STT 3497: CHƯƠNG 3287: THẾ GIỚI CỦA TA TA LÀM CHỦ
Thiên Đạo nắm giữ vạn giới, có thể nói, tất cả thế giới đều nằm trong sự khống chế của nó.
Mọi thứ dưới Thiên Đạo đều nằm dưới sự giám sát của nó, không gì có thể che giấu được nó.
Cho nên, dù có thể chạy trốn tới một thế giới khác, cũng không cách nào thoát khỏi sự cảm ứng của Thiên Đạo.
Đám người nhìn Lữ Thiếu Khanh, cụ thể hắn không nói rõ, chỉ bĩu môi: "Chỉ là Thiên Đạo, thì tính là gì?"
"Thế giới của ta, ta làm chủ!"
"Mẹ!" Quản Vọng lại nhịn không được chửi thề, hắn chính là không quen nhìn cái vẻ phách lối ngông cuồng của Lữ Thiếu Khanh: "Ngươi có thể khiêm tốn một chút thôi sao?"
Cái gì cũng chỉ là đúng không?
Tiên Đế ngươi chỉ là cũng thôi đi, Thiên Đạo ngươi cũng chỉ là vậy sao?
Còn có cái gì ngươi không chỉ là?
"Ta rất khiêm tốn a," Lữ Thiếu Khanh kỳ quái, "Ta chỗ nào không khiêm tốn?"
"Nó dù sao cũng là Tiền đại ca của ta, ta đối với nó vô cùng tôn kính."
Quản Vọng im lặng, ngươi gọi đây là tôn kính sao? Thiên Đạo mà biết ngươi nói nó như vậy, nếu không một bàn tay đập chết ngươi thì ta không họ Quản nữa.
"Thiếu Khanh, nhiều người và dã thú như vậy, ngươi có thể mang đi hết sao?" Phục Thái Lương chỉ vào nơi xa hỏi, một lần nữa kéo chủ đề trở lại.
Phong Tần cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Nơi xa tụ tập người và động vật thật sự quá nhiều.
Tựa như toàn bộ Tiên Giới đều tới nơi này, lít nha lít nhít, không thấy điểm cuối.
Dù Tiên Giới đã bị đánh nát và thu hẹp lại, dù bị Đọa Thần quái vật tàn phá lần này đến lần khác, nhưng sinh linh tụ tập về đây vẫn nhiều vô số kể.
Lữ Thiếu Khanh nói: "Không sao, ta một tay là đủ rồi."
Nửa bước Tiên Đế, một tay che trời, một tay có thể đưa những sinh linh này vào thế giới của mình.
Tinh vẫn rất lo lắng: "Tiểu gia hỏa, ngươi có chịu nổi không?"
"Đừng đến lúc không chịu đựng nổi..."
Lữ Thiếu Khanh nghiêm túc nhìn Tinh nói: "Tinh tỷ tỷ, đàn ông không thể nói không được, vả lại, ta còn trẻ, chưa đến tuổi phải hô không được..."
Bên cạnh, Nguyệt lại có xúc động muốn rút Nguyệt Ngôn ra giết chết cái tên tiểu hỗn đản này.
200-300 năm trôi qua, cái tên tiểu hỗn đản ngươi vẫn giữ cái thói đó sao?
Tinh cũng là im lặng.
200-300 năm trôi qua, cái xúc động muốn đánh tiểu gia hỏa này càng ngày càng mãnh liệt.
"Được rồi, đi thôi..." Lữ Thiếu Khanh nói với mọi người: "Tranh thủ thời gian, không biết 3 thanh kiếm kia khi nào sẽ chém tới..."
"Đừng ở chỗ này lề mà lề mề..."
Nói xong, hắn vung tay lên, một truyền tống trận liên thông vào cơ thể hắn tức thì hình thành.
Bất quá nhìn truyền tống trận, Nguyệt là người đầu tiên từ chối: "Ta không đi!"
Lữ Thiếu Khanh nhìn Nguyệt: "Đừng làm loạn, nhanh lên, lớn ngần này rồi sao? Còn học trẻ con giở tính tình?"
Nguyệt tức điên lên.
Đang muốn nói chuyện, Tinh mở miệng trước một bước nói với Lữ Thiếu Khanh: "Tiểu gia hỏa, hai chúng ta không đi."
"Để bọn hắn đi thôi..."
Cầm Đế khí trong tay, các nàng sẽ không rời khỏi Tiên Giới, các nàng muốn ở lại đây chờ đợi chủ nhân của các nàng, chờ đợi kẻ địch đến.
Lữ Thiếu Khanh thì nhìn về phía những người khác.
Phục Thái Lương nhìn thoáng qua truyền tống trận, lại nhìn một chút Lữ Thiếu Khanh: "Ngươi đây?"
Lữ Thiếu Khanh nói: "Tự nhiên là chờ các ngươi đi trước, ta sẽ đi sau."
"Chuyện của ta còn chưa làm xong đâu."
Phục Thái Lương nghĩ nghĩ: "Vậy, chờ một chút đi."
"Thực lực của ta mặc dù chẳng ra gì, nhưng nếu có thể, ta hy vọng có thể giúp được gì đó."
Lữ Thiếu Khanh im lặng: "Tổ sư, chút thực lực này của người, đến thế giới kia, có tác dụng lớn!"
"Tổ sư nương, ngươi khuyên hắn một chút..."
Phong Tần lại ủng hộ quyết định của Phục Thái Lương: "Không sai, chúng ta cũng hy vọng có thể giúp được gì đó..."
Tiêu Y cũng lần nữa lại gần hơn, vội vàng mở miệng: "Nhị sư huynh, ngươi không phải muốn xử lý chuyện bên kia trước sao?"
"Trước xử lý bọn chúng rồi hãy nói chứ sao..."
Đối với Tiêu Y mà nói, dù có phải chịu chết, nàng cũng muốn ở lại nơi này, ở bên cạnh hai vị sư huynh.
Dù kẻ địch đến là Tiên Đế, nàng cũng không quan tâm.
Nàng tin tưởng hai vị sư huynh của mình, tuyệt đối có năng lực đối phó Tiên Đế.
Đi theo sư huynh bên cạnh xem kịch vui hơn nhiều so với việc chạy đến thế giới khác ẩn nấp.
Dù là gặp nguy hiểm cũng không quan tâm.
Nguy hiểm còn thú vị hơn xem kịch sao?
Lữ Thiếu Khanh nhíu mày: "Ngươi biết cái gì?"
"Chỉ sợ đến lúc 3 thanh kiếm kia trực tiếp chém tới, các ngươi muốn chạy cũng không thoát!"
Ân Minh Ngọc lập tức nói: "Miệng Quạ Đen!"
Cả ngày nói ta là Miệng Quạ Đen, ta nhìn ngươi mới là Miệng Quạ Đen!
"A đúng đúng đúng, trẻ con vô tri vô giác, xì xì xì, gió lớn thổi bay đi..."
Một câu khiến Ân Minh Ngọc tức chết, cũng làm Nguyệt sát khí đằng đằng.
Trẻ con vô tri vô giác?
Lại còn ngầm ám chỉ nàng già?
Quản Vọng cũng nói: "Trước xử lý bên kia rồi hãy nói, nhiều người và dã thú tập hợp một chỗ, chỉ cần xảy ra một chút sai sót cũng có thể gây ra hỗn loạn..."
Tất cả mọi người không muốn lập tức rời đi.
Coi như muốn đi, cũng muốn đợi đến cuối cùng mới đi.
Chủ yếu là 3 đạo Hắc Ảnh khổng lồ trên bầu trời đã biến mất, cái loại áp lực đáng sợ giữa thiên địa cũng không còn, trong lòng mọi người ít nhiều cũng có chút may mắn.
Không muốn nhanh như vậy rời đi nơi này.
Đối với Tiên Đế, mặc dù e ngại, nhưng cũng có hiếu kì.
Bọn hắn đều muốn nhìn xem sau này sẽ phát triển thế nào, Tiên Đế đến sẽ ra sao.
Ngoài ý muốn là, Lữ Thiếu Khanh cũng không phản đối, hắn vung tay lên, truyền tống trận biến mất.
Hắn nói: "Đến lúc 3 thanh kiếm chém chết các ngươi, thì đừng có khóc đấy nhé..."
Sau đó hắn bước một bước dài, dẫn đầu đi tới nơi sinh linh Tiên Giới tụ tập.
Vừa tới trên không, khí tức nặng nề liền ập tới mặt.
Vô số cảm xúc nườm nượp mà tới.
Phẫn nộ, hiếu kì, sợ hãi, bất an, chờ mong vân vân.
Cảm xúc của tất cả sinh linh tụ tập về đây ồ ạt hội tụ vào một chỗ, tạo thành một cỗ áp lực nặng nề giữa thiên địa.
Cỗ cảm xúc này như là mãnh thú vô hình lượn lờ trên bầu trời.
Lữ Thiếu Khanh là người đầu tiên đến nơi này, như con mồi đánh thức mãnh thú đang ngủ say, trong nháy mắt lao thẳng về phía Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh cũng không nghĩ tới sẽ phát sinh tình huống như vậy, trong nháy mắt bị cỗ áp lực này va chạm và bao phủ, thân thể run lên, cả người ngây ra tại chỗ, không nhúc nhích...