mặt sao?
Đôi mắt Mục Dương thâm thúy, ánh mắt lấp lóe, trong nháy mắt hắn liền nghĩ đến rất nhiều điều.
Bất quá!
Nhìn xem Lữ Thiếu Khanh lớn tiếng kêu gào, Mục Dương quyết định vẫn là cứ giết chết tên ghê tởm này rồi tính sau.
Mặc kệ có phải là người của Quản Vọng hay không.
Đã là quân cờ, nhất định phải chết.
"Chết!"
"Mẹ kiếp!" Một tiếng hét lớn vang lên, một bóng người phảng phất từ dưới đất chui lên, "Mục Dương, ngươi làm cái quái gì vậy. . ."