STT 35: CHƯƠNG 35: XEM LĨNH NGỘ KIẾM Ý GIỐNG NHƯ UỐNG NƯỚC...
Tiêu Sấm là đại năng Nguyên Anh kỳ nhưng cũng bị nghẹn đến đỏ bừng cả mặt.
Khụ khụ…
Ông ho một hồi lâu mới dứt.
“Kế Ngôn sư điệt nghiêm túc đấy à?”
Tiêu Sấm khó tin nhìn Thiều Thừa.
“Sư đệ Thiều, huynh có nghe lầm không? Không phải huynh đang nói đùa với ta đấy chứ?”
Thiều Thừa nghiêm túc đáp: “Nhìn ta giống như đang nói đùa với huynh sao?”
Vẻ mặt Tiêu Sấm lộ rõ sự khiếp sợ: “Cái này… cái này… Kế Ngôn sư điệt…”
Tiêu Sấm không biết nên nói gì cho phải.
Trong lòng cũng không biết nên vui hay buồn.
Tiêu Sấm biết thiên tư cháu gái mình chỉ ở mức chấp nhận được, không tính là thiên tài chân chính.
Ông vốn muốn nàng bái nhập Thiên Ngự Phong, đi theo Kế Ngôn, chăm chỉ học tập.
Về phần thực lực cảnh giới, ông cũng không yêu cầu quá cao.
Không ngờ hiện tại Kế Ngôn lại có kỳ vọng lớn với Tiêu Y như vậy.
Lĩnh ngộ kiếm ý, tiến vào Trúc Cơ kỳ.
Yêu cầu này không hề bình thường.
Đột phá Trúc Cơ kỳ thì dễ thôi, uống chút đan dược là được.
Nhưng lĩnh ngộ kiếm ý không phải chỉ dựa vào đan dược là xong.
Chuyện này phải xem cơ duyên và thiên phú.
Có đôi khi lĩnh ngộ được thì chính là lĩnh ngộ được, bất kể cảnh giới nào.
Nhưng khi không lĩnh ngộ được thì chính là không lĩnh ngộ được, không phải cứ dựa vào khắc khổ cần cù là xong.
Thiều Thừa nói: “Huynh đừng lo lắng. Kế Ngôn tự có suy nghĩ của nó.”
Tiêu Sấm vừa gật đầu xong thì chợt phản ứng lại.
“Không đúng. Nếu là như vậy, vậy vì sao lại để Tiểu Y đi theo tiểu tử kia? Đây cũng là do Kế Ngôn sư điệt sắp xếp sao?”
Tiêu Sấm sợ cháu gái mình bị Lữ Thiếu Khanh làm hư.
Thiều Thừa gật đầu nói: “Không sai, là Kế Ngôn sắp xếp.”
“Nó bảo với Thiếu Khanh, trong hai tháng phải giúp Tiểu Y lĩnh ngộ được kiếm ý, tiến vào Trúc Cơ kỳ.”
Tiêu Sấm lại không biết nói gì cho phải.
Đây là sự khác biệt giữa thiên tài và người bình thường sao?
Trong mắt thiên tài, lĩnh ngộ kiếm ý cũng đơn giản như ăn cơm uống nước sao?
Tiêu Sấm nói: “Có phải Kế Ngôn sư điệt có hiểu lầm gì đó đối với việc lĩnh ngộ kiếm ý không?”
Giao cháu gái mình cho Lữ Thiếu Khanh để hắn dày vò là có thể lĩnh ngộ được kiếm ý?
Thiều Thừa cười nói: “Hai người bọn họ nói được là được.”
Trong giọng nói ông tràn đầy lòng tin đối với hai đồ đệ mình.
Tiêu Sấm nhìn Thiều Thừa: “Sư đệ Thiều, huynh mất bao lâu mới lĩnh ngộ được kiếm ý?”
Thiều Thừa nói: “Không mất bao lâu.”
Tiêu Sấm nói: “Đó là vì cảnh giới chúng ta đã tiến vào Nguyên Anh kỳ, có lĩnh ngộ vượt bậc về đại đạo nên mới có thể như thế.”
“Nếu không tiến vào Nguyên Anh kỳ, huynh cảm thấy chúng ta có thể lĩnh ngộ được kiếm ý ở Kết Đan kỳ không?”
Thiều Thừa tằng hắng một cái: “Tiêu sư huynh, cũng không nên tự coi nhẹ mình như thế.”
Tiêu Sấm nói: “Không phải là tự coi nhẹ mình, mà là tự mình biết mình.”
“Ta dám khẳng định, cho dù là chưởng môn, nếu không tiến vào Nguyên Anh kỳ thì chúng ta không thể lĩnh ngộ được kiếm ý.”
“Kế Ngôn sư điệt là thiên tài vạn năm mới có một. Không phải ai cũng giống như hắn ta.”
Thiều Thừa gật đầu: “Tiêu sư huynh, huynh nói rất có lý, nhưng ba người bọn họ muốn giày vò thì cứ giày vò thôi.”
