STT 350: CHƯƠNG 350: TIỂU MỘC KIẾM CỦA KẾ NGÔN (TT)
Kiếm ý sắc bén khiến Cận Hầu cảm thấy ngay cả Tiên Nhân đối diện với một kiếm này cũng phải vẫn lạc. Nếu gã không ngăn cản, hoặc không ngăn cản được, thì cái chết đang chờ đợi gã. Đáng chết! Lần đầu tiên Cận Hầu cảm nhận được hơi thở tử vong gần kề đến vậy.
Cận Hầu lại vung linh phù. Gã không tin mình không thể đối phó với một kiếm này. Vẫn là linh phù thuộc tính hỏa đó, linh phù nổ tung, vô số hỏa diễm bùng lên, hóa thành một con rồng lửa khổng lồ. Rồng lửa gào thét, mang theo nhiệt độ cao khủng khiếp đến mức có thể đốt trời nấu biển, lao tới Tiêu Y.
Nhưng. Cho dù là vậy, một kiếm bổ xuống, vô số hỏa diễm bị dập tắt, cuối cùng rồng lửa rên rỉ một tiếng rồi tiêu tán giữa đất trời. Đồng tử Cận Hầu đột nhiên co rụt, một kiếm này kinh khủng vượt xa tưởng tượng của gã. Vừa sợ vừa giận, gã vội vàng lấy ra thủ đoạn khác.
Một món pháp khí hình vòng tay hiện ra trong tay gã. Pháp khí tứ phẩm, Vô Ảnh Hoàn. Vô Ảnh Hoàn bị ném ra ngoài, bay lên không trung, chớp mắt đã phóng đại gấp mười lần, tỏa ra ánh sáng, giáng xuống một vòng phòng hộ hình trụ, bao bọc lấy Cận Hầu. Nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn chưa tiêu tan, Cận Hầu lại vung ra một tờ linh phù nữa. Linh phù bộc phát, thôi động mặt đất, dâng lên từng bức tường đất ngăn trước mặt Cận Hầu.
Nhìn bức tường đất kiên cố, Cận Hầu nhẹ nhàng thở ra. Mặc dù gã không muốn thừa nhận, nhưng không thể không thừa nhận. Đối mặt với một kiếm này, gã thật sự không tin mình có thể ngăn được. Gã từng nghe nói về Kế Ngôn, nhưng theo gã nghĩ, Kế Ngôn có lợi hại hơn nữa cũng chỉ đến thế mà thôi. Trước kia chưa từng gặp, gã cũng không cho rằng Kế Ngôn có thể lợi hại hơn mình. Hiện giờ, gã tin rồi. Kế Ngôn còn kinh khủng hơn cả lời đồn đại.
Không đủ tự tin đối phó với một kiếm này, Cận Hầu vội vàng tránh né đòn công kích. Chỉ cần ngăn được một kiếm này, gã sẽ có thể phản công. Gã không tin trong tay Tiêu Y còn có thủ đoạn kinh khủng như thế. Chẳng mấy chốc, kiếm ý kinh khủng lao tới.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, Cận Hầu lại biến sắc. Cho dù là tường đất do linh phù tứ phẩm thuộc tính thổ dựng lên, hay là bình phong của Vô Ảnh Hoàn, đều không thể chống đỡ được kiếm ý kinh khủng này. Nhìn bức tường đất kiên cố và Vô Ảnh Hoàn bị kiếm ý bao phủ, cuối cùng phát ra âm thanh đáng sợ rồi vỡ vụn tan tành.
Cận Hầu bị một kiếm này nuốt chửng. Đau đớn. Đó là cảm giác duy nhất của Cận Hầu. Một kiếm kinh khủng liên tiếp phá vỡ hai tầng phòng ngự của Cận Hầu, uy lực còn lại vẫn khiến gã chịu nhiều đau khổ. Mặc dù người còn chưa chết nhưng cũng chẳng còn sống được bao lâu. Máu me đầm đìa, toàn thân chi chít vết thương do vô số kiếm khí đâm trúng. Toàn thân áo trắng biến thành áo đỏ. Trong cơ thể lại càng thê thảm hơn nhiều. Đan điền, thức hải đều bị thương nặng. Cho dù là dùng linh dược tốt nhất cũng phải mất nửa năm đến một năm mới có thể khôi phục được. Nếu Cận Hầu chỉ tạo ra một tầng phòng ngự, chắc chắn sẽ không thể chống đỡ được uy lực khủng bố này.
