Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 360: Mục 361

STT 360: CHƯƠNG 360: NHẪN KHÔNG GIAN BIẾN ĐỔI

Lữ Thiếu Khanh quay về Thiên Ngự Phong, sốt ruột vội vã tiến vào không gian bên trong chiếc nhẫn.

“A? Chuyện gì thế này?”

Mới mấy tháng không vào, nơi đây đã hoàn toàn biến đổi.

Lữ Thiếu Khanh quan sát xung quanh một chút, rồi gõ nhẹ lên bàn ngọc hỏi: “Ma quỷ, ngươi sửa sang lại từ khi nào vậy?”

“Không báo tiếng nào vậy?”

Đầu tiên, không gian đã rộng hơn đáng kể, gấp đôi so với trước kia.

Vách tường trắng ngà biến thành trong suốt như pha lê, phía xa ẩn hiện làn khói trắng tựa sương tiên, che giấu mọi thứ bên trong.

Dường như có bí mật nào đó ẩn giấu sâu bên trong, tỏa ra khí tức thần bí khó lường.

Trên đầu là tinh không đen thẫm, điểm xuyết những vì sao lấp lánh.

Trông thì tưởng rất gần, nhưng thực ra lại vô cùng xa xôi, không thể chạm tới.

Lữ Thiếu Khanh nhìn một lát, cảm thấy nơi này đã thay đổi lớn lao, lúc trước chỉ mang vẻ thần bí đơn thuần.

Hiện tại lại mang thêm một vẻ trang nghiêm, quyền uy vô thượng.

Điều Lữ Thiếu Khanh quan tâm nhất là liệu chi phí tu luyện có tăng hay không?

Hắn kiếm linh thạch dễ dàng lắm sao? Tùy tiện tăng giá như vậy, có thấy lương tâm cắn rứt không?

Lữ Thiếu Khanh lại gõ gõ bàn ngọc, hỏi: “Ma quỷ, ngươi tốn công trang trí đến mức này, không phải muốn moi tiền ta chứ?”

Giọng nói của Lữ Thiếu Khanh đầy vẻ bất thiện, mang thái độ sẵn sàng lật mặt bất cứ lúc nào.

Bàn ngọc khẽ sáng lên, một lát sau, tin tức mới hiện lên.

Lữ Thiếu Khanh đọc xong liền hiểu ra nguyên nhân.

Thời gian qua, chiếc nhẫn gắn liền với hắn, không thể chia cắt.

Hắn đột phá Nguyên Anh, nơi này cũng thăng cấp theo.

Đương nhiên càng cần nhiều linh thạch hơn để duy trì.

Nếu không, sẽ không chống đỡ nổi một Nguyên Anh như hắn tu luyện ở nơi này.

Hiện tại, một vạn linh thạch cũng chỉ đủ cho Lữ Thiếu Khanh tu luyện hai tháng.

Lữ Thiếu Khanh xem xong, đảo mắt một vòng, bèn đổi giọng nói với linh bài: “Tiểu đệ, ngươi biến đổi như thế này khiến ta rất khó xử.”

“Ngươi không biết chứ, gần đây thế đạo khó khăn, muốn kiếm chút linh thạch không hề dễ dàng.”

“Ngươi nói thì dễ, nhưng ta kiếm linh thạch thì khó khăn vô cùng, phải lội qua núi đao biển lửa, xông vào đầm rồng hang hổ, cửu tử nhất sinh mới kiếm được một chút ít thôi đó.”

“Trước đó, một vạn linh thạch dùng được sáu tháng, ta còn chấp nhận được, nhưng bây giờ một vạn linh thạch chỉ đủ dùng trong hai tháng, ta thật sự rất khó chấp nhận.”

Bàn ngọc tối sầm lại, có vẻ như đang trầm mặc, lại như đang tức giận đến mức không muốn để ý tới Lữ Thiếu Khanh nữa.

Lữ Thiếu Khanh chờ thật lâu mới gõ lên bàn: “Này này, ngươi muốn gì?”

“Ngươi định giở trò này với ta sao? Có tin ta hủy linh bài của ngươi không?”

Lại là một sự trầm mặc. Thật lâu sau, ba chữ “Ngươi muốn gì?” mới hiện lên trên bàn ngọc.

Lữ Thiếu Khanh lập tức đổi thái độ, mặt mày hớn hở ra mặt.

Hắn chỉ cười trong chốc lát thôi, Lữ Thiếu Khanh lại ngẩn người ra.

Nhất thời hắn cũng không nghĩ ra mình muốn cái gì.

Công pháp tu luyện đã có, công pháp cướp đồ cũng đã có.

Suy nghĩ một hồi, Lữ Thiếu Khanh cảm thấy cứ để dành đó đã, bèn nói với linh bài: “Chờ ta nghĩ kỹ rồi nói.”

