STT 3158: CHƯƠNG 2953: MỤC TIÊU TIÊN ĐẾ?
Đối mặt với nữ nhân cầm bút lông, nàng không thể không xuất hiện.
Nếu không, Lữ Thiếu Khanh tuyệt đối dám ở trên quan tài và linh bài mà "chào hỏi" nàng bằng đủ loại lời lẽ "thân thiết" nhất.
"Ngươi không muốn biết cơ thể ngươi đã xảy ra chuyện gì sao?"
Một câu nói của nữ nhân như thi triển định thân pháp, khiến Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên ngây người, tay giơ bút lông cũng dừng lại giữa không trung.
Về phần cơ thể mình, Lữ Thiếu Khanh quả thực rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì.
"Xảy ra chuyện gì?" Lữ Thiếu Khanh tự nhiên thu bút lông lại, sau đó rất tự nhiên gọi một tiếng, "Tỷ tỷ, ngươi biết gì sao?"
Nữ nhân:. . .
Quả là một tên khốn kiếp.
Trong lòng nữ nhân mắng thầm một câu, sau đó nhẹ nhàng mở miệng, "Ngươi đã chuẩn bị siêu thoát thế giới này."
Ngữ khí bình thản, mang theo vài phần cảm khái.
"Hả?" Lữ Thiếu Khanh mắt sáng rực, "Siêu thoát thế giới này, đến lúc đó Đại ca khóa chặt không được ta? Sau đó không thu thập được ta?"
Nếu như là như vậy, Lữ Thiếu Khanh không ngại cười to 2 tiếng.
Hiện tại có thể khẳng định, Đọa Thần quái vật cùng Thiên đạo có mật thiết liên hệ.
Nói không chừng chính là Thiên đạo làm ra sản phẩm.
Kết hợp nữ nhân mịt mờ đã nói.
Lữ Thiếu Khanh to gan suy đoán, Đọa Thần quái vật có thể là thủ đoạn uốn nắn của bản thân Thiên đạo.
Tựa như bạch cầu trong cơ thể, đối phó virus xâm nhập.
Bất quá, đây đều là suy đoán, Lữ Thiếu Khanh không dám khẳng định một cách tuyệt đối.
Nhưng mặc kệ như thế nào, Thiên đạo đều rất nguy hiểm.
Kêu Đại ca khản cả cổ cũng không cho một chút mặt mũi, Đại ca như vậy, hắn không dám muốn.
Còn có cặp mắt vừa rồi, càng khiến hắn cảm nhận được cực hạn nguy hiểm.
Hắn có thể siêu thoát thế giới này, đơn giản là quá tốt, có thể tránh né Thiên đạo khóa chặt, trở thành người trong suốt dưới Thiên đạo.
Người trong suốt, chẳng phải hắn muốn làm gì cũng được sao?
Lữ Thiếu Khanh nhịn không được nhếch miệng mà cười.
Nữ nhân nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh cười hèn mọn, lạnh lùng nói, "Ngươi sẽ không phải nghĩ đây là chuyện tốt đấy chứ?"
"Cái gì?" Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, "Không phải chuyện tốt?"
Hắn bắt đầu khẩn trương, nhìn thoáng qua cơ thể mình, trông gầy yếu đi không ít so với trước đó, "Ta sẽ không có vấn đề gì chứ?"
Nữ nhân lạnh lùng nói, "Thức hải của ngươi, ngươi cũng nhìn thấy rồi chứ?"
"Nếu như thực lực không đủ để chống đỡ một thế giới. . ."
Nữ nhân cố ý dừng lại một cái.
Lữ Thiếu Khanh thấy thế càng căng thẳng hơn, vội vàng truy vấn, "Sẽ như thế nào?"
"Trọng lượng của một thế giới, ngươi chịu được sao?"
"Một thế giới cần năng lượng để nuôi dưỡng, ngươi có thể cung cấp sao?"
Theo nữ nhân dứt lời, trong đầu Lữ Thiếu Khanh xuất hiện 2 bức tranh.
Một bức là hắn bị ép thành một tấm bánh thịt.
Một bức là hắn bị hút thành người khô.
Ta đi!
Lữ Thiếu Khanh lạnh lùng rùng mình một cái.
Hai kiểu chết này đều không vui vẻ gì.
Lữ Thiếu Khanh trong lòng luống cuống, "Tỷ tỷ, ngươi nói, ta nên làm cái gì?"
"Lại một lần nữa phá rồi lại lập sao?"
Nữ nhân cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt không có chút rung động nào, "Một lần nữa, ngươi còn có lòng tin?"
Lữ Thiếu Khanh khó chịu mắng, "Có cái quái gì!"
Hắn không có lòng tin, một lần nữa, sợ rằng chính mình sẽ tự đùa chết mình.