Kiếm gỗ là Kế Ngôn giao cho Lữ Thiếu Khanh, làm con át chủ bài cho Lữ Thiếu Khanh ở Kết Đan kỳ. Uy lực tương đương với một kiếm của Nguyên Anh. Lực sát thương của Kế Ngôn, dù là Kha Hồng cũng phải mặc cảm. Trong cảnh giới tương đương, lực sát thương của Kế Ngôn là mạnh nhất, không ai có thể hơn được gã. Theo như lời Lữ Thiếu Khanh nói ở kiếp trước, tất cả điểm thưởng thăng cấp của Kế Ngôn đều dồn hết vào mục tấn công, chưa kể còn có cả tăng phúc.
Tuyên Vân Tâm nhìn Cận Hầu thảm thương đến vậy với thần sắc phức tạp, nhất thời không biết nên thở dài hay vui mừng. Cho dù là Cận Hầu tự mình đến, trước mặt Lữ Thiếu Khanh cũng không chiếm được chút lợi thế nào. Cận Hầu không chiếm được lợi thế, có nghĩa nàng ta không thể quay về Điểm Tinh Phái sớm được. Với nàng ta, đây cũng không phải chuyện xấu. Cận Hầu thành ra nông nỗi này, đừng nói đến việc xung kích Nguyên Anh, gã có thể chữa khỏi vết thương mà không để lại di chứng đã là may mắn lắm rồi. Tuyên Vân Tâm cũng có thêm chút thời gian. Đối mặt với kết quả như vậy, nàng ta không biết mình nên vui mừng hay bi thương.
Tiêu Y xử lý xong Cận Hầu lại vội vàng chạy đi tìm Lữ Thiếu Khanh.
“Nhị sư huynh, còn gì nữa không?”
“Lại cho muội mấy cái nữa đi.”
Tiêu Y hưng phấn vô cùng, quơ quơ nắm tay nhỏ. Nếu mình có được thanh kiếm gỗ này, dưới cảnh giới Nguyên Anh không ai có thể làm đối thủ của nàng. Đến lúc đó, ai dám chọc tới nàng, nàng sẽ bổ cho một kiếm, đến bã cũng chẳng còn.
“Không có.” Lữ Thiếu Khanh bực bội: “Cút!”
Thấy Tiêu Y hưng phấn đến thế, Lữ Thiếu Khanh kịp thời dội cho nàng một chậu nước lạnh.
“Sau trận chiến vừa rồi có học được thứ gì không?”
“Trở về viết một bài tâm đắc dài một vạn chữ trở lên.”
Tiêu Y tự ái tại chỗ, nước mắt rưng rưng, cướp Tiểu Hồng từ tay hắn rồi ấn lên đầu mình.
“Nhị sư huynh, huynh quá ghê tởm.”
Lữ Thiếu Khanh tức giận mắng: “Vì để muội tiến bộ, ta đã giao cả kiếm gỗ của Đại sư huynh cho muội, thứ này ta còn không nỡ dùng. Muội thì hay nhỉ, giờ còn dám nói ta ghê tởm!”
“Đền cho ta!”
Thấy Nhị sư huynh tức giận, Tiêu Y lập tức cười làm lành. Nàng túm lấy ống tay áo của Lữ Thiếu Khanh, tỏ vẻ đáng yêu nói: “Muội biết rồi mà, Nhị sư huynh tốt với muội nhất.”
“Cút! Còn lép bép nữa ta quất muội!”
Nhìn Lữ Thiếu Khanh và Tiêu Y, trong lòng Tuyên Vân Tâm không khỏi hơi ghen tị. Mặc dù Lữ Thiếu Khanh rất ghê tởm, bình thường luôn bắt nạt Tiêu Y. Tiêu Y cũng từng phàn nàn và chê bai Lữ Thiếu Khanh ghê tởm với nàng ta, đồng thời tuyên bố sớm muộn gì cũng có ngày mình sẽ đánh Lữ Thiếu Khanh một trận. Như thể có thâm cừu đại hận vậy.