STT 3343: CHƯƠNG 3137: NGẮT MẠNG HÀNH ĐỘNG
Lữ Thiếu Khanh hít sâu một hơi, ầm một tiếng, trong thể nội toát ra 2 tia chớp, quanh quẩn trên người hắn, như hai vệ binh.
Trong chốc lát, cảm giác bị rình mò biến mất, áp lực của Lữ Thiếu Khanh nhẹ đi.
Áp lực biến mất, Lữ Thiếu Khanh cũng không nhịn được thở phào một hơi, "Hô. . ."
"Muội, quả nhiên là kẻ cuồng nhìn lén!" Dù sao cũng là Tiên Đế, cách thật xa, hắn đều cảm nhận được áp lực lớn lao. Chỉ như vậy thôi, hắn đã áp lực rất lớn. Nếu như theo đường mạng mà bò qua đây, hắn chẳng phải sẽ khóc chết sao? Hắn cùng Kế Ngôn có thực lực có thể đối phó Nửa bước Tiên Đế, thậm chí là Tiên Đế tự mình chiến đấu, nhưng tuyệt đối không đối phó được chân chính Tiên Đế. Hai người bọn họ cần nhiều thời gian hơn. "Tranh thủ thời gian cắt đứt đường mạng lại nói, ngô liền gọi là ngắt mạng hành động!" Tiên thức của Lữ Thiếu Khanh tràn ngập, tìm kiếm những nơi khả nghi. Rất nhanh, hắn liền phát hiện một nơi không giống bình thường. Trong Sương Mù Luân Hồi nồng đậm, tràn ngập một chút tia chớp đen. Nếu như không phải hắn có được Đệ Nhất Ám Liệt, hắn cũng không cảm nhận được chút tia chớp đen không có ý nghĩa này. Sương Mù Luân Hồi vẫn luôn bao bọc bảo vệ nó. Đổi người khác tới, tất nhiên sẽ không có cảm giác gì. Mà lại cho dù phát hiện, người khác cũng bó tay chịu trói với thứ này. Tia chớp đen bá đạo đến mức không phải ai cũng chịu nổi. Lữ Thiếu Khanh cười lạnh, vẫy tay, tia chớp đen bị bao bọc trong Sương Mù Luân Hồi cấp tốc tụ đến, ngưng tụ trên tay Lữ Thiếu Khanh. Nhìn xem chỉ có một chút xíu tia chớp đen, Lữ Thiếu Khanh cảm thụ một chút, không có vấn đề gì về sau, liền trực tiếp thôn phệ nó. Theo tia chớp đen bị hắn thôn phệ, Sương Mù Luân Hồi xung quanh cấp tốc cuồn cuộn một cái, gào thét như phong bão. Lữ Thiếu Khanh có thể nhìn thấy chúng cấp tốc hội tụ về phía trung tâm, va chạm, cuối cùng khuếch tán ra xung quanh, rồi bình tĩnh trở lại. Qua một lát sau, cơ thể căng thẳng của Lữ Thiếu Khanh cũng dần bình tĩnh trở lại theo những dao động xung quanh. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn xem phía trên, ngoài miệng nói thầm, "Đừng tới đây a, không cần thiết. . ." Không giống lần trước, gầm lên giận dữ oanh hắn thành từng mảnh. Lữ Thiếu Khanh đối với điều này hết sức hài lòng, Tiên Đế này cũng không phải loại thiếu niên cực độ nghiện mạng, sẽ không bởi vì ngắt mạng mà theo đường mạng đến tìm người tính sổ sách. Lữ Thiếu Khanh khen ngợi một câu, "Vẫn có chút ưu điểm. . ." Vừa mới nói xong, phía dưới bỗng nhiên truyền đến tiếng gầm giận dữ. "Rống. . ." Âm thanh cực lớn liên đới Lữ Thiếu Khanh cũng bị giật nảy mình. Lữ Thiếu Khanh quay xuống dưới, phát hiện Đọa Thần đang chiến đấu cùng Kế Ngôn đã có sự biến đổi khác lạ. Con mắt của nó càng thêm tinh hồng, trong mắt đã không còn sự thanh tĩnh, thay vào đó là sự bạo ngược, khát máu. Trước đó, Đọa Thần có thể nói là một con rắn độc tỉnh táo, giờ phút này Đọa Thần chính là một con dã thú nóng nảy. Phát ra tiếng gào thét, trở nên cuồng bạo, không ngừng công kích Kế Ngôn, hận không thể xé Kế Ngôn thành từng mảnh, hoàn toàn khác biệt so với dáng vẻ không ngừng ngăn cản vừa rồi. Lữ Thiếu Khanh nheo mắt, không hề sợ hãi mà còn lấy làm mừng. "Cắt đứt đường mạng còn có chỗ tốt này?" "Không tệ, không tệ, liền nên là