Bàn ngọc tối sầm lại, có vẻ như nó không muốn nói thêm nửa chữ nào với Lữ Thiếu Khanh.

Nhưng khi Lữ Thiếu Khanh lấy vật Phương Hiểu đưa cho mình ra, bàn ngọc lại tỏa sáng chói lóa, ánh sáng chói lóa đến mức cho thấy nó đang vô cùng kích động.

Lữ Thiếu Khanh đặt vật này lên bàn ngọc, ánh sáng trắng lập tức bao phủ lấy nó.

Phát ra âm thanh “tư tư” y như trước kia.

Chừng nửa canh giờ sau, ánh sáng trắng dần tản đi, lộ ra hình dáng thực sự của nó.

Là một tấm lệnh bài.

Lữ Thiếu Khanh nhìn lên bàn ngọc, thấy trên đó còn có một tấm lệnh bài nữa.

Hai tấm lệnh bài giống nhau như đúc, mặt trước khắc kim long, mặt sau khắc thần hoàng.

Nhưng lệnh bài thứ nhất lớn gấp rưỡi lệnh bài thứ hai, lệnh bài thứ hai chỉ dài nửa xích.

Trên tấm lệnh bài đầu tiên có hai chữ mà Lữ Thiếu Khanh không biết, tấm lệnh bài thứ hai thì không có chữ nào.

Không đợi Lữ Thiếu Khanh nghiên cứu kỹ.

Tấm lệnh bài thứ nhất đột nhiên rung lên, lệnh bài thứ hai cũng rung lên với cùng tần suất.

Hai tấm lệnh bài rung lên bần bật trên bàn ngọc rồi tiến lại gần nhau, trong ánh mắt kinh ngạc của Lữ Thiếu Khanh, chúng dung hợp thành một thể.

Nói là dung hợp, thà nói rằng tấm lệnh bài thứ nhất nuốt trọn cả tấm lệnh bài thứ hai.

Bàn ngọc sáng bừng lên lần nữa, chờ ánh sáng trắng tản đi hết, trên bàn chỉ còn lại một tấm lệnh bài.

Lữ Thiếu Khanh tò mò tiến lại gần, đưa tay cầm lấy tấm lệnh bài này.

Thử nhấc lên một lần, không ngờ lại không nhấc lên nổi vì quá nặng, Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc.

Hắn thử dùng lực lần nữa mới có thể nhấc lên được.

Cảm giác đầu tiên của hắn về tấm lệnh bài là nó nặng trịch, vô cùng nặng, cầm trong tay không khác gì đang cầm một ngọn núi nhỏ.

Lữ Thiếu Khanh áng chừng nó nặng ít nhất hơn vạn cân.

Sau đó, hắn vuốt ve tấm lệnh bài một chút: “Vật này làm bằng chất liệu gì nhỉ? Nếu ném ra, cho dù là Nguyên Anh cũng bị nện cho đầu rơi máu chảy.”

“Nếu là Kết Đan kỳ, có thể đập chết ngay lập tức.”

Dù là linh bài bàn ngọc hay tấm lệnh bài trong tay, đều được làm từ chất liệu phi phàm.

Hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để lấy ra làm vũ khí.

Sờ soạng một lúc, Lữ Thiếu Khanh dứt khoát gõ gõ bàn ngọc, gõ đến khi cái bàn rung lên bần bật hắn mới hỏi linh bài: “Tiểu đệ, vật này làm được gì?”

Không có câu trả lời.

Lữ Thiếu Khanh lẩm bẩm: “Hẹp hòi!”

Sau đó, hắn ném tấm lệnh bài lên mặt bàn kêu “keng” một tiếng. Lệnh bài rơi xuống, lập tức tỏa sáng.

Ánh sáng của nó chiếu lên không trung, hiện ra một hình ảnh như hình chiếu.

Đây là nơi nào?

Lữ Thiếu Khanh trợn tròn hai mắt, vội vàng nhận lấy và nhìn thật kỹ.

Bên trong đó, hắn lờ mờ thấy cảnh tượng cây cổ thụ xanh tốt, thảm thực vật xanh um dưới ánh trăng.

Hẳn là một vùng rừng rậm, còn cụ thể là ở đâu thì hiện tại hắn chưa đoán ra được.

Hắn nhớ kỹ mọi chi tiết trong hình chiếu này. Từ cây cổ thụ to lớn đến cọng cỏ tảng đá nhỏ bé, hắn đều khắc ghi sâu sắc trong đầu.

Nơi có thể được chiếu ra, nghĩ cũng biết chắc chắn không phải nơi bình thường.

Nói không chừng còn có bảo tàng giấu trong đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!