STT 3359: CHƯƠNG 3153: ĐỒ ĐẦN MỚI LÊN ĐI
Một thế giới hiện lên trong tâm trí hai người, từ xa đến gần, từ trên cao thu lại xuống mặt đất.
Tiên Giới!
Không cần nói rõ, hai người đều biết rõ thế giới hiện lên trong tâm trí chính là Tiên Giới.
Trong Tiên Giới, một hố sâu khổng lồ hiện ra, đen như mực, thăm thẳm u tối.
Sương Mù Luân Hồi cuồn cuộn, sau đó, từ phía dưới vươn ra một chiếc cầu thang, như thể nối thẳng đến Địa Ngục không đáy.
“Rống…”
Tiếng gào thét truyền đến.
Lữ Thiếu Khanh cùng Kế Ngôn hoàn hồn, ngẩng đầu lên, ngước nhìn lên trên, nhìn về phía sâu thẳm của cầu thang.
Tiếng gào thét vọng ra từ sâu thẳm cầu thang.
Khí tức khiến lòng người run sợ tràn ngập, quỷ dị âm u, nơi sâu thẳm như ẩn chứa một tồn tại đáng sợ.
Hai người liếc nhau, trong lòng bỗng nhiên hiểu ra.
Chiếc cầu thang này nối thẳng đến Tiên Giới, từ cuối cầu thang sẽ xuất hiện những tồn tại đáng sợ. Nếu Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn không ngăn cản được, những tồn tại đáng sợ này sẽ giết tới Tiên Giới, triệt để hủy diệt nó.
Lữ Thiếu Khanh nhịn không được chửi thề: “Hèn hạ!”
Dùng người của Tiên Giới để uy hiếp hai người bọn họ.
Mục đích rất đơn giản, muốn Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn ngăn cản những quái vật Đọa Thần xuất hiện từ phía trên.
Lữ Thiếu Khanh suy nghĩ sâu xa hơn, quái vật liên tục không ngừng xuất hiện, hắn và Kế Ngôn chỉ có hai người không thể mãi mãi ở đây ngăn cản được.
Biện pháp tốt nhất chính là giết tới, phá hủy đầu nguồn.
Lữ Thiếu Khanh ôm đầu, cảm thấy đau nhức vô cùng: “Nghiệt chướng a. Sao lại bày ra những chuyện này chứ? Rốt cuộc là nơi nào xảy ra vấn đề?”
Có lẽ đã tới Thần Chi Cấm Địa, có lẽ là đào đầu lâu Tiên Đế, có lẽ là chặn lại công kích của Tiên Đế, hay có lẽ là thân phận Đường Tăng của hắn bị phát hiện, vân vân.
Bất kể là nguyên nhân nào, bất kể là vấn đề nào xảy ra. Hắn hiện tại đã bị cuốn vào trong nước xoáy, khó lòng thoát ly.
Lực hút khổng lồ trong nước xoáy khiến hắn ngoại trừ đi thẳng xuống dưới, không còn cách nào khác.
Đúng như lời Kế Ngôn nói, giết tới cuối cùng, trấn áp hết thảy, mới có thể thoát thân.
Lữ Thiếu Khanh nhìn qua Kế Ngôn, mong chờ nói: “Chúng ta về nhà đi!” Lữ Thiếu Khanh nói với Kế Ngôn: “Kiểu sống này, không có cách nào sống tiếp a.”
Trời mới biết phía trên có bao nhiêu tồn tại đáng sợ.
Không giống với những quái vật Đọa Thần phía dưới Tiên Giới.
Những quái vật Đọa Thần phía dưới đều là pháo hôi, lâu la, không đáng giá, thực lực cũng không mạnh.
Nhưng những quái vật Đọa Thần phía trên thì lại khác.
Tùy tiện một con xuống dưới đều có thể diệt Tiên Giới đến bảy tám phần.
Đọa Thần quái vật đã xuất hiện bao lâu, không có người biết rõ.
Trong dòng sông thời gian dài dằng dặc, trời mới biết những quái vật Đọa Thần này có bao nhiêu?
Có khả năng giống như suy nghĩ trước đó, một đám Tiên Đế, nhiều đến mức hai tay hai chân cộng lại cũng đếm không xuể.
Thậm chí, có lẽ Tiên Đế ở bên kia chẳng qua cũng chỉ là lâu la tầng dưới chót, phía trên Tiên Đế còn có những tồn tại cường đại hơn, đáng sợ hơn.
Nghĩ đến những khả năng này, Lữ Thiếu Khanh đã cảm thấy tối tăm không thấy ánh mặt trời.
Kiểu sống này, khi nào mới là kết thúc?
Biện pháp tốt nhất chính là chuồn êm, chạy nhanh hết mức có thể.
Chạy về trong nhà, làm một trạch nam, đánh chết cũng không ra ngoài.