như thế này nha, điều khiển từ xa thì được mấy phần ý nghĩa?" Lữ Thiếu Khanh không sợ Tiên Đế hạ xuống lực lượng, không sợ Tiên Đế tự mình chiến đấu. Hắn chỉ sợ Tiên Đế có thể thiết lập quan hệ với nơi này, kiểm soát nơi này trong thời gian dài, thao túng mọi thứ. Trời mới biết Tiên Đế vẫn luôn có liên quan đến nơi này sẽ phát sinh cái gì. Đường mạng kiếp trước sẽ không khuếch trương, cư dân mạng cũng không thể theo đường mạng mà bò qua đây. Thế giới này mọi thứ đều có khả năng. Tiên Đế cường đại và thần bí không phải hắn có thể hiểu được. Biện pháp tốt nhất là cắt đứt liên hệ giữa Tiên Đế và nơi này, phòng ngừa Tiên Đế theo đường mạng bò qua đến đánh hắn. Hiện tại, Thiên Môn vô hình đã bị hắn đóng lại, liên hệ giữa Tiên Đế và nơi này bị chặt đứt. Đọa Thần giống như đã mất đi khống chế, có lẽ Tiên Đế có bộ phận ý thức trong cơ thể nó, nhưng ý thức quá ít, không có cách nào để Đọa Thần tương đối tỉnh táo như trước đó. Đọa Thần mất lý trí, vô luận là Lữ Thiếu Khanh hay Kế Ngôn đều không thèm để vào mắt. Dù là thực lực của nó so với Đọa Thần trước đó gặp phải còn mạnh hơn. Chuyện này có đáng gì đâu! Cuối cùng, Kế Ngôn cũng lười tiếp tục chiến đấu, không còn lưu thủ, rất nhanh quái vật Đọa Thần liền tan thành từng mảnh trong tiếng kêu gào thê thảm, biến mất tại Thần Chi Cấm Địa. "Ngươi làm cái gì?" Kế Ngôn đến hỏi Lữ Thiếu Khanh. Lữ Thiếu Khanh uể oải đáp, "Cắt đứt đường mạng của nó, cảm ơn ta đi, nếu không ngươi đã bị đánh chết rồi." Kế Ngôn mặt lạnh tanh, "Ta đánh đến cao hứng, mất hứng thì thôi!" "Lắm lời," Lữ Thiếu Khanh khó chịu nói, "Ngươi cũng không nhìn lại dáng vẻ của mình đi, đến lúc bị đánh chết thì ta xem ngươi khóc thế nào." Nhìn xem Kế Ngôn muốn bổ hắn, Lữ Thiếu Khanh lập tức nói, "Đừng làm rộn, nhanh nghỉ ngơi." "Trời mới biết người ở đây không biết lúc nào sẽ sửa xong đường mạng, nơi này không thể so với bên dưới." Kế Ngôn lúc này mới đành chịu, sau đó cùng Lữ Thiếu Khanh ngồi xuống khôi phục. Hai người những năm gần đây có thể nghỉ ngơi khôi phục thời gian càng lúc càng ít. Quái vật từng đợt nối tiếp quấy rối. May là hai người bọn họ, nếu như là người khác đã sớm kiệt sức mà chết vì những trận chiến không ngừng nghỉ. Lữ Thiếu Khanh cùng Kế Ngôn chẳng những không có kiệt sức, ngược lại trong chiến đấu dần dần khôi phục. Dù không hoàn toàn khôi phục, nhưng cũng đủ sức ứng phó với những tồn tại cường đại. Lữ Thiếu Khanh tùy tiện tìm một chỗ nằm, hắn cùng Kế Ngôn không giống nhau. Kế Ngôn càng đánh càng hăng, có thể hồi phục trong chiến đấu. Lữ Thiếu Khanh thì là dựa vào việc thôn phệ bản nguyên của đối thủ để hồi phục. Nhưng bởi do thức hải thế giới của hắn, thương thế của hắn muốn nghiêm trọng hơn Kế Ngôn, khôi phục cũng chậm hơn. Ngồi xuống hồi phục trong thời gian ngắn ngủi chẳng có tác dụng gì. Lữ Thiếu Khanh nằm, nheo mắt, nhìn xem bầu trời tối tăm không ánh sáng. Trong lòng hắn cũng có chút thấp thỏm. Đối với tương lai, hắn nhìn có chút không rõ ràng, không nắm bắt được. Tương lai mịt mờ, hắn không biết cứ thế này đi xuống, xuyên qua màn sương mù này cuối cùng sẽ gặp được điều gì. Cứ thế này chiến đấu tiếp, đến cuối cùng, hắn cùng Kế Ngôn có thể đột phá cực hạn để trở thành Tiên Đế không? Hắn không có lòng tin đó. "Dù sao, chỉ cần Đại sư huynh có thể trở thành Tiên Đế là được rồi. . ."