Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 362: Chương 362: Điểm Tinh Phái muốn mượn cơ hội này để vứt bỏ yêu nữ trong mắt thiên hạ?

STT 362: CHƯƠNG 362: ĐIỂM TINH PHÁI MUỐN MƯỢN CƠ HỘI NÀY ĐỂ...

Nhưng.

Tiêu Y hớn hở nói: “Nhị sư huynh, huynh đã nói huynh sẽ đưa muội tới chỗ Hiểu tỷ tỷ.”

Trong lòng Tiêu Y nhảy cẫng lên.

Theo Nhị sư huynh ra ngoài sẽ không cần ở lại đây nữa.

Bằng không, chờ Đại sư huynh xuất quan, lỡ mình vẫn chưa đột phá thì gay to rồi.

Đi theo Nhị sư huynh biết đâu huynh ấy còn có thể giúp muội đột phá, đến lúc đó cũng có cái để báo cáo Đại sư huynh.

“Muội muốn đi theo thì cứ theo đi, tiện đường muội có muốn về thăm nhà một chút không?”

Lữ Thiếu Khanh hỏi vậy khiến hai mắt Tiêu Y sáng rực.

“Có… có thể chứ?”

Mặc dù Tiêu Y rời nhà chưa đầy một năm, mấy tháng trước cũng mới gặp phụ thân.

Nhưng bảo có thể về nhà, nàng cầu còn chẳng được.

Ở đây nàng tiến bộ không tệ, trở về khoe khoang một chút cũng tốt.

“Đến lúc đó tiện đường đi một chuyến cũng được.”

Phương gia và Tiêu gia có chung một hướng, Tiêu gia còn gần Lăng Tiêu Phái hơn một chút.

Lữ Thiếu Khanh nhân tiện cơ hội này tới Tiêu gia một chuyến, xem có thể tìm hiểu một chút tin tức liên quan đến tấm địa đồ da thú kia không.

Nếu có thể biết địa điểm cụ thể thì tốt hơn.

Tiêu Y có được điều mình muốn, liền cười tủm tỉm.

Nàng nhìn qua Tuyên Vân Tâm, mới chợt nhớ ra mục đích Tuyên Vân Tâm theo mình tới đây.

Nàng nói với Lữ Thiếu Khanh: “Nhị sư huynh, Vân Tâm tỷ tỷ có chuyện muốn tìm huynh.”

“À, ừm?” Hắn liếc nhìn Tuyên Vân Tâm.

“Nghĩ thông suốt rồi à? Muốn làm nha hoàn ở Thiên Ngự Phong này sao?”

Hừ! Ai thèm làm nha hoàn chứ!

Tuyên Vân Tâm hít sâu một hơi rồi nói: “Thả cho ta rời đi!”

Lữ Thiếu Khanh không hề bất ngờ, ngày hôm qua, cuộc đối thoại giữa Tuyên Vân Tâm và Cận Hầu hắn đều nghe lọt tai.

Hắn rất tò mò, Tuyên Vân Tâm sẽ dùng lý do gì để thuyết phục hắn, nếu lý do không đủ sức thuyết phục, hắn sẽ không đồng ý để nàng rời đi.

Nói đùa à, đắc tội với ta mà còn muốn chạy sao?

"Dựa vào cái gì?"

Lữ Thiếu Khanh nhìn Tuyên Vân Tâm, cười híp mắt nói: "Ta không giết ngươi đã rất nể tình rồi, ngươi còn muốn được đằng chân lân đằng đầu? Đắc tội với ta, vậy thì ngoan ngoãn ở Thiên Ngự Phong làm nha hoàn cả đời đi."

Tuyên Vân Tâm biết Lữ Thiếu Khanh đang giận, ngày hôm qua hai bên có một khoảnh khắc phối hợp ăn ý.

Hơn nữa đêm qua sau khi biết được nguyên nhân Lữ Thiếu Khanh muốn dồn nàng vào chỗ chết từ chỗ Tiêu Y, nàng cảm thấy mình nắm chắc phần thắng trong việc thuyết phục Lữ Thiếu Khanh.

Tuyên Vân Tâm không hề tức giận, tâm trạng nàng bình thản, thậm chí cố ý hạ giọng, dịu dàng nói: "Ta rời khỏi Thiên Ngự Phong, đi Trung Châu, có thể giúp ngươi tránh khỏi phiền toái của Điểm Tinh Phái."

