Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 280: Chương 280: Ngươi giết nàng ta thì sau này ngươi phải làm sao?

STT 280: CHƯƠNG 280: NGƯƠI GIẾT NÀNG TA THÌ SAU NÀY NGƯƠI P...

Lần này Thiều Thừa không còn nuông chiều Lữ Thiếu Khanh nữa, dù hắn đã bị thương khắp người.

Ông vừa thở dốc vừa đánh Lữ Thiếu Khanh kêu đau oai oái.

Tiêu Y ở bên cạnh xem, vừa vui mừng vừa đau lòng.

Nhị sư huynh thật là, đến nước này rồi mà cái miệng vẫn còn lanh, trêu chọc sư phụ, chẳng phải tự chuốc lấy khổ sở sao?

Nàng chạy đến bên cạnh Kế Ngôn, hỏi: “Đại sư huynh, có muốn khuyên nhủ sư phụ không?”

Kế Ngôn ngồi xếp bằng trên cây, nhắm mắt lại, không thèm liếc xuống dưới lấy một cái, vì đã quá quen với cảnh tượng này. “Yên tâm đi, không chết được đâu.”

“Dù có chuyện gì xảy ra, sư phụ cũng sẽ không thật sự ra tay với hắn đâu.”

Được rồi, nếu Đại sư huynh cũng nói vậy thì cứ ngồi yên xem kịch đi thôi.

Cũng không mấy khi được nhìn thấy bộ dạng này của Nhị sư huynh đâu.

Thật hả hê. Thật dễ chịu.

Nhìn Lữ Thiếu Khanh đau khổ, Tiêu Y đang nghĩ không biết có nên chụp một tấm ảnh giữ làm kỷ niệm không.

Về sau, nếu bị Nhị sư huynh bắt nạt, có thể lấy ra xem, an ủi chính mình một chút.

Nhưng nghĩ một hồi, nàng cảm thấy vẫn nên từ bỏ thôi.

Nếu bị Nhị sư huynh tâm địa hẹp hòi phát hiện ra, nàng sẽ có kết cục thê thảm.

Thiều Thừa đánh Lữ Thiếu Khanh một trận, điều nằm ngoài dự kiến của Tiêu Y là sau trận đòn, Lữ Thiếu Khanh lại có thể đứng dậy.

Tiêu Y trợn tròn hai mắt, kinh ngạc tột độ. “Cái này… đánh một trận còn có thể chữa thương sao?”

Kế Ngôn mở to mắt, ánh mắt lóe lên vẻ hiểu rõ, rồi lại nhắm mắt lại, giải thích cho sư muội: “Vốn dĩ hắn không chết được, sư phụ cũng tiện thể trị liệu cho hắn thôi.”

Chưa dừng lại ở đó, hắn còn bổ sung thêm một câu: “Lấy danh nghĩa là dạy dỗ.”

Đã hiểu.

Trong lòng Tiêu Y ấm áp.

Thì ra sư phụ vẫn yêu thương Nhị sư huynh.

Lữ Thiếu Khanh đứng dậy, mặt nhăn nhó như ăn phải ớt: “Sư phụ, ngài đánh mông con trước mặt người ngoài như thế, nàng ta lại càng không thể sống sót.”

“Nhất định phải giết!”

Lữ Thiếu Khanh đằng đằng sát khí, quyết giết Tuyên Vân Tâm diệt khẩu.

Chuyện bị đánh này quá mất mặt.

Người nhà biết thì thôi đi, nhưng người ngoài biết thì không thể để lộ ra ngoài.

Tuyên Vân Tâm thấy Lữ Thiếu Khanh đang xoa xoa cái mông, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy sảng khoái lạ thường.

Tên hỗn đản nhà ngươi cũng có ngày hôm nay.

Nàng ta còn cố ý châm chọc: “Hừ, dù có giết được ta, chuyện ngươi bị đánh cũng không thể thay đổi được đâu.”

“Hỗn đản! Ngươi còn dám nhìn, xem ta xử lý ngươi!”

Lữ Thiếu Khanh nổi giận lôi đình, chuyện xấu hổ này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.

Trường kiếm của Lữ Thiếu Khanh bay lên nhắm thẳng vào Tuyên Vân Tâm.

Chát!

Nhưng trường kiếm lại bị Thiều Thừa nắm chặt. Ông lắc đầu, lần nữa nghiêm nghị nhắc nhở: “Không thể giết nàng ta!”

Lữ Thiếu Khanh không hiểu: “Sư phụ, ngài nói không giết nàng ta, ngài phải cho con một lý do chứ!”

Tuyên Vân Tâm cũng rất tò mò, không hiểu vì sao Thiều Thừa lại giúp mình?

