Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 289: Mục 290

STT 289: CHƯƠNG 289: TỬ QUỶ BỊ CĂNG BỤNG CHẾT THẬT SAO?

Móa!

Lữ Thiếu Khanh kinh hãi, điều này giống hệt những lần trước hắn dùng bạo lực mở giới chỉ.

Tử Quỷ bị căng bụng chết thật sao?

Lữ Thiếu Khanh khóc không ra nước mắt.

Tử Quỷ à, nếu không ăn hết nổi thì ngươi phải nói một tiếng chứ.

Dạ dày ngươi không tốt còn miễn cưỡng ăn, ngươi căng bụng chết rồi, còn ta thì sao?

Không có Thời Quang ốc trong giới chỉ, e rằng đến trăm tuổi hắn cũng không thể đột phá Nguyên Anh kỳ.

Lữ Thiếu Khanh gầm thét với giới chỉ: “Ngươi sống lại cho ta!”

Nhưng giới chỉ không những không có bất kỳ phản ứng nào, mà màu sắc còn ảm đạm, như thể đã hư hỏng hoàn toàn.

Lữ Thiếu Khanh sốt ruột đến mức đi đi lại lại, nhưng vì hắn không phải tông sư luyện khí nên ngoài lo lắng ra thì hắn cũng chẳng còn cách nào khác.

Lữ Thiếu Khanh thử tất cả những cách hắn có thể nghĩ ra, cho dù là rót linh lực vào giới chỉ, đập, ngâm nước hay nhỏ máu đều không có tác dụng.

Ngay cả nhổ nước miếng Lữ Thiếu Khanh cũng thử qua, nhưng cũng chẳng có chút hiệu quả nào.

Sau khi giày vò đến hơn nửa đêm thì cuối cùng Lữ Thiếu Khanh từ bỏ.

Hắn ngửa mặt lên trời thở dài, từ bỏ.

Xong đời rồi.

Nhưng, ngay vào khoảnh khắc Lữ Thiếu Khanh thất vọng, khi hắn đang nghĩ từ hôm nay trở đi sẽ chăm chỉ hiếu học, nghiêm túc tu luyện để trở thành một tu sĩ tốt, thì giới chỉ trong tay đột nhiên lóe lên ánh sáng.

Giới chỉ một lần nữa trở nên sáng rực, hơn nữa còn sáng hơn trước vài phần.

Lữ Thiếu Khanh vui mừng, không nói một lời liền tiến vào trong giới chỉ.

Hắn vừa tiến vào, một luồng khí tức cường đại đã bao phủ lấy hắn, một cỗ uy áp kinh khủng giáng xuống.

Luồng khí tức cường đại, uy áp khổng lồ này trước nay Lữ Thiếu Khanh chưa từng cảm nhận được.

Ngay cả trên người Ngu Sưởng, Lữ Thiếu Khanh cũng chưa từng cảm nhận được khí tức cường đại, khủng bố như thế.

Khí tức cường đại, mênh mông như vực sâu, sâu không lường được.

Nó làm Lữ Thiếu Khanh có một loại cảm giác sợ hãi, tựa như một phàm nhân đối mặt với yêu thú đến từ vực sâu vậy.

Uy áp kinh khủng đè ép lên người hắn, như vô số ngọn núi lớn đè nặng trên người hắn, bất cứ lúc nào cũng có thể nghiền nát hắn thành thịt vụn.

Lữ Thiếu Khanh quỳ trên mặt đất, hắn ngoan cố chống đỡ, cố gắng không để mình bị đè sập.

Trên trán Lữ Thiếu Khanh bắt đầu toát mồ hôi lạnh, toàn thân từ trên xuống dưới đều run rẩy không ngừng.

Đây là sự run rẩy theo bản năng.

Khí tức cường đại, uy áp kinh khủng khiến Lữ Thiếu Khanh cảm thấy linh hồn mình cũng đang run sợ.

Mẹ nó, ta không xuyên qua đến trước mặt vị đại năng nào đấy chứ?

Hoặc là xông vào phòng vị lão yêu quái kia rồi?

Lữ Thiếu Khanh muốn ngẩng đầu lên, để xem rốt cuộc là ai.

Nhưng uy áp quá kinh khủng, đè ép đến mức hắn căn bản không thể ngẩng đầu lên nổi.

“Tiền... tiền bối, có chuyện gì thì từ từ nói, vừa đến đã làm thế này rồi.”

