STT 282: CHƯƠNG 282: ĐƯỜNG VỀ
Tuyên Vân Tâm tỏ vẻ rất phối hợp.
Kế Ngôn lấy từ Trữ Vật giới chỉ ra một chiếc phi chu, leo lên trước, ngồi xếp bằng ở mũi thuyền.
Tuyên Vân Tâm tránh ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh, được Tiêu Y giúp đỡ leo lên phi chu.
Thương thế của nàng ta còn rất nặng, vừa lên phi chu đã học theo Kế Ngôn, ngồi xếp bằng trong khoang thuyền để chữa thương.
Dù nhập định chữa thương, Tuyên Vân Tâm vẫn khá đề phòng xung quanh.
Nàng ta không dám hoàn toàn chìm đắm tâm thần.
Nàng ta đang ngồi xếp bằng thì giọng nói hùng hổ của Lữ Thiếu Khanh từ xa vọng đến gần.
“Khốn kiếp, tiểu phản đồ, không thấy ta cũng bị thương à?”
“Sao lại đi đỡ nàng ta? Nàng ta là tỷ tỷ của muội hay nương tử của muội?”
Miệng Tuyên Vân Tâm mấp máy.
Trong lòng nàng ta thầm mắng Lữ Thiếu Khanh khốn kiếp.
Chỉ cần nghe thấy giọng Lữ Thiếu Khanh, trong lòng nàng ta liền dấy lên một cơn lửa giận khó hiểu, huyết khí trong cơ thể cũng trào ngược.
Huống chi lời lẽ của Lữ Thiếu Khanh thường khiến người ta tức đến mức gần chết.
Phi chu bay lên không trung, hướng về Thiên Ngự Phong.
Tiêu Y bị mắng như xối nước vào mặt, nàng ta biết lúc này Nhị sư huynh nhà mình đang trong cơn giận dữ, nộ khí ngập trời.
Nàng ta cũng chỉ có thể im lặng chịu đựng.
Tiêu Y nước mắt rưng rưng nhìn mũi thuyền một chút, rồi lại nhìn đuôi thuyền một chút.
Đại sư huynh ngồi xếp bằng ở mũi thuyền, Sư phụ ngồi xếp bằng ở đuôi thuyền.
Còn chuyện trong khoang thuyền nhỏ này, bọn họ đều nhắm mắt làm ngơ, làm bộ như không thấy, không nghe được.
Thiều Thừa và Kế Ngôn quả nhiên rất giảo hoạt.
Lúc này Lữ Thiếu Khanh như một thùng thuốc nổ, ai đụng vào sẽ nổ ngay người đó.
Khó có thể tìm được một Tiêu Y chịu trận thay bọn họ, trong lòng hai người cầu còn không được.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh mắng một trận, trong lòng hắn dễ chịu hơn rất nhiều.
Hắn thấy Tuyên Vân Tâm đang ngồi, liền nói với Tiêu Y: “Đi, cướp Trữ Vật giới chỉ của nàng ta mang đến đây cho ta.”
Tuyên Vân Tâm bực bội, thầm nghĩ tên khốn này thật đáng chết.
Nàng ta lặng lẽ cất kỹ chiếc giới chỉ.
Đồng thời, nàng ta quyết định, trước mặt Lữ Thiếu Khanh tuyệt đối không để lộ Trữ Vật giới chỉ của mình.
Tiêu Y vội vàng cười làm lành, giảng hòa: “Nhị sư huynh, huynh đừng nóng giận. Mọi người biến chiến tranh thành tơ lụa, những mâu thuẫn hiểu lầm trước đó coi như bỏ qua đi.”
“Vân Tâm tỷ tỷ là khách của chúng ta, chúng ta đối xử với tỷ ấy tốt một chút nhé.”
Sư phụ và Đại sư huynh đúng là đáng ghét.
Để ta phải đối mặt với Nhị sư huynh, trên mặt ta dính cả một lớp nước miếng rồi.
“Chà.” Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc nhìn Tiêu Y: “Có văn hóa quá nhỉ, tên mù chữ muội học ở đâu ra thế?”
Tiêu Y kháng nghị, hết sức bất mãn với danh xưng này, chu miệng nói: “Muội không phải mù chữ, mặc dù không thích đọc sách nhưng muội cũng biết rất nhiều thứ.”
“Thật sao?” Lữ Thiếu Khanh cười lạnh không thôi: “Hai bài tâm đắc, hai vạn chữ, muội viết xong chưa?”
Giọng Kế Ngôn kịp thời truyền đến.
“Ba bài, ba vạn chữ.”
Tiêu Y suýt chút nữa bật khóc tại chỗ.
Vào thời điểm này, còn phải nhắc đến chuyện chua xót này, hai người làm sư huynh cũng xấu quá rồi.
