STT 3130: CHƯƠNG 2925: NGƯƠI HỎI QUA Ý KIẾN CỦA NGƯỜI BỊ THƯ...
Lữ Thiếu Khanh mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắn mở to mắt, sờ soạng cơ thể mình một cái.
"Vãi chưởng, cái thân thể này lợi hại vậy sao? Thế mà không bị đánh nát bét?"
Vừa rồi Nguyệt kia một quyền thật sự đã đánh hắn ngất xỉu.
Dù là sức khôi phục của hắn kinh người, đoán chừng cũng phải 300-500 năm mới có thể tỉnh lại.
Một quyền toàn lực của Nửa bước Tiên Đế không phải người bình thường có thể chịu được.
Nếu như lúc trước hắn không tự cường hóa linh hồn, Nguyệt một quyền tuyệt đối có thể đánh hắn tới gặp Diêm Vương.
"Không chơi nổi, toàn là đồ chó què!" Lữ Thiếu Khanh tiếp tục sờ lấy thân thể của mình, không có cánh tay cụt chân què, linh kiện vẫn hoàn hảo.
Ngẩng đầu một cái liền thấy cặp mắt của Nguyệt.
Lữ Thiếu Khanh lập tức lui lại một bước, tăng cường cảnh giác.
Hắn đánh giá chung quanh một phen, vẫn như cũ là không gian tinh không hắc ám, hắn khẽ nói, "Làm sao, còn muốn tiếp tục sao?"
"Muốn tiếp tục thì nhanh chút, đừng lãng phí thời gian, biết không, lãng phí thời gian rất đáng xấu hổ?"
"Ừm, nghĩ đến ngươi biết cũng sẽ không để ý, dù sao ngươi là một kẻ vô sỉ. . ."
Biết Nguyệt cùng ma quỷ tiểu đệ có liên quan, Lữ Thiếu Khanh nhìn Nguyệt thế nào cũng thấy khó chịu.
Gân xanh trên trán Nguyệt giật một cái, nàng hít sâu một hơi, nói với Lữ Thiếu Khanh, "Đau không?"
Ngữ khí ôn nhu, thái độ rõ ràng không giống.
A?
Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, không dám tin nhìn Nguyệt, lão nữ nhân này muốn làm gì?
Người mà dính dáng đến ma quỷ tiểu đệ đều có chút vấn đề về não.
Lữ Thiếu Khanh che lấy ngực, "Đau, sao không đau?"
"Ngươi để người ta đánh như vậy thử xem?"
"Ta nói cho ngươi biết, ta đã bị đánh đến xuất huyết bên trong, không chừng qua 3-5 năm liền chết toi."
"Ngươi xuất thủ đả thương người, chuyện này chưa xong đâu, ngươi phải bồi thường ta!"
Bồi thường?
Gân xanh trên trán Nguyệt lại giật một cái.
Trong đầu nhớ tới lời vừa rồi nghe được.
Hắn là một thằng nhóc hỗn xược!
Hiện tại xem ra, quả nhiên rất khó chịu.
Nguyệt cắn răng, đè nén nộ khí, "Thương thế của ngươi, ta đã giúp ngươi chữa khỏi, ngươi bớt ở đây giả vờ đi."
Nửa bước Tiên Đế, trị thương còn không phải dễ như trở bàn tay sao?
Lữ Thiếu Khanh sững sờ, sau đó khó chịu kêu lên, "Ai bảo ngươi giúp ta trị?"
"Cái quái gì thế!"
"Thương thế của ta đến lượt ngươi trị sao?"
"Ngươi hỏi qua ý kiến của ta, người bị thương này chưa?"
Xoa!
Gân xanh trên trán Nguyệt đã giật giật liên hồi, tựa như đang tấu lên khúc ca phẫn nộ trong lòng.
Ghê tởm!
Quả nhiên đủ hỗn xược!
"Ta mặc kệ," Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Nguyệt gọi, "Ngươi không bồi thường, ta với ngươi không xong đâu!"
"Bồi thường?" Nguyệt cắn răng, "Được, ngươi muốn bồi thường gì?"
"Đơn giản," Lữ Thiếu Khanh hất cằm lên, "Cho ta 10 vạn ức tiên thạch là được rồi."
Lời khuyên vừa đạt được lập tức hiển hiện trong đầu.
Tuyệt đối không nên tùy tiện đáp ứng yêu cầu của hắn, đặc biệt là những yêu cầu liên quan đến tiên thạch, linh thạch.
Nguyệt hừ một tiếng, nàng cũng không nỡ tùy tiện cho Lữ Thiếu Khanh.
Nói đùa, đây không phải là tống tiền sao?
Một tồn tại như nàng mà bị tống tiền, truyền ra ngoài, nàng còn muốn mặt mũi hay không?
Nguyệt rất rõ ràng nói, "Không có!"
"Không có?" Lữ Thiếu Khanh lập tức kêu lên, "Đồ quỷ nghèo, ngươi làm sao mà lẫn vào được đây?"