Nàng ta tự thấy đây là lần đầu tiên nhìn thấy Thiều Thừa, không có bất kỳ liên hệ gì với ông.

Thiều Thừa nhìn Tuyên Vân Tâm, lại nhìn sang Lữ Thiếu Khanh, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà mắng: “Ngươi đã lấy đạo tâm ra thề ngươi thích nàng ta rồi, tình cảm sâu đậm đến thế, ngươi lại muốn giết nàng ta, sau này ngươi phải làm sao?”

Thiều Thừa vừa dứt lời, ngay cả Kế Ngôn cũng phải mở mắt.

Sắc mặt Tiêu Y có hơi cổ quái.

Sắc mặt Lữ Thiếu Khanh lại càng cổ quái hơn.

Mà Tuyên Vân Tâm thì nhìn Lữ Thiếu Khanh một cách đầy phức tạp.

Tên hỗn đản này thích nàng sao?

Tuyên Vân Tâm rất tự tin vào mị lực của mình.

Nhưng nàng ta không tin vào người trước mắt này.

Lữ Thiếu Khanh trước mắt nàng là một tên hỗn đản.

Nàng ta không tin Lữ Thiếu Khanh vừa gặp đã yêu nàng.

Người này còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng, hành vi vô sỉ bề ngoài chỉ là để che giấu bộ mặt thật đáng sợ ẩn sâu bên trong.

Loại người này không thể vừa gặp đã yêu, thậm chí còn không thể dễ dàng thích một ai đó.

Tuyên Vân Tâm nhìn Lữ Thiếu Khanh. Nàng ta muốn xem thử Lữ Thiếu Khanh sẽ nói gì.

Thiều Thừa ném trường kiếm của Lữ Thiếu Khanh trả cho hắn, nói: “Bớt làm chuyện hồ đồ này đi.”

Ánh mắt Thiều Thừa đầy lo lắng.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao ông hiện thân.

Chủ yếu là vì sợ nhị đồ đệ của mình sẽ làm loạn.

Đã thích người ta rồi còn muốn xử lý người ta sao.

Thiều Thừa chỉ lo sau này đạo tâm của Lữ Thiếu Khanh sẽ có vấn đề.

Bởi vậy, ông kiên quyết phản đối Lữ Thiếu Khanh giết Tuyên Vân Tâm.

Lữ Thiếu Khanh dở khóc dở cười, đây chỉ là trò chơi chữ của mình thôi mà.

Chỉ thấy Thiều Thừa vẻ mặt tràn đầy lo lắng, Lữ Thiếu Khanh lắc đầu nói với sư phụ: “Sư phụ, ngài yên tâm, hoàn toàn không ảnh hưởng gì tới đạo tâm của con đâu.”

“Nói hươu nói vượn, ngươi nói không có ảnh hưởng thì là không có ảnh hưởng à?”

Mặc dù biết nhị đồ đệ của mình tâm tư kín đáo, sẽ không phạm sai lầm với những chuyện liên quan đến đạo tâm.

Nhưng thân làm sư phụ, ông không cho phép bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra.

Để Lữ Thiếu Khanh giết Tuyên Vân Tâm ở đây, sau này nhỡ đạo tâm hắn xảy ra vấn đề thì mọi chuyện đã quá muộn rồi.

Lại nói, ông đại khái hiểu được vì sao Lữ Thiếu Khanh lại muốn giết Tuyên Vân Tâm.

Mục đích chủ yếu là vì chấm dứt hậu hoạn.

Mà với Thiều Thừa thì mục đích này không đáng nhắc tới.

Đồ đệ mình làm như vậy chính là vì tương lai sau này.

Thiều Thừa kiên quyết: “Tóm lại, ta không cho phép ngươi giết nàng ta.”

Lữ Thiếu Khanh chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể nói thật với Thiều Thừa. “Sư phụ, con đã nói là không sao rồi.”

“Lời thề lúc trước con nói, ý là thích linh thạch của nàng ta.”

Đáng chết.

Tuyên Vân Tâm thầm mắng.

Nàng biết chuyện gì đang xảy ra. Đây là trò chơi chữ.

Cái tên hỗn đản này.

Nàng ta nên nghĩ ra từ trước rồi chứ.

Thật đáng ghét. Trong lòng lại có thêm một chút thất vọng.

Đáng chết.

Tuyên Vân Tâm bỗng cảm thấy rất bực bội.

Không ngờ mình còn không hấp dẫn bằng linh thạch nữa.

Điều này khiến cho nàng ta bị đả kích sâu sắc, trong lòng cực kỳ tức giận.

Nàng ta chỉ hận bây giờ mình không thể động đậy được, nếu không nhất định phải liều mạng với Lữ Thiếu Khanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!