STT 3286: CHƯƠNG 3080: NÀNG KHÔNG DÁM LẤY TIỂU NGUYỆT NGUYỆT...
Cái gì?
Biểu cảm của Quản Vọng và Ân Minh Ngọc không khác biệt, cả hai đều há hốc mồm, mặt đầy chấn kinh.
Hai người cũng hoài nghi lỗ tai của mình xảy ra vấn đề.
Đánh tan công kích của Tiên Đế ư!
Quản Vọng ngạc nhiên nhìn qua Nguyệt, "Tiền bối, lời ấy thật chứ?"
Sau đó nhìn qua Lữ Thiếu Khanh đang uể oải nằm, Quản Vọng thực sự rất khó liên hệ cái tên đồng hương hỗn đản này với người đánh tan công kích của Tiên Đế.
Không có một chút hình tượng cao thủ nào.
Mắt Ân Minh Ngọc trợn tròn nhìn qua Lữ Thiếu Khanh, thế giới quan của nàng lại một lần sụp đổ.
Công kích của Tiên Đế a.
Có thể đánh tan công kích của Tiên Đế, mặc dù không phải đánh bại Tiên Đế, nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu.
Tiêu Y cười đến rất vui vẻ, "Hừ, nhị sư huynh của ta cần phải gạt người sao?"
Sau đó mắt Tiêu Y lập lòe nhìn qua Lữ Thiếu Khanh, "Nhị sư huynh, huynh có thể nói một chút sao?"
Quản Vọng cùng Ân Minh Ngọc cũng là vểnh tai, rất hiếu kì.
Họ thậm chí có chút hối hận vì đã đi quá nhanh, không thấy được trận chiến phía sau.
"Đi một bên!" Lữ Thiếu Khanh mới không có cái tâm tình này, hắn đối Quản Vọng nói, "Đồng hương, đem bảo bối của ngươi lấy ra, ta muốn trở về đi ngủ..."
Phi chu vừa xuyên qua hư không Tiên Giới.
Trên phi chu, mấy người Quản Vọng cũng chậm rãi từ miệng Nguyệt biết được những chuyện xảy ra sau đó.
Sau khi nghe xong, họ thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
Hành động của Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn quá chấn động lòng người.
Cho dù là Nguyệt chính miệng kể rõ, họ cũng rất khó tin tưởng.
Công kích của Tiên Đế, lại có thể bị hai vị nửa bước Tiên Đế đánh tan.
Quản Vọng nhìn xem Lữ Thiếu Khanh hữu khí vô lực, uể oải, nhìn nhìn lại Kế Ngôn hai mắt nhắm nghiền, ngồi tĩnh tọa ở mũi thuyền, hắn cảm thán, "Anh hùng xuất thiếu niên, Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng sau chết tại trên bờ cát."
Quản Vọng cũng coi là lão tiền bối, đi vào thế giới này thật lâu, được chứng kiến vô số thiên tài.
Những cái gọi là thiên tài trước mặt Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn, chẳng là cái thá gì.
Ánh mắt Quản Vọng sáng rực nhìn qua Lữ Thiếu Khanh.
Hắn hiện tại càng ngày càng khẳng định, tiểu Lão Hương của mình chính là thiên tuyển chi tử.
Mang theo trọng đại sứ mệnh đi vào thế giới này.
Là đồng hương, hắn đương nhiên muốn giúp đỡ tiểu Lão Hương thật tốt, ngày sau đi theo tiểu Lão Hương ăn ngon uống sướng.
Lữ Thiếu Khanh phát giác được ánh mắt nóng bỏng của Quản Vọng, lập tức cảnh giác, bày ra tư thế phòng ngự, "Đồng hương ngươi muốn làm gì?"
"Ta nói qua, ta là một nam nhân bình thường..."
Quản Vọng tức đến suýt phun ra một ngụm tiên huyết.
Có đôi khi hắn thật muốn cạy mở đầu óc Lữ Thiếu Khanh, xem bên trong rốt cuộc chứa thứ bột nhão gì.
Liệu màu của thứ bột nhão đó có phải màu vàng không.
Quản Vọng tức giận quát, "Ngươi cút!"
"Muốn lăn cũng là ngươi lăn," Lữ Thiếu Khanh nhắc nhở Quản Vọng, "Ta là thương binh, ngươi tránh xa ta một chút, ta sợ..."
Quản Vọng càng tức, "Ngươi sợ cái gì?"
Ngươi ngay cả Tiên Đế còn không sợ, còn có cái gì là ngươi sợ?
Lữ Thiếu Khanh nghiêm túc nói, "Ta nói a, ta bị thương, bất lực phản kháng, ta sợ ngươi Bá Vương ngạnh thượng cung..."
Phốc!
Quản Vọng tức chết, trực tiếp bổ nhào qua, "Ta hiện tại liền giết chết ngươi cái tên tiểu hỗn đản này..."
Cố lên!
Bên cạnh Nguyệt và Ân Minh Ngọc không hẹn mà cùng âm thầm cổ vũ Quản Vọng trong lòng.
Lữ Thiếu Khanh vèo một tiếng lướt đi đến sau lưng Nguyệt, "Nguyệt tỷ tỷ, giết chết hắn..."
Nguyệt tức đến nỗi hận không thể quay lại đấm Lữ Thiếu Khanh hai phát, "Ngươi cút cho ta!"
"Đừng a, tỷ tỷ, tỷ không thể thấy chết không cứu," Lữ Thiếu Khanh lớn tiếng kêu, "Trong sạch của ta đều nhờ vào ngươi."
Phốc!
Nguyệt cũng muốn thổ huyết.
Trong sạch của ngươi liên quan gì đến ta.
"Cút xa một chút!"
Lữ Thiếu Khanh tiếp tục gọi, "Nguyệt tỷ tỷ, tỷ không thể như vậy chứ, tỷ không nguyện ý ra tay, tỷ để Tiểu Nguyệt Nguyệt ra tay đi."
"Nếu không thì tỷ lấy Tiểu Nguyệt Nguyệt ra, ta cho đồng hương của ta biểu diễn một màn..."
Quản Vọng nghe vậy lập tức trừng to mắt, nhìn hằm hằm Lữ Thiếu Khanh, "Làm sao?"
"Ngươi còn muốn để người khác tới thu thập ta?"
"Ngươi muốn trừng trị ta thế nào?"
Lữ Thiếu Khanh cười hắc hắc, "Để Tiểu Nguyệt Nguyệt nện ngươi."
Quản Vọng cười lạnh một tiếng, "Nện ta? Ngươi coi ta là gì?"
"Ta đường đường là Tiên Quân, lẽ nào lại sợ ngươi sao?"
Nói đùa, trừ ba cái nửa bước Tiên Đế các ngươi ra, ta sẽ sợ ai?
Tiểu Nguyệt Nguyệt?
Nghe xong chính là một đứa trẻ con.
Nắm đấm của một đứa trẻ con thì có thể lợi hại đến mức nào?
Tiêu Y nghe được tên mới, như ngửi thấy mùi chó con mà lại gần, "Nhị sư huynh, Tiểu Nguyệt Nguyệt là ai?"
"Đế khí a!"
"Ta và nó quan hệ rất tốt..."
Phốc!
Quản Vọng kém chút bị tức chết.
Lữ Thiếu Khanh đối Quản Vọng nói, "Đồng hương, lời ngươi vừa nói, ngươi không sợ."
"Đợi chút nữa ta dùng Tiểu Nguyệt Nguyệt nện ngươi thời điểm, ngươi không muốn tránh..."
Quản Vọng cái kia tức a.
Hắn nhìn qua Nguyệt, "Tiền bối, lấy Đế khí ra đập chết hắn đi."
Lữ Thiếu Khanh kêu, "Không sai, nhanh, Nguyệt tỷ tỷ, nghe hắn, lấy Tiểu Nguyệt Nguyệt ra đi..."
Nguyệt hừ một tiếng, "Cút!"
Lữ Thiếu Khanh bất động, nhưng nàng thì động.
Thoáng cái đã lướt đi khỏi bên cạnh Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh kêu, "Đừng đi mà, Nguyệt tỷ tỷ, tỷ nghe hắn đi, đến đây, giết chết ta đi."
Quản Vọng cắn răng, "Thằng nhóc kia quay lại đây! Chọc giận tiền bối, coi chừng ngài ấy lấy Đế khí ra thu thập ngươi."
Ngươi có lợi hại hơn nữa thì có thể so với Đế khí sao?
Đến lúc đó đánh cho ngươi kêu cha gọi mẹ thì ngươi mới biết sai.
Lữ Thiếu Khanh cười hắc hắc, "Ngươi bảo nàng lấy ra đi, ngươi xem nàng có dám lấy ra không..."
Ánh mắt mọi người rơi trên người Nguyệt.
Lời này có ý tứ gì?
Có Đế khí không dám dùng?
Sắc mặt Nguyệt khó coi, hơi đỏ lên, nhìn ra được nàng rất tức tối.
"Ngươi đừng có mà phách lối..."
Nguyệt ngoài dự liệu của mọi người.
Không dám lấy ra?
Chuyện gì thế? Lẽ nào lại sợ Lữ Thiếu Khanh sao?
Mắt Tiêu Y lập lòe sáng lên, như một bóng đèn lớn.
"Nhị sư huynh, là, tại sao vậy ạ?"
Giờ phút này Tiêu Y chỉ hận mình chạy quá nhanh, không ở lại xem những chuyện xảy ra sau đó.
Bỏ lỡ chuyện thú vị như vậy, nàng có xúc động muốn đấm ngực.
"Đơn giản thôi, ta và Tiểu Nguyệt Nguyệt vừa gặp đã yêu, Tiểu Nguyệt Nguyệt nguyện ý đi theo ta..."