Hơn nữa, kiểu đau đớn đó hắn cũng không muốn tiếp nhận lần nữa.
Thực sự quá thống khổ.
Cảm giác cận kề cái chết, lang thang trên con đường tử vong, ai cũng không muốn trải qua.
Cặp mắt kia Lữ Thiếu Khanh cũng không muốn gặp lại.
Chỉ nhìn thôi đã biết không phải đối thủ của hắn, ai còn dám đi trêu chọc?
"Làm sao bây giờ? Tỷ tỷ, ngươi đừng thừa nước đục thả câu, nói cho ta đi." Lữ Thiếu Khanh nháy mắt liên tục với nữ nhân, chỉ hận công lực làm nũng của mình không đủ, "Ta chính là đệ đệ thân yêu của Tỷ tỷ mà..."
Nữ nhân cười lạnh, "Tiên thạch ta vừa cầm của ngươi, ngươi tính sao đây?"
"Trả lại ta!" Lữ Thiếu Khanh lập tức la hét, "Đây là vấn đề nguyên tắc."
Nghĩ đến nhiều tiên thạch như vậy đã không còn, Lữ Thiếu Khanh liền đau lòng đến muốn khóc.
Nụ cười của nữ nhân lập tức biến mất, tên khốn kiếp này!
"Hừ!" Nữ nhân âm thầm cắn răng, "Đã vậy, chính ngươi nghĩ biện pháp."
"Móa!" Lữ Thiếu Khanh nhảy dựng lên, "Tỷ tỷ, Tỷ tỷ thân yêu, nói đi mà, nói cho ta biết đi."
Vấn đề nguyên tắc cũng có thể nói sao?
Quả là một tên nhóc vô liêm sỉ.
"Không có đâu!" Nữ nhân rất thẳng thắn nói, "Ta dùng hết rồi."
Lữ Thiếu Khanh trừng to mắt, bờ môi run rẩy, rất muốn mắng người.
Rất chật vật nhịn xuống những lời "chào hỏi" muốn phun ra, Lữ Thiếu Khanh kêu thảm, "Tỷ tỷ, đừng như vậy, ngươi, ngươi trả lại ta một nửa cũng được mà."
"Không có!" Nữ nhân cười lạnh một tiếng, "Nếu thật muốn tính toán kỹ, ngươi còn thiếu ta tiên thạch."
"Ngươi có muốn ta tính sổ với ngươi không?"
Đừng không biết nhân tâm tốt!
Lữ Thiếu Khanh nghiêm sắc mặt, "Tỷ tỷ, người ta tôn kính nhất chính là ngươi."
Tính sổ sách cái gì không tốt đẹp gì, lộ ra tính toán chi li.
Lữ Thiếu Khanh ra vẻ hào phóng khoát tay, "Tiên thạch mà thôi, ta chẳng hề quan tâm chút nào, bình thường ta liền thích lấy ra mà khoe khoang..."
Phát giác được sát khí, Lữ Thiếu Khanh bĩu môi, lập tức đổi giọng nói, "Tỷ tỷ, ngươi nói cho ta đi, ta nên làm như thế nào?"
"Đừng nói cho ta, muốn ta trở thành Tiên Đế mới được chưa?"
Nữ nhân nhẹ nhàng cười một tiếng, tâm tình thư sướng, cười rất đẹp, "Không sai, Tiên Đế!"
"Ốc nhật!"
Lữ Thiếu Khanh mặt tái mét, gào thét với nữ nhân, "Ngươi tốt nhất là đang đùa ta đấy."
Lữ Thiếu Khanh cắn răng, "Đừng để tiền không cánh mà bay, rồi tùy tiện đẩy ta vào chỗ chết."
"Cầm nhiều tiên thạch như vậy rồi, có thể đừng nói nhảm nữa không?"
Tiên Đế?
Thật sự cho rằng Tiên Đế là rau cải trắng ngoài chợ?
Nói đột phá là đột phá, nói thành là thành sao?
Lữ Thiếu Khanh tự nhận mình có chút thiên phú, nhưng hắn còn chưa tự đại đến mức cho rằng mình nhất định có thể trở thành Tiên Đế.
Nếu như Tiên Đế dễ dàng như vậy, đã sớm nhan nhản khắp nơi rồi.
Không đến mức cho tới bây giờ cũng chỉ là tồn tại trong truyền thuyết.
Nửa bước Tiên Đế đều khiến hắn sống dở chết dở, đến bước Tiên Đế đó, Lữ Thiếu Khanh không dám tưởng tượng sẽ có cái gì chờ đợi hắn.
"Tỷ tỷ," Lữ Thiếu Khanh rưng rưng nước mắt, "Tỷ tỷ, ta cho ngươi quỳ xuống, ngươi nói cho ta biện pháp có thể làm đi. . ."