Không có người đáp lại, ngược lại, dường như uy áp còn tăng thêm.

Nó đè ép khiến Lữ Thiếu Khanh ngay cả nói cũng không nên lời.

Xương cốt toàn thân đang kêu rắc rắc, bất cứ lúc nào cũng có thể không chống đỡ nổi mà vỡ nứt.

Lục phủ ngũ tạng trong cơ thể cũng bị ép lại một cục, cảm giác đau nhức không ngừng đánh thẳng vào đại não Lữ Thiếu Khanh, khiến Lữ Thiếu Khanh hận bản thân sao không thể ngất đi cho rồi.

Lữ Thiếu Khanh cắn chặt hàm răng, cố gắng không để mình bị đè sập, máu tươi từ khóe miệng chảy ra.

Thời gian trôi qua, ý thức của Lữ Thiếu Khanh dần trở nên mơ hồ, dường như đã sắp hôn mê.

Trong trạng thái mơ hồ này, dường như Lữ Thiếu Khanh nghe thấy một giọng nói ghé sát tai hắn thì thầm.

“Từ bỏ đi, từ bỏ là xong.”

“Từ bỏ rồi, tất thảy đều sẽ trôi qua.”

“Cực khổ chống đỡ để làm gì? Từ bỏ, từ bỏ đi, chỉ cần buông lỏng một hơi là được.”

Âm thanh thì thào, tràn đầy sức hấp dẫn đang thuyết phục Lữ Thiếu Khanh từ bỏ.

Lữ Thiếu Khanh trong mơ màng nghe thấy âm thanh này, trong lòng bỗng sinh ra một cơn lửa giận.

Khốn kiếp, ta chọc gì ngươi à?

Ta vừa vào đã làm ta ra nông nỗi này, đang giả thần giả quỷ đấy à?

Thật sự cho rằng ta dễ bắt nạt à?

“Từ bỏ con mẹ ngươi!” Lữ Thiếu Khanh dùng hết sức lực gầm thét, chết cũng không chịu nhận thua: “Cháu trai, chút cường độ ấy vẫn chưa đủ đâu, nào, tiếp tục đi!”

Giọng nói bên tai biến mất, nhưng uy áp trên người đột nhiên tăng đến mức lớn nhất.

Lữ Thiếu Khanh cũng không kìm nén được nữa, máu tươi từ miệng phun ra, nhiều chỗ trên người cũng bắt đầu nứt toác ra, máu tươi chảy ròng ròng.

Dáng vẻ vô cùng chật vật.

Lữ Thiếu Khanh nằm rạp trên mặt đất, miệng vẫn không ngừng mắng: “Cháu trai, không còn sức nữa à? Tiếp đi!”

Cho dù Lữ Thiếu Khanh đã đau đến mức sắp hôn mê nhưng vẫn đang mắng.

Đánh không lại ngươi, mẹ nó, ta mắng chết ngươi!

Một lát sau, uy áp đột nhiên biến mất, khí tức cường đại cũng biến mất theo.

Dường như tất cả đều chưa từng xảy ra.

“Phù phù.”

Lữ Thiếu Khanh cảm thấy cuối cùng mình đã sống lại.

Hắn thở hổn hển, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể như bị dời chỗ, đau đến mức nóng bỏng.

Tất cả các vết thương lớn nhỏ che kín khắp cơ thể, xương cốt trong cơ thể nhiều nơi đã gãy nát, tim đau nhói.

Ý thức Lữ Thiếu Khanh lúc đầu còn mơ hồ, nhưng hắn gắng gượng chịu đau để tỉnh táo lại.

“Đau chết mất.”

Lữ Thiếu Khanh chật vật vịn Ngọc trác đứng lên.

Sau khi đảo mắt nhìn một vòng, hắn thấy nơi này chẳng có gì thay đổi.

Ngoại trừ!

Linh bài.

Trước đó Linh bài không có chữ viết, mỗi lần chỉ khi rót linh thạch vào thì mới có chữ viết chợt lóe sáng.

Về sau khi linh thạch tăng lên nhiều hơn thì trên mặt Linh bài bắt đầu có chữ viết nhưng vết tích rất nhạt, rất mơ hồ.

Còn bây giờ, chữ viết trên mặt Linh bài đã rất rõ ràng.

Chữ bên trên không phải chữ viết của thế giới này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!