"Được thôi, ta hiện tại lại lần nữa nghi ngờ thân phận của ngươi, rốt cuộc ngươi có phải Nửa bước Tiên Đế không?"
"Nghèo đến mức này thì cũng không chừng. . ."
Gân xanh trên trán Nguyệt rốt cục không nhảy nữa, nàng một bàn tay giáng xuống.
Bộp một tiếng, Lữ Thiếu Khanh bay ngược ra xa, biến mất.
Ghê tởm thằng nhóc này, nói chuyện thật sự là làm người ta rất chán ghét.
"Vãi chưởng," Lữ Thiếu Khanh mắng to, từ đằng xa xông tới, "Cái quái gì thế, không có tiền bồi thường, còn muốn đánh người, ngươi có thể muốn chút mặt mũi không?"
"Vô sỉ, ngươi cùng tên vương bát đản kia đồng dạng vô sỉ. . ."
"Ngươi còn nói nhảm, ta đánh tin hay không?" Nguyệt lạnh lùng uy hiếp.
"Đến đây, đánh đi," Lữ Thiếu Khanh tuyệt không sợ Nguyệt uy hiếp, "Ngươi vừa rồi đánh ta còn ít sao?"
"Đến, tiếp tục, đánh chết ta đi. . ."
Lữ Thiếu Khanh một bộ dáng vẻ không sợ chết, khiến Nguyệt cảm thấy đau đầu.
Thằng nhóc này thực sự ghê tởm.
Nàng hít sâu một hơi, lần nữa đè xuống lửa giận, cố gắng để ngữ khí của mình ôn nhu, "Chúng ta nói chuyện tử tế một chút."
"Nói chuyện gì?" Lữ Thiếu Khanh không quan tâm sự ôn nhu của Nguyệt, mà là lớn tiếng kêu, "Ta với ngươi có chuyện gì đáng nói?"
"Vừa thấy mặt liền đánh ta, đánh xong ta rồi, còn không có một chút bồi thường, thậm chí ngay cả một câu xin lỗi cũng không nỡ nói, ngươi nói ta với ngươi giữa có chuyện gì đáng nói?"
"Đừng tưởng rằng ngươi là Nửa bước Tiên Đế mà ai cũng phải nhường ngươi. Nói cho ngươi biết, ta không sợ ngươi. . . . ."
Sắc mặt Nguyệt tối sầm lại, gân xanh trên trán hằn lên, lộ rõ sự phẫn nộ trong lòng nàng.
Phẫn nộ đồng thời, nàng cũng cảm thấy đầu càng đau.
Liên hệ với Lữ Thiếu Khanh đích thật là một chuyện rất tra tấn người.
Trước mắt Lữ Thiếu Khanh một bộ lợn chết không sợ bỏng nước sôi, đối với thiện ý mà nàng bày tỏ không có chút nào cảm kích.
Thái độ vẫn y như vừa rồi.
Nàng rất muốn thu thập Lữ Thiếu Khanh, đánh cho Lữ Thiếu Khanh khuất phục.
Nhưng là nàng không dám tùy tiện xuất thủ, nàng sợ đánh nhau chính mình không khống chế nổi bản thân.
Mà ngoài cái đó ra, nàng nghĩ không ra biện pháp nào có thể khiến Lữ Thiếu Khanh chịu nói chuyện tử tế.
Uy hiếp, Lữ Thiếu Khanh không sợ.
Cho bậc thang, Lữ Thiếu Khanh không xuống.
Tựa hồ chỉ có cho Lữ Thiếu Khanh tiên thạch mới có thể khiến Lữ Thiếu Khanh thay đổi thái độ.
Nhưng là, Nguyệt lại không muốn cho.
Không cam tâm.
Đau đầu, Nguyệt không thể không cắn răng, "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu nói chuyện?"
"Đơn giản thôi, cho ta tiên thạch, ta sẽ gọi ngươi là tỷ tỷ, không thì ngươi chính là một lão bà không nói lý. . ."
"Bành!"
Nguyệt một quyền đánh bay Lữ Thiếu Khanh.
Lão bà?
Làm nàng hết cách rồi sao?
"Ta nhìn ngươi là muốn chết." Nguyệt lạnh lùng nói.
"Nửa bước Tiên Đế không tầm thường sao?" Lữ Thiếu Khanh tuyệt không sợ, lần nữa bay trở về, "Nửa bước Tiên Đế lão già bất lực, nắm đấm đánh ta như gãi ngứa. . ."
Khiêu khích, trắng trợn khiêu khích.
Nguyệt nhịn không được.
Lần nữa một lần đè Lữ Thiếu Khanh ra đánh.
Đánh cho một trận xong, Nguyệt xả giận gần đủ, mới cắn răng, "Ngoại trừ tiên thạch, những điều kiện khác, không thì ta cứ đánh ngươi mãi, ta có thể chơi với ngươi vô số tuế nguyệt. . ."
Lữ Thiếu Khanh rụt cổ lại, "Vậy thì được, ngươi đáp ứng ta ba cái yêu cầu. . ."