STT 346: CHƯƠNG 346: TA LÀ GIA GIA CỦA NGƯƠI
Cảnh Dương nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh với ánh mắt tràn đầy kiêng kị.
Công Tôn Tố vốn không phải đối thủ của Lữ Thiếu Khanh, giờ Cảnh Dương có ra tay cũng chẳng ăn thua.
Hắn liếc nhìn Công Tôn Tố đang nằm dưới đất, quyết định kẻ thức thời mới là người tài giỏi.
Hít sâu một hơi, hắn chắp tay nói với Lữ Thiếu Khanh: “Tại hạ là Cảnh Dương thuộc Cảnh gia tại Trung Châu, không biết công tử đây xưng hô ra sao?”
Đồng thời, hắn còn nở một nụ cười tự cho là rất đẹp trai và dễ gần.
Đối mặt với đối thủ mạnh mẽ, nhượng bộ cúi đầu không tính là mất mặt.
Hai bên lại không có thù hằn sống chết.
Cảnh Dương tự nhận thấy thái độ của mình rất hữu hảo, có lễ có phép.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh lại chỉ ngoáy tai, bày ra vẻ vô lại: “Ta là cha của ngươi.”
“Không đúng, ta là gia gia của ngươi.”
Sắc mặt Cảnh Dương khựng lại, sau đó lửa giận bốc lên từ trong lòng.
Tên này thật vô lễ.
Sao tên ghê tởm này còn chưa bị người ta đánh chết?
Quả nhiên là tên đến từ vùng Châu xa xôi, dã man, thô bỉ.
Hắn kìm nén lửa giận, cắn răng nói: “Lần này chúng ta tới đây chỉ là tiện đường đi theo Cận huynh.”
Cảnh Dương muốn kéo Cận Hầu vào, nhưng còn chưa nói hết đã phát hiện ra điều bất thường.
Quay đầu nhìn lại, Cận Hầu đã lùi lại hơn một trượng, kéo dài khoảng cách với hắn.
Cảnh Dương càng tức giận hơn.
Ngươi là Kết Đan tầng chín, sợ cái gì?
Đánh hắn đi chứ!
Thấy Cận Hầu lui sang một bên, không có ý định giúp mình, trong lòng Cảnh Dương lại càng hoảng loạn.
Hắn lại lần nữa nhấn mạnh thân phận của mình: “Ta đến từ Cảnh gia của Trung Châu.”
“Thì sao?” Lữ Thiếu Khanh tiếp tục ngoáy tai: “Ôi chao, uy phong thật lớn, ta sợ chết khiếp đây này.”
Ngao gia, Giản gia, mấy tên này ta cũng sẽ xử lý hết, còn Cảnh gia ngươi thì sao?
Dù miệng nói là sợ hãi nhưng bất kỳ ai cũng có thể nghe ra được Lữ Thiếu Khanh rõ ràng không coi Cảnh gia vào mắt.
Cận Hầu lặng yên nheo mắt lại.
Lữ Thiếu Khanh này có sức mạnh gì?
Mà ngay cả Cảnh gia tại Trung Châu cũng dám không thèm để trong mắt?
Hắn không biết Cảnh gia là một trong Ngũ Gia Tam Phái tại Trung Châu sao?
Thực lực kinh người, tuyệt đối không phải đối thủ mà Lăng Tiêu Phái có thể ngăn được.
Ngay cả Cận Hầu cũng phải khách khí với bọn họ.
“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
Sắc mặt Cảnh Dương hoàn toàn sa sầm. Tên hỗn đản này lại không thèm để Cảnh gia và Công Tôn gia vào mắt.
Nếu tiếp tục khách khí nữa sẽ chỉ bị người ta chê cười.
Lữ Thiếu Khanh rất thẳng thắn: “Xử lý ngươi, còn có thể thế nào nữa?”
“Ngươi dám!”
“Có gì mà không dám?” Lữ Thiếu Khanh phất tay, tung ra Tiên Hỏa Cầu Thuật.
Một quả cầu lửa khổng lồ rơi từ trên trời xuống.
Nhìn thanh thế của quả cầu lửa khổng lồ giáng xuống từ trên trời, Cảnh Dương không nhịn được mà tỏ vẻ khinh thường.
Vừa nãy hắn từng nhìn thấy Tiêu Y sử dụng, thanh thế to lớn, uy thế mười phần, nhưng uy lực cuối cùng lại chỉ bình thường, tác dụng lớn nhất là tạo ra sương mù cực lớn.
Tiêu Y muốn lợi dụng sương mù để đánh lén Công Tôn Tố.
Hiện giờ hắn cũng muốn dùng chiêu này để đối phó ta sao?
Ta không phải Công Tôn sư muội.
Cảnh Dương thầm cười lạnh không ngừng.
Quả cầu lửa này của ngươi so ra còn không bằng của sư muội ngươi đâu.
Cảnh Dương không vội vã ra tay, mà chờ đến khi quả cầu lửa lớn rơi xuống gần đầu rồi mới ra tay.
“Hừ, chỉ là một quả cầu lửa, chỉ có thanh thế dọa người thôi sao?”
Cảnh Dương thản nhiên nói, sau đó ra tay.
Nhưng vừa ra tay, hắn lập tức biến sắc.
Hắn phát hiện quả cầu lửa lớn ầm ầm lao tới không hề có bất kỳ biến hóa nào, thế tới vẫn hung mãnh như thế.
“Cái này, cái này…”
Đến lúc này hắn mới kịp phản ứng được quả cầu lửa này khác với quả cầu mà nha đầu Tiêu Y kia đánh ra.
Cảnh Dương kịp phản ứng lại thì đã quá muộn.
Hắn chỉ có thể vội vàng ngăn cản.
“A!”
Cuối cùng Cảnh Dương chỉ kịp kêu thảm một tiếng rồi bị quả cầu lửa lớn đập mạnh, đất trời rung chuyển, kích hoạt vô số vụ nổ.
Trong làn khói dày đặc, Cảnh Dương toàn thân đầy vết thương, như một con búp bê vải rách nát bị quăng lên cao rồi rơi ầm ầm xuống đất.
Cận Hầu lạnh nhạt, thờ ơ nhìn Cảnh Dương hôn mê bất tỉnh.
Tuyên Vân Tâm nhìn thảm trạng của Cảnh Dương mà âm thầm lắc đầu.
Đúng là còn trẻ mà, không biết tên hỗn đản này vô sỉ cỡ nào.
Tuyên Vân Tâm nhìn Lữ Thiếu Khanh. Mấy tháng không gặp, hắn vẫn cực kỳ vô sỉ như thế.
Tung ra quả cầu lửa lớn, cố ý khống chế thanh thế để trông có vẻ không bằng cầu lửa của Tiêu Y.
Lừa Cảnh Dương, cuối cùng khiến Cảnh Dương chủ quan.
Cảnh Dương không chết coi như mạng hắn lớn.
Lữ Thiếu Khanh xử lý Cảnh Dương xong thì nhìn sang Cận Hầu lạnh băng, đứng im không nhúc nhích.
Đối mặt với thảm trạng của Cảnh Dương và Công Tôn Tố, Cận Hầu vẫn luôn thờ ơ, thậm chí còn kéo dài khoảng cách.
Mặc kệ bọn họ bị xử lý, hắn chỉ lạnh lùng quan sát, không thèm ra tay, thậm chí sắc mặt còn không hề biến sắc.
Lữ Thiếu Khanh hỏi: “Ngươi không ra tay sao?”
Cận Hầu nhìn Cảnh Dương đang hôn mê với ánh mắt tràn đầy khinh miệt: “Thực lực không đủ, chết chưa hết tội.”
Biết rõ thực lực đối phương cường hãn mà còn dám khinh thường. Đúng là muốn chết.
Ngoài mặt thì Cận Hầu khách khí với Cảnh Dương và Công Tôn Tố, nhưng thực lực của hắn là Kết Đan tầng chín, còn cao hơn cả hai người họ.
Hắn khách khí là với gia tộc sau lưng Cảnh Dương và Công Tôn Tố, không phải với bản thân hai người họ.
Lữ Thiếu Khanh nhớ lại thông tin liên quan đến Cận Hầu.
Theo như thông tin nhận được, hắn đánh giá Cận Hầu là lãnh khốc, vô tình.
Hiện tại xem ra đúng là như thế.