Sau khi nói xong, nàng bình tĩnh nhìn sườn mặt Lữ Thiếu Khanh.

Ánh mặt trời xuyên qua lá cây, ánh nắng chiếu rọi sườn mặt hắn.

Trong ánh mắt Tuyên Vân Tâm, Lữ Thiếu Khanh như vậy thoạt nhìn có vài phần tuấn tú.

Nếu như tính cách không ác liệt như vậy, thì cũng là một công tử thế gia phong nhã.

Nhưng mà, nhớ tới lời Tiêu Y nói đêm qua, tâm trạng Tuyên Vân Tâm vừa vặn bình tĩnh lại nổi sóng.

Tên khốn nạn này, chiếm tiện nghi của ta, đoạt nhẫn trữ vật của ta, lại còn dám giết người diệt khẩu!

Đúng là tên khốn nạn chết tiệt!

Lữ Thiếu Khanh quay mặt lại, không hề bị lời của Tuyên Vân Tâm lay động, hắn nói: "Chỉ là phiền toái, ta không sợ."

Từ khi thăng cấp Nguyên Anh, Lữ Thiếu Khanh đã tự tin hơn rất nhiều.

Nguyên Anh của Điểm Tinh Phái tìm tới cửa, hắn đánh không lại, chẳng lẽ còn không chạy được sao?

"Hơn nữa, giữ ngươi ở chỗ này, chờ những người khác tự đưa tới cửa, linh thạch cứ thế ào ào đổ về, cũng rất thú vị."

Lữ Thiếu Khanh cười rất vui vẻ, hàm răng trắng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Nụ cười ấy, trong mắt Tuyên Vân Tâm, cực kỳ vô sỉ, đáng ghét, khiến nàng có xúc động muốn đấm thẳng vào mặt hắn.

Bình tĩnh, bình tĩnh, Tuyên Vân Tâm nhắc nhở mình trong lòng, khiến mình bình tĩnh lại, giận với tên khốn nạn này thật không đáng.

Sau khi hít sâu vài hơi, Tuyên Vân Tâm đè xuống lửa giận, cố gắng để cho mình bình tĩnh.

Nàng cắn đôi môi đỏ mọng, vô hình trung tăng thêm vẻ quyến rũ, nàng nói: "Bọn họ sẽ không phái người tới nữa đâu. Đại sư huynh đã chịu thiệt thòi dưới tay ngươi, Điểm Tinh Phái sẽ không cử thêm ai đến nữa. Trong mắt Đại sư huynh, ta đã là kẻ phản bội, không đáng để hắn tốn tâm tư nữa. Huống hồ, ngươi đã là Nguyên Anh, hắn còn đến làm gì?"

Để cho Nguyên Anh của Điểm Tinh Phái đến? Nếu bị đánh chết thì ai chịu trách nhiệm? Một khi Nguyên Anh đã chết, hai phái nhất định sẽ giao chiến, đánh đến lưỡng bại câu thương, chẳng phải là vô ích, chỉ làm lợi cho kẻ khác sao?

Trong lòng Tuyên Vân Tâm ít nhiều cũng mang theo sự bất đắc dĩ, mặc dù nàng là đệ tử thứ hai của Điểm Tinh Phái, nhưng trên thực tế, trong mắt cao tầng của Điểm Tinh Phái, đặc biệt là trong mắt phụ thân Cận Hầu, nàng chỉ là tài sản riêng của Cận Hầu.

Cận Hầu có thể quyết định vận mệnh của nàng.

Điểm Tinh Phái không thể vì nàng mà trả giá lớn.

Sau khi Lữ Thiếu Khanh nghe xong, hoài nghi đánh giá Tuyên Vân Tâm một lượt: "Vẫn là câu nói cũ, nghe qua thì, địa vị của ngươi ở Điểm Tinh Phái cũng không tốt lắm nhỉ? Đến Lăng Tiêu phái chúng ta đi, ta cam đoan sẽ không bắt nạt ngươi."

Tuyên Vân Tâm dù sao cũng được xưng là đệ tử thứ hai của Điểm Tinh Phái, lại được cho là người nhiều mưu trí, vậy mà bị nhốt ở đây, đợi mấy tháng Đại sư huynh mới thong dong đến muộn.

Đãi ngộ này còn chẳng bằng đệ tử bình thường của các môn phái khác.

Chẳng lẽ, Điểm Tinh Phái muốn mượn cơ hội này để vứt bỏ yêu nữ trong mắt thiên hạ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!