Kiểu sống này mới là kiểu sống tốt.
Nghe Lữ Thiếu Khanh nói vậy, Kế Ngôn bật cười ha hả: “Ha ha…”
Kế Ngôn hoàn toàn không tin những lời này của Lữ Thiếu Khanh.
Hắn hỏi ngược lại: “Đã uy hiếp được ngươi, ngươi định cứ như vậy sao?”
Đối với uy hiếp, người sư đệ này của hắn còn muốn phản ứng thái quá hơn cả hắn.
Sẽ nghĩ mọi biện pháp để tiêu trừ hết thảy uy hiếp.
“Ngươi coi ta là người như thế nào?” Lữ Thiếu Khanh không vui la lên: “Ta là loại người hiếu chiến sao?”
“Người ta muốn tới gây sự với ta, ta đại nhân đại lượng, không so đo với bọn họ, có đáng gì đâu?”
“Ta đã là nửa bước Tiên Đế, phải có độ lượng của nửa bước Tiên Đế, trong bụng có thể chứa cả thuyền…”
Kế Ngôn nghe vậy, nghi ngờ đánh giá Lữ Thiếu Khanh: “Không thích hợp!”
Lữ Thiếu Khanh liên tục gật đầu: “Đúng a, ta đã nói thế giới này không thích hợp, mau về nhà, đừng cố chấp…”
“Là ngươi không thích hợp.” Kế Ngôn càng thêm nghi ngờ.
Phản ứng của Lữ Thiếu Khanh có chút không giống với bình thường.
Trước đó cho dù sợ, cũng sẽ không đến mức này.
Hiện tại Lữ Thiếu Khanh sợ hãi có chút thái quá.
“Mã Đức,” Lữ Thiếu Khanh khó chịu: “Có ý tứ gì?”
“Mẹ nó, nếu là thực lực đầy đủ, ta đến mức này sao?”
“Đây không phải là không có thực lực, chỉ có thể ngoan ngoãn rút lui, còn núi xanh thì còn củi đốt, biết không?”
Lữ Thiếu Khanh muốn khóc.
Nếu là ma quỷ tiểu đệ còn sống, hắn hoàn toàn có thể lợi dụng phòng thời gian để dưỡng thương và tăng cường thực lực.
Đâu đến mức nhọc nhằn khổ sở đi cướp đoạt bản nguyên Đọa Thần, từng chút một gặm nhấm, chậm rãi khôi phục.
Không có ma quỷ tiểu đệ phụ trợ, Lữ Thiếu Khanh trong lòng chung quy là có chút trống rỗng, thiếu thốn lực lượng.
Hắn không giống Kế Ngôn.
Át chủ bài trong lúc nhất thời không dùng được, trong lòng sao có thể không hoảng hốt chứ?
Còn về việc bị tồn tại vô thượng để mắt tới, hắn cũng muốn đi đánh nổ tồn tại đang để mắt tới hắn.
Bất đắc dĩ thực lực không cho phép.
Không có thực lực, làm gì còn muốn cậy mạnh?
Ngoan ngoãn trở về, hảo hảo ẩn mình phát triển chờ đến thực lực đầy đủ lại xuất sơn cũng không muộn.
Ai, nói cho cùng thì, vẫn là vấn đề của ma quỷ tiểu đệ.
Lữ Thiếu Khanh trong lòng vô cùng phiền muộn, toàn là những gia hỏa không đáng tin cậy.
Những gia hỏa bên cạnh mình đến thời khắc mấu chốt luôn luôn nghỉ phép.
Kế Ngôn nhìn Lữ Thiếu Khanh, tựa hồ muốn nhìn thấu Lữ Thiếu Khanh vậy.
“Làm sao?” Lữ Thiếu Khanh khó chịu, ưỡn ngực hỏi: “Ngươi có ý kiến?”
“Không có!” Kế Ngôn rụt ánh mắt lại: “Muốn về ngươi cứ về đi.”
“Móa,” Lữ Thiếu Khanh khó chịu: “Ngươi nhất định phải đi lên sao?”
“Không thể nghe ta một lời khuyên sao? Ta không muốn quản ngươi, ngươi muốn đi lên thì tự mình đi lên, đồ đần mới lên đi.”
Kế Ngôn cũng không tức giận, một bước phóng tới, thân ảnh chợt lóe, đi tới trước cầu thang, sau đó quay đầu nói với Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi quên một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Không gian nơi đây bị giam cầm, ngươi không có cách nào trở về.”
“Ối trời…”
Kế Ngôn nói xong, cũng không thèm để ý Lữ Thiếu Khanh, từng bước đi lên.
Không lâu sau, Lữ Thiếu Khanh theo sau.
Kế Ngôn hiện lên nụ cười, không quay đầu lại: “Đồ đần mới lên đi?”
“Đúng vậy, ta đến xem đồ đần…”