Lữ Thiếu Khanh nhìn về phía Kế Ngôn ở mũi thuyền, kinh ngạc: “Thêm cho muội ấy lúc nào vậy?”
“Muội ấy đắc tội huynh à?”
“Có cần thế không?”
Tiêu Y ở bên cạnh liên tục gật đầu, thầm nghĩ: Chẳng phải thế sao?
Chẳng qua ta thuận miệng nói một câu thôi, bắt ta viết một bài tâm đắc một vạn chữ, còn có thiên lý nữa không?
“Nhị sư huynh.”
Tiêu Y tội nghiệp kéo áo Lữ Thiếu Khanh.
Nàng ta hi vọng Lữ Thiếu Khanh ra mặt giúp, yêu cầu của nàng ta không cao, chỉ cần không phải viết một vạn chữ tâm đắc Kế Ngôn vừa thêm cho nàng ta là được.
Lữ Thiếu Khanh rất bất mãn quơ nắm đấm về phía Kế Ngôn ở mũi thuyền: “Đại sư huynh như huynh làm việc chẳng đáng tin cậy chút nào, có ai làm Đại sư huynh như huynh không?”
Trong lòng Tiêu Y liều mạng gật đầu, bày tỏ vô cùng tán đồng.
Kế Ngôn trầm mặc, không thèm để ý đến Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu nhìn Tiêu Y.
Trong mắt Tiêu Y lộ tia mong chờ, thầm nghĩ: Hẳn là Nhị sư huynh muốn ra mặt giúp ta, không cần ta viết một vạn chữ tâm đắc sao?
Lữ Thiếu Khanh cốc vào đầu Tiêu Y, thậm chí Tiêu Y còn chủ động xích lại gần một chút để Nhị sư huynh cốc tiện tay hơn.
Trong lòng Tiêu Y thầm nghĩ, chỉ cần giúp ta miễn trừ một vạn chữ tâm đắc thì có cốc ta thêm mấy cái ta cũng bằng lòng.
Lữ Thiếu Khanh vừa cốc đầu Tiêu Y vừa dặn dò: “Nhớ viết thêm vài nội dung ca ngợi ta.”
“Sư phụ và Đại sư huynh, muội muốn mắng thế nào thì mắng, mắng càng hung dữ càng tốt.”
“Đến lúc đó ta chống lưng cho muội.”
Tiêu Y không nói hai lời, ôm đầu vội vàng lùi lại, cách xa Lữ Thiếu Khanh.
Lúc này huynh không làm chỗ dựa cho ta là đủ để khiến ta thất vọng rồi.
Tiêu Y tức giận bất bình nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Quả nhiên, ta vẫn quá ngây thơ.
“Nhị sư huynh, huynh thật đáng ghét.”
Lữ Thiếu Khanh nằm dựa vào khoang thuyền nhỏ, trông rất thoải mái, thậm chí còn bắt chéo hai chân.
Hai tay hắn gối đầu, liếc nhìn Tuyên Vân Tâm cách đó không xa.
Hắn nói với Tiêu Y: “Muốn bớt viết tâm đắc à?”
Tiêu Y liều mạng gật đầu, như gà con mổ thóc, nàng ta nằm mơ cũng muốn.
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi nhìn Tuyên Vân Tâm: “Đi, đánh nàng ta một trận, ta có thể làm chủ để muội bớt viết một bài.”
Tiêu Y nhìn Tuyên Vân Tâm, trên mặt lộ ra một tia dao động.
Nhưng rất nhanh, nàng ta lắc đầu từ chối.
Lúc này sắc mặt Tuyên Vân Tâm tái nhợt, dáng vẻ rất chật vật, nàng ta không ra tay được.
Hơn nữa, không chừng nàng ta sẽ là nhị sư tẩu của ta, ta không bao giờ ra tay với người nhà.
Lữ Thiếu Khanh thấy thế, mắng: “Không có tiền đồ! Nàng ta là kẻ địch, đối đãi với kẻ địch mà muội mềm lòng cái gì?”
“Quay về viết thêm một bài tâm đắc đi.”
Tiêu Y lập tức khóc òa lên.
Tại sao phải viết tâm đắc?
“Huhu, Nhị sư huynh, huynh bắt nạt ta.”
“Hừ hừ, tiểu phản đồ muội, không thu thập muội thì không thể nhớ lâu được.”
Tuyên Vân Tâm không nhịn được nữa.
Sư muội đáng yêu như vậy mà cũng nhẫn tâm bắt nạt?
Nàng ta mở to mắt, nhìn hằm hằm Lữ Thiếu Khanh: “Khốn kiếp!”
Bạn đã vào thế giới của Thiên‧L0ι‧†ɾúς rồi.