STT 312: CHƯƠNG 312: KHÔNG CÓ AI TIN HẮN HƠN TA
Kha Hồng không muốn nghe thêm nữa, ông thúc giục nói: "Nếu ngươi có biện pháp thì mau nói ra đi. Bớt tự mãn lại đi."
"Cách rất đơn giản thôi." Lữ Thiếu Khanh nhìn khe nứt trên trời: "Người chỉ cần như thế."
Kha Hồng nghe xong, lập tức giật mình đứng phắt dậy.
"Ngươi đang đùa với lửa, không được, ta không đồng ý."
Kha Hồng trừng to mắt, nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, ông không ngờ biện pháp của Lữ Thiếu Khanh lại là như vậy.
"Ngươi có biết đây là hành vi vô cùng nguy hiểm hay không?"
So với Kha Hồng đang kích động, Lữ Thiếu Khanh không chút nào lo lắng, quát: "Bình tĩnh một chút, khẩn trương cái gì? Còn nói là tổ sư, chút chuyện nhỏ này mà đã hoang mang rối loạn, còn thể thống gì nữa?"
Kha Hồng sửng sốt, giơ tay lên, ánh mắt sắc lạnh: "Ngươi đang dạy dỗ ta sao?"
Phản rồi sao, một hậu bối như ngươi mà cũng dám dạy dỗ ta?
Hừ, cứ mãi dùng chiêu này, các vị trưởng bối không còn chiêu nào khác sao?
Đối mặt với uy hiếp, Lữ Thiếu Khanh cúi đầu, ngoan ngoãn: "Người là trưởng bối, con nào dám dạy dỗ người. Nhưng mà cách của con, con thấy rất khả thi."
Kha Hồng nghe vậy mới buông tay, hừ lạnh nói: "Khả thi cái quái gì. Đến lúc đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ai sẽ chịu trách nhiệm?"
Lữ Thiếu Khanh nói: "Không phải còn có người sao? Có tổ sư ở đây, sợ cái gì?"
Lữ Thiếu Khanh dám đưa ra cách kia, chính là bởi vì có Kha Hồng làm hậu thuẫn.
Một tu sĩ Hóa Thần kỳ tọa trấn, có thể hóa giải, ngăn cản rất nhiều tình huống ngoài ý muốn xảy ra.
Kha Hồng mắng: "Không phải ta đã nói rồi sao? Ta không thể tùy ý ra tay. Tiểu tử ngươi là nghe không hiểu tiếng người, hay là đang cố ý giả ngu?"
Lữ Thiếu Khanh không còn cách nào, chỉ có thể quát lớn về phía Kế Ngôn từ xa: "Lại đây một chút."
Kế Ngôn phóng khoáng bước tới, dáng vẻ như một công tử văn nhã.
Kha Hồng lại nhìn Lữ Thiếu Khanh, ý nghĩ muốn trừng trị Lữ Thiếu Khanh càng sâu.
Tiểu tử này, không thể đàng hoàng hơn một chút sao? Nhất định phải có bộ dáng vô lại này sao?
So sánh với Kế Ngôn quả thực như trời với đất.
Đối mặt với ánh mắt hỏi thăm của Kế Ngôn, Lữ Thiếu Khanh hỏi: "Còn nhớ chuyện huynh muốn ta làm không?"
Kế Ngôn gật đầu, trong ánh mắt hiện lên một tia sát ý.
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi với Kha Hồng nói: "Vừa hay đó, huynh thuyết phục tổ sư đi, chỉ có dựa theo cách của con, mới có thể thực hiện nguyện vọng của huynh."
Kế Ngôn nghe xong cách của Lữ Thiếu Khanh, trên mặt hiện lên vài phần kinh ngạc. Đây quả thật là một kế hoạch mạo hiểm.
Hắn ta ngẩng đầu nhìn lên trời, đang suy nghĩ về ưu nhược điểm của cách Lữ Thiếu Khanh nói, một lát sau, mới hỏi Lữ Thiếu Khanh: "Đệ có nắm chắc không?"
Chuyện này lớn, hắn ta cũng không thể không hỏi thêm một câu.
Lữ Thiếu Khanh lười biếng đáp lại Kế Ngôn.
Không chắc thì ta dám nói sao? Đây là cách tốt nhất ta có thể nghĩ ra rồi.
Lữ Thiếu Khanh hỏi ngược lại Kế Ngôn: "Huynh đã từng thấy ta làm chuyện gì mà không nắm chắc chưa?"
Kế Ngôn gật đầu, cũng đúng.
Sư đệ này nhìn không đáng tin, nhưng trên thực tế hắn lại đáng tin hơn ai hết.
Kế Ngôn không do dự, nói với Kha Hồng: "Tổ sư, nghe đệ ấy đi."
Kha Hồng ở bên cạnh suýt chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc chết, hưởng thọ 1300 tuổi.
Tiểu tử ngươi, hắn nói gì ngươi cũng nghe theo sao? Ngươi có chủ kiến không vậy?
Kha Hồng kéo râu mình một chút, ngăn chặn xúc động muốn mắng chửi người.
"Kế Ngôn tiểu tử, hắn cho ngươi uống bùa mê sao? Cách của hắn, ngươi có biết nguy hiểm cỡ nào không? Một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mọi thứ đều tan tành."
Kế Ngôn gật đầu, hắn ta đương nhiên biết cách này nguy hiểm đến mức nào, nhưng mà hắn ta có lòng tin riêng của mình.
"Ta sẽ không để chuyện ngoài ý muốn xảy ra."
Giọng điệu của Kế Ngôn như đinh đóng cột, tràn đầy tự tin.
Nhìn Kế Ngôn tràn ngập tự tin, Kha Hồng nhất thời không biết nên mắng hay là nên khen.
Cuối cùng Kha Hồng vẫn lắc đầu, đang muốn nói ông sẽ không đáp ứng.
Kế Ngôn mở miệng trước một bước, không cho ông cơ hội mở miệng.
"Tổ sư, nếu như người không tin, con cam đoan với người sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, con có thể dùng đạo tâm thề."
Vì lo lắng cho hai đồ đệ, Thiều Thừa len lén đi theo, sau khi nghe lén được câu Kế Ngôn nói, vô cùng lo lắng xông tới ngay lập tức.
Hét lớn: "Hồ đồ! Đừng xằng bậy!"
Thiều Thừa sợ muốn chết.
Nhị đồ đệ vừa mới làm, hiện tại đại đồ đệ cũng làm theo sao?
Ông trừng mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh: "Tất cả là do ngươi làm."
Lữ Thiếu Khanh cảm thấy rất oan uổng: "Sư phụ, người trừng con làm gì? Con còn chưa nói một câu nào mà."
Kha Hồng cũng không nghĩ tới Kế Ngôn lại kiên quyết như vậy, ông nói với Thiều Thừa: "Tiểu tử Thiều Thừa, ngươi quản đồ đệ của ngươi đi."
Thật sự là, học được cách uy hiếp trưởng bối rồi sao? Như vậy còn được sao?
Đạo tâm xuất hiện vấn đề, Tiên Đế đều không cứu được.
Thiều Thừa hiểu rõ tình hình, không khỏi đau đầu quát Lữ Thiếu Khanh: "Bớt nghĩ ra mấy cái ý tưởng loạn xà ngầu ở đây đi."
Lữ Thiếu Khanh không phục: "Cái gì mà loạn xà ngầu chứ, nếu dựa theo cách này của con, đến lúc đó quái vật Nguyên Anh rất dễ bị tiêu diệt, sợ cái gì chứ. Hơn nữa, sư phụ, người có từng thấy ý tưởng của con không hiệu quả bao giờ chưa?"
Giọng điệu Thiều Thừa chững lại, cũng thấy có lý.
Nhưng ông nhanh chóng phản ứng lại: "Loại chuyện này không thể nói đùa."
Kế Ngôn nói với Thiều Thừa: "Sư phụ, đây không phải nói đùa, con tin đệ ấy."
Đối với Kế Ngôn mà nói, hắn ta nhất định phải tự tay tiêu diệt con quái vật kia thì sự tức giận trong lòng mới có thể tiêu tan.
Chuyện này liên quan đến tôn nghiêm của hắn ta, ai cũng không làm thay được, cho nên hắn ta kiên định đứng về phía sư đệ Lữ Thiếu Khanh.
Kế Ngôn lại nói với Kha Hồng: "Tổ sư, chúng con có thể dùng tính mạng bảo đảm, tuyệt đối sẽ không để chuyện ngoài ý muốn xảy ra."