Giọng điệu ông có chút cô đơn: “So sánh với bọn họ, ta là sư phụ nhưng chẳng làm tốt hơn bọn họ là bao.”
Đây là hình thức nuôi thả của ông.
Ông không muốn như vậy nhưng cũng không còn cách nào.
Ban đầu, lúc mới nhận hai đồ đệ Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh, Thiều Thừa cũng hùng tâm bừng bừng, tràn đầy nhiệt huyết, dự định lên kế hoạch dạy dỗ hai đồ đệ mình, để bọn họ trở thành hạc giữa bầy gà, siêu quần xuất chúng.
Nhưng về sau ông phát hiện, bất luận đại đồ đệ hay tiểu đồ đệ đều không cần ông dạy dỗ.
Bọn họ tự mình luyện tập, thực lực tiến bộ từng ngày.
Điều đáng nói hơn là bọn họ còn lần lượt lĩnh ngộ được kiếm ý.
Khiến cho sư phụ như ông cảm thấy rất xấu hổ.
Đối mặt với đồ đệ như vậy, điều ông có thể làm là tự mình khổ tu, giúp thực lực mình tiến thêm một bước, không để đồ đệ đuổi kịp. Nếu không, một chút thể diện của sư phụ cũng không còn.
Ban đầu ông còn không cam tâm, không phục, vẫn muốn gỡ gạc chút thể diện trước mặt đồ đệ. Nhưng càng về sau ông càng chết lặng, rồi đành buông xuôi.
Thiều Thừa đã chấp nhận sự thật rằng, trước mặt hai đồ đệ, ông chẳng còn chút thể diện nào nữa, có cố cũng không vãn hồi được.
Bây giờ, đồ đệ muốn làm gì thì làm, chỉ cần không khi sư diệt tổ là được.
Tiêu Sấm cũng không biết nói gì cho phải.
Thiên Ngự Phong được coi là một nơi kỳ lạ ở Lăng Tiêu Phái.
Sư phụ không giống sư phụ, đồ đệ không giống đồ đệ nhưng thực lực vẫn tương xứng với một trong ngũ đại chủ phong.
Tiêu Sấm hỏi: “Sư đệ Thiều, hai người bọn họ dự định để Tiểu Y lĩnh ngộ kiếm ý như thế nào?”
Thiều Thừa đáp: “Dựa theo suy nghĩ bọn họ, hẳn sẽ để Tiểu Y đến kiếm động, lĩnh ngộ kiếm ý trong kiếm động.”
“Kiếm động? Là thứ gì?”
Đây là lần đầu tiên Tiêu Sấm nghe nói đến kiếm động.
Nghe Thiều Thừa nói xong, Tiêu Sấm hơi run rẩy nhìn ông.
“Sư đệ Thiều, huynh cảm thấy điều này có thể sao?”
“Bị kiếm đâm hơn vạn lần là có thể lĩnh ngộ kiếm ý?”
“Nếu dễ dàng như vậy thì số người lĩnh ngộ được kiếm ý sẽ không ít ỏi đến thế.”
“Thiên phú của đám đệ tử lớn Song Nguyệt Cốc, Quy Nguyên Các lợi hại tới mức nào? Nhưng đến bây giờ bọn họ còn chưa lĩnh ngộ được kiếm ý.”
“Lời của tiểu tử kia nói không đáng tin chút nào, vậy mà huynh lại tin?”
Thiều Thừa nói: “Ta không tin, nhưng Kế Ngôn tin.”
“Thử một chút cũng không sao mà.”
Tiêu Sấm nói: “Được, vậy thì ta chờ hai tháng, xem có như Kế Ngôn sư điệt nói hay không?”
Thiều Thừa cải chính: “Bây giờ chỉ còn một tháng.”
“Một tháng?”
Tiêu Sấm mở to mắt: “Một tháng là con bé kia có thể lĩnh ngộ được kiếm ý? Nói đùa gì vậy?”
“Tuyệt đối không thể nào.”
Giọng điệu ông vô cùng khẳng định: “Dù chính Kế Ngôn sư điệt dạy bảo, cũng không có khả năng giúp Tiểu Y lĩnh ngộ được kiếm ý trong một tháng, chứ đừng nói đến tiểu tử kia.”
Tiêu Sấm cũng không tin Lữ Thiếu Khanh lợi hại đến thế. Nhưng Thiều Thừa lại rất có lòng tin đối với đệ tử mình. Ông nói: “Không chừng đến lúc đó sẽ cho huynh một sự kinh hỉ đấy.”
Tiêu Sấm nói: “Ta không tin có kinh hỉ gì. Sư đệ Thiều, huynh nhớ trông chừng giúp ta đấy, đừng để ta phải kinh hãi là được.”
“Nếu Tiểu Y xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta không cách nào ăn nói với huynh trưởng đâu.”
“Huynh trưởng ta chỉ có một đứa con gái, đừng để xảy ra